古诗词

修武骞林观

李俊民

□□带雨阻登临,往事看碑或可寻。dài yǔ zǔ dēng lín,wǎng shì kàn bēi huò kě xún。 不是青牛洞中□,人闲何处有鶱林。bù shì qīng niú dòng zhōng,rén xián hé chù yǒu xiān lín。

射虎

李俊民

逐鹿中原鹿已无,功名那在一於菟。zhú lù zhōng yuán lù yǐ wú,gōng míng nà zài yī yú tú。 分明射中南山虎,李广元来不丈夫。fēn míng shè zhōng nán shān hǔ,lǐ guǎng yuán lái bù zhàng fū。

参谋王君玉魏文侯冒雨出猎图

李俊民

□□冒雨入山林,毕竟驰驱获几禽。mào yǔ rù shān lín,bì jìng chí qū huò jǐ qín。 自是魏侯言不负,当时只合献虞箴。zì shì wèi hóu yán bù fù,dāng shí zhǐ hé xiàn yú zhēn。

抱树石

李俊民

火馀介子身犹在,槁立鲍焦心愈坚。huǒ yú jiè zi shēn yóu zài,gǎo lì bào jiāo xīn yù jiān。 欲向前村问遗叟,石荒树老不知年。yù xiàng qián cūn wèn yí sǒu,shí huāng shù lǎo bù zhī nián。

答筹堂

李俊民

休嫌堂上聚星迟,邂逅人生似有时。xiū xián táng shàng jù xīng chí,xiè hòu rén shēng shì yǒu shí。 鸡黍恐忘今后约,预先报与巨卿知。jī shǔ kǒng wàng jīn hòu yuē,yù xiān bào yǔ jù qīng zhī。

答筹堂

李俊民

秋凉急急授衣迟,便是霜林叶落时。qiū liáng jí jí shòu yī chí,biàn shì shuāng lín yè luò shí。 夜听寒砧动离思,恨无针线小蛮知。yè tīng hán zhēn dòng lí sī,hèn wú zhēn xiàn xiǎo mán zhī。

狂风

李俊民

春光著物酒如浓,白白红红眼界中。chūn guāng zhù wù jiǔ rú nóng,bái bái hóng hóng yǎn jiè zhōng。 又是一场蝴蝶梦,能禁几度落花风。yòu shì yī chǎng hú dié mèng,néng jìn jǐ dù luò huā fēng。

游锦堂后园

李俊民

妆点园林次第新,野花无数不知名。zhuāng diǎn yuán lín cì dì xīn,yě huā wú shù bù zhī míng。 即时唤起闲中兴,惭愧陶家趣未成。jí shí huàn qǐ xián zhōng xīng,cán kuì táo jiā qù wèi chéng。

和王成之梅韵

李俊民

踏雪寻芳路带沙,南枝初放两三花。tà xuě xún fāng lù dài shā,nán zhī chū fàng liǎng sān huā。 高楼寄语休吹笛,留取春风与大家。gāo lóu jì yǔ xiū chuī dí,liú qǔ chūn fēng yǔ dà jiā。

和王成之梅韵

李俊民

朝来一雪幂晴沙,行到前村始见花。cháo lái yī xuě mì qíng shā,xíng dào qián cūn shǐ jiàn huā。 驿使便将春色去,暗香今夜落谁家。yì shǐ biàn jiāng chūn sè qù,àn xiāng jīn yè luò shuí jiā。

玉李花

李俊民

盘根春后几枝分,似比树头花更新。pán gēn chūn hòu jǐ zhī fēn,shì bǐ shù tóu huā gèng xīn。 落月试将颜色照,便如传得谪仙神。luò yuè shì jiāng yán sè zhào,biàn rú chuán dé zhé xiān shén。

半丈红

李俊民

艳冷香清是就中,等闲不肯媚春风。yàn lěng xiāng qīng shì jiù zhōng,děng xián bù kěn mèi chūn fēng。 东君也恨无颜色,染出枝头点点红。dōng jūn yě hèn wú yán sè,rǎn chū zhī tóu diǎn diǎn hóng。

袁景先东归丧马

李俊民

汗血奔驰死即休,东郊骨骼有谁收。hàn xuè bēn chí sǐ jí xiū,dōng jiāo gǔ gé yǒu shuí shōu。 举鞭遥指前山路,野草闲花满地愁。jǔ biān yáo zhǐ qián shān lù,yě cǎo xián huā mǎn dì chóu。

袁景先东归丧马

李俊民

长鞦短辔惯骑驴,今日徒行为的颅。zhǎng qiū duǎn pèi guàn qí lǘ,jīn rì tú xíng wèi de lú。 得失从来等闲事,未知愁得塞翁无。dé shī cóng lái děng xián shì,wèi zhī chóu dé sāi wēng wú。

溪竹

李俊民

崎岖一径逐溪斜,泛泛溪流带落花。qí qū yī jìng zhú xī xié,fàn fàn xī liú dài luò huā。 为问风前双燕子,衔泥飞去入谁家。wèi wèn fēng qián shuāng yàn zi,xián ní fēi qù rù shuí jiā。

吴神

李俊民

山头多少往来人,香火争将瓦鼎焚。shān tóu duō shǎo wǎng lái rén,xiāng huǒ zhēng jiāng wǎ dǐng fén。 箫鼓下山人渐远,晚风吹起一溪云。xiāo gǔ xià shān rén jiàn yuǎn,wǎn fēng chuī qǐ yī xī yún。

过古寨

李俊民

系马垂杨日半斜,荒村篱落两三家。xì mǎ chuí yáng rì bàn xié,huāng cūn lí luò liǎng sān jiā。 可怜华屋生存处,瓦砾堆中几树花。kě lián huá wū shēng cún chù,wǎ lì duī zhōng jǐ shù huā。

大阳与诸友话旧

李俊民

寻芳来入杏花村,见客人人有典刑。xún fāng lái rù xìng huā cūn,jiàn kè rén rén yǒu diǎn xíng。 不用看碑问前事,坐中一话即图经。bù yòng kàn bēi wèn qián shì,zuò zhōng yī huà jí tú jīng。

听乐

李俊民

闻韶还似在齐时,三月犹然味不知。wén sháo hái shì zài qí shí,sān yuè yóu rán wèi bù zhī。 若要得他安乐法,请君听取四休诗。ruò yào dé tā ān lè fǎ,qǐng jūn tīng qǔ sì xiū shī。

郜氏院看花

李俊民

□□花枝不耐寒,就中姚魏欲开难。huā zhī bù nài hán,jiù zhōng yáo wèi yù kāi nán。 赏心未惬空归去,更待明朝烂漫看。shǎng xīn wèi qiè kōng guī qù,gèng dài míng cháo làn màn kàn。