古诗词

答祁定之

李俊民

归袖迎风拂面埃,青山望处白云埋。guī xiù yíng fēng fú miàn āi,qīng shān wàng chù bái yún mái。 如何千载离家鹤,学得仙时不便来。rú hé qiān zài lí jiā hè,xué dé xiān shí bù biàn lái。

戏赠

李俊民

布袍褴褛化风埃,是处青山骨可埋。bù páo lán lǚ huà fēng āi,shì chù qīng shān gǔ kě mái。 三笑家风□时了,我师容易去还来。sān xiào jiā fēng shí le,wǒ shī róng yì qù hái lái。

千里江山图

李俊民

曾把云山烂漫酬,杖藜随处贾胡留。céng bǎ yún shān làn màn chóu,zhàng lí suí chù jiǎ hú liú。 如今脚力那千里,水墨中间只卧浮。rú jīn jiǎo lì nà qiān lǐ,shuǐ mò zhōng jiān zhǐ wò fú。

千里江山图

李俊民

笔下江山取意成,一峰未尽一峰生。bǐ xià jiāng shān qǔ yì chéng,yī fēng wèi jǐn yī fēng shēng。 凭谁试向行人问,水郭烟村第几程。píng shuí shì xiàng xíng rén wèn,shuǐ guō yān cūn dì jǐ chéng。

雪中寄

李俊民

秋空一洗绝纤埃,著脚街头雪半埋。qiū kōng yī xǐ jué xiān āi,zhù jiǎo jiē tóu xuě bàn mái。 试问希真门下客,衣蓑曾有葛三来。shì wèn xī zhēn mén xià kè,yī suō céng yǒu gé sān lái。

不寐

李俊民

露下中庭鹤睡惊,娟娟缺月照窗明。lù xià zhōng tíng hè shuì jīng,juān juān quē yuè zhào chuāng míng。 夜深读罢床头易,纸帐梅花梦不成。yè shēn dú bà chuáng tóu yì,zhǐ zhàng méi huā mèng bù chéng。

西山问羊

李俊民

淡泊不禁频皛饭,寻常无以致毡根。dàn pō bù jìn pín xiǎo fàn,xún cháng wú yǐ zhì zhān gēn。 西山茧耳多于石,肯与书生踏菜园。xī shān jiǎn ěr duō yú shí,kěn yǔ shū shēng tà cài yuán。

暮秋有感

李俊民

乱鸦无数噪寒林,林下风吹落叶深。luàn yā wú shù zào hán lín,lín xià fēng chuī luò yè shēn。 惟有黄花枝上露,向人犹似泣残金。wéi yǒu huáng huā zhī shàng lù,xiàng rén yóu shì qì cán jīn。

即事

李俊民

将军下马气如虹,书生折腰曲如弓。jiāng jūn xià mǎ qì rú hóng,shū shēng zhé yāo qū rú gōng。 好山无限归未得,白云惭愧渡溪风。hǎo shān wú xiàn guī wèi dé,bái yún cán kuì dù xī fēng。

即事

李俊民

秋色南山气势高,坐闲牛酒话粗豪。qiū sè nán shān qì shì gāo,zuò xián niú jiǔ huà cū háo。 自怜萍梗天涯客,俯仰随人似桔槔。zì lián píng gěng tiān yá kè,fǔ yǎng suí rén shì jú gāo。

陆浑佛髻山

李俊民

十步都无一步平,往来人似画图行。shí bù dōu wú yī bù píng,wǎng lái rén shì huà tú xíng。 可怜一派温泉水,不与荒山洗恶名。kě lián yī pài wēn quán shuǐ,bù yǔ huāng shān xǐ è míng。

汤下寺壁

李俊民

滚滚龙泉自吐吞,谁能个里混光尘。gǔn gǔn lóng quán zì tǔ tūn,shuí néng gè lǐ hùn guāng chén。 再三绕壁寻题句,饶舌山禽不避人。zài sān rào bì xún tí jù,ráo shé shān qín bù bì rén。

跋背面弥勒

李俊民

万水千山特特来,谩劳皮袋走尘埃。wàn shuǐ qiān shān tè tè lái,mán láo pí dài zǒu chén āi。 横担柱杖明州去,世上谁能唤得回。héng dān zhù zhàng míng zhōu qù,shì shàng shuí néng huàn dé huí。

题断碑

李俊民

节角催残卧夕阳,岂无神物护文章。jié jiǎo cuī cán wò xī yáng,qǐ wú shén wù hù wén zhāng。 一从荐福雷轰后,片石犹争日月光。yī cóng jiàn fú léi hōng hòu,piàn shí yóu zhēng rì yuè guāng。

游青莲□值巨川彦广二上人出

李俊民

寂寂荒庭落叶堆,与谁重上远公台。jì jì huāng tíng luò yè duī,yǔ shuí zhòng shàng yuǎn gōng tái。 青山不解留人住,立尽秋风曦未来。qīng shān bù jiě liú rén zhù,lì jǐn qiū fēng xī wèi lái。

碧落院松

李俊民

霜干亭亭耸碧空,几年春雨养髯龙。shuāng gàn tíng tíng sǒng bì kōng,jǐ nián chūn yǔ yǎng rán lóng。 也能说得菩提法,何处人闲有万松。yě néng shuō dé pú tí fǎ,hé chù rén xián yǒu wàn sōng。

雪后送宝泉之碧落

李俊民

洒面轻风不觉寒,天花散落满人闲。sǎ miàn qīng fēng bù jué hán,tiān huā sàn luò mǎn rén xián。 殷勤行脚休辞远,出得城门是雪山。yīn qín xíng jiǎo xiū cí yuǎn,chū dé chéng mén shì xuě shān。

戏曹汉臣

李俊民

一见高僧话亦高,醉中往往爱禅逃。yī jiàn gāo sēng huà yì gāo,zuì zhōng wǎng wǎng ài chán táo。 尔曹自谓曹溪后,不怕曹溪笑尔曹。ěr cáo zì wèi cáo xī hòu,bù pà cáo xī xiào ěr cáo。

戏曹汉臣

李俊民

移得花将碧落栽,一枝开后百枝开。yí dé huā jiāng bì luò zāi,yī zhī kāi hòu bǎi zhī kāi。 今生也有狂灵运,待入东林社里来。jīn shēng yě yǒu kuáng líng yùn,dài rù dōng lín shè lǐ lái。

陶学士烹茶图

李俊民

□□天寒对酪奴,竹闲雪鼎与风炉。tiān hán duì lào nú,zhú xián xuě dǐng yǔ fēng lú。 书生事业真堪□,□谓粗人此景无。shū shēng shì yè zhēn kān,wèi cū rén cǐ jǐng wú。