古诗词

息夫人庙

罗隐

百雉摧残连野青,庙门犹见昔朝廷。bǎi zhì cuī cán lián yě qīng,miào mén yóu jiàn xī cháo tíng。 一生虽抱楚王恨,千载终为息地灵。yī shēng suī bào chǔ wáng hèn,qiān zài zhōng wèi xī dì líng。 虫网翠环终缥缈,风吹宝瑟助微冥。chóng wǎng cuì huán zhōng piāo miǎo,fēng chuī bǎo sè zhù wēi míng。 玉颜浑似羞来客,依旧无言照画屏。yù yán hún shì xiū lái kè,yī jiù wú yán zhào huà píng。

漂母冢

罗隐

寂寂荒坟一水滨,芦洲绝岛自相亲。jì jì huāng fén yī shuǐ bīn,lú zhōu jué dǎo zì xiāng qīn。 青娥已落淮边月,白骨甘为泉下尘。qīng é yǐ luò huái biān yuè,bái gǔ gān wèi quán xià chén。 原上荻花飘素发,道傍菰叶碎罗巾。yuán shàng dí huā piāo sù fā,dào bàng gū yè suì luó jīn。 虽然寂寞千秋魄,犹是韩侯旧主人。suī rán jì mò qiān qiū pò,yóu shì hán hóu jiù zhǔ rén。

感怀

罗隐

石径松轩亦自由,谩随浮世逐飘流。shí jìng sōng xuān yì zì yóu,mán suí fú shì zhú piāo liú。 驽骀路结前程恨,蟋蟀床生半夜秋。nú dài lù jié qián chéng hèn,xī shuài chuáng shēng bàn yè qiū。 掩耳恶闻宫妾语,低颜须向路人羞。yǎn ěr è wén gōng qiè yǔ,dī yán xū xiàng lù rén xiū。 虽教小事相催逼,未到青云拟白头。suī jiào xiǎo shì xiāng cuī bī,wèi dào qīng yún nǐ bái tóu。

扇上画牡丹

罗隐

为爱红芳满砌阶,教人扇上画将来。wèi ài hóng fāng mǎn qì jiē,jiào rén shàn shàng huà jiāng lái。 叶随彩笔参差长,花逐轻风次第开。yè suí cǎi bǐ cān chà zhǎng,huā zhú qīng fēng cì dì kāi。 闲挂几曾停蛱蝶,频摇不怕落莓苔。xián guà jǐ céng tíng jiá dié,pín yáo bù pà luò méi tái。 根生无地如仙桂,疑是姮娥月里栽。gēn shēng wú dì rú xiān guì,yí shì héng é yuè lǐ zāi。

虚白堂前牡丹相传云太傅手植在钱塘

罗隐

欲询往事奈无言,六十年来托此根。yù xún wǎng shì nài wú yán,liù shí nián lái tuō cǐ gēn。 香暖几飘袁虎扇,格高常对孔融樽。xiāng nuǎn jǐ piāo yuán hǔ shàn,gé gāo cháng duì kǒng róng zūn。 曾忧世乱阴难合,且喜春残色上存。céng yōu shì luàn yīn nán hé,qiě xǐ chūn cán sè shàng cún。 莫背阑干便相笑,与君俱受主人恩。mò bèi lán gàn biàn xiāng xiào,yǔ jūn jù shòu zhǔ rén ēn。

县斋秋晚酬友人朱瓒见寄

罗隐

中和节后捧琼瑰,坐读行吟数月来。zhōng hé jié hòu pěng qióng guī,zuò dú xíng yín shù yuè lái。 只叹雕龙方擅价,不知赪尾竟空回。zhǐ tàn diāo lóng fāng shàn jià,bù zhī chēng wěi jìng kōng huí。 千枝白露陶潜柳,百尺黄金郭隗台。qiān zhī bái lù táo qián liǔ,bǎi chǐ huáng jīn guō kuí tái。 惆怅报君无玉案,水天东望一裴回。chóu chàng bào jūn wú yù àn,shuǐ tiān dōng wàng yī péi huí。

第五将军于馀杭天柱宫

罗隐

交梨火枣味何如,闻说苕川已下车。jiāo lí huǒ zǎo wèi hé rú,wén shuō sháo chuān yǐ xià chē。 瓦榼尚携京口酒,草堂应写颍阳书。wǎ kē shàng xié jīng kǒu jiǔ,cǎo táng yīng xiě yǐng yáng shū。 亦知得意须乘鹤,未必忘机便钓鱼。yì zhī dé yì xū chéng hè,wèi bì wàng jī biàn diào yú。 欲恐武皇还望祀,软轮徵入问玄虚。yù kǒng wǔ huáng hái wàng sì,ruǎn lún zhēng rù wèn xuán xū。

寄无相禅师

罗隐

老住西峰第几层,为师回首忆南能。lǎo zhù xī fēng dì jǐ céng,wèi shī huí shǒu yì nán néng。 有缘有相应非佛,无我无人始是僧。yǒu yuán yǒu xiāng yīng fēi fú,wú wǒ wú rén shǐ shì sēng。 烂椹作袍名复利,铄金为讲爱兼憎。làn shèn zuò páo míng fù lì,shuò jīn wèi jiǎng ài jiān zēng。 何如一衲尘埃外,日日香烟夜夜灯。hé rú yī nà chén āi wài,rì rì xiāng yān yè yè dēng。

秋日有寄

罗隐

丹青未合便回头,见尽人间事始休。dān qīng wèi hé biàn huí tóu,jiàn jǐn rén jiān shì shǐ xiū。 只有百神朝宝镜,永无纤浪犯虚舟。zhǐ yǒu bǎi shén cháo bǎo jìng,yǒng wú xiān làng fàn xū zhōu。 曾临铁瓮虽分职,近得金陵亦偶游。céng lín tiě wèng suī fēn zhí,jìn dé jīn líng yì ǒu yóu。 东去西来人不会,上卿踪迹本玄洲。dōng qù xī lái rén bù huì,shàng qīng zōng jì běn xuán zhōu。

送前南昌崔令替任映摄新城县

罗隐

五年苛政甚虫螟,深喜夫君已戴星。wǔ nián kē zhèng shén chóng míng,shēn xǐ fū jūn yǐ dài xīng。 大族不唯专礼乐,上才终是惜生灵。dà zú bù wéi zhuān lǐ lè,shàng cái zhōng shì xī shēng líng。 亦知单父琴犹在,莫厌东归酒未醒。yì zhī dān fù qín yóu zài,mò yàn dōng guī jiǔ wèi xǐng。 二月春风何处好,亚夫营畔柳青青。èr yuè chūn fēng hé chù hǎo,yà fū yíng pàn liǔ qīng qīng。

下第作

罗隐

年年模样一般般,何似东归把钓竿。nián nián mó yàng yī bān bān,hé shì dōng guī bǎ diào gān。 岩谷谩劳思雨露,彩云终是逐鹓鸾。yán gǔ mán láo sī yǔ lù,cǎi yún zhōng shì zhú yuān luán。 尘迷魏阙身应老,水到吴门叶欲残。chén mí wèi quē shēn yīng lǎo,shuǐ dào wú mén yè yù cán。 至竟穷途也须达,才能长与世人看。zhì jìng qióng tú yě xū dá,cái néng zhǎng yǔ shì rén kàn。

丁亥岁作

罗隐

病想医门渴望梅,十年心地仅成灰。bìng xiǎng yī mén kě wàng méi,shí nián xīn dì jǐn chéng huī。 早知世事长如此,自是孤寒不合来。zǎo zhī shì shì zhǎng rú cǐ,zì shì gū hán bù hé lái。 谷畔气浓高蔽日,蛰边声暖乍闻雷。gǔ pàn qì nóng gāo bì rì,zhé biān shēng nuǎn zhà wén léi。 满城桃李君看取,一一还从旧处开。mǎn chéng táo lǐ jūn kàn qǔ,yī yī hái cóng jiù chù kāi。

北邙山

罗隐

一种山前路入秦,嵩山堪爱此伤神。yī zhǒng shān qián lù rù qín,sōng shān kān ài cǐ shāng shén。 魏明未死虚留意,庄叟虽生酌满巾。wèi míng wèi sǐ xū liú yì,zhuāng sǒu suī shēng zhuó mǎn jīn。 何必更寻无主骨,也知曾有弄权人。hé bì gèng xún wú zhǔ gǔ,yě zhī céng yǒu nòng quán rén。 羡他缑岭吹箫客,闲访云头看俗尘。xiàn tā gōu lǐng chuī xiāo kè,xián fǎng yún tóu kàn sú chén。

重过三衢哭孙员外

罗隐

烂柯山下忍重到,双桧楼前日欲残。làn kē shān xià rěn zhòng dào,shuāng guì lóu qián rì yù cán。 华屋未移春照灼,故侯何在泪汍澜。huá wū wèi yí chūn zhào zhuó,gù hóu hé zài lèi wán lán。 不唯济物工夫大,长忆容才尺度宽。bù wéi jì wù gōng fū dà,zhǎng yì róng cái chǐ dù kuān。 一恸旁人莫相笑,知音衰尽路行难。yī tòng páng rén mò xiāng xiào,zhī yīn shuāi jǐn lù xíng nán。

送蕲州裴员外

罗隐

六枝仙桂最先春,萧洒高辞九陌尘。liù zhī xiān guì zuì xiān chūn,xiāo sǎ gāo cí jiǔ mò chén。 两晋家声须有主,六朝文雅别无人。liǎng jìn jiā shēng xū yǒu zhǔ,liù cháo wén yǎ bié wú rén。 荣驱豹尾抛同辈,贵上螭头见近臣。róng qū bào wěi pāo tóng bèi,guì shàng chī tóu jiàn jìn chén。 蕲水苍生莫相羡,早看归去掌丝纶。qí shuǐ cāng shēng mò xiāng xiàn,zǎo kàn guī qù zhǎng sī lún。

东归别所知

罗隐

芙蓉宫阙二妃坛,两处因依五岁寒。fú róng gōng quē èr fēi tán,liǎng chù yīn yī wǔ suì hán。 邹律有风吹不变,郤枝无分住应难。zōu lǜ yǒu fēng chuī bù biàn,xì zhī wú fēn zhù yīng nán。 愁心似火还烧鬓,别泪非珠谩落盘。chóu xīn shì huǒ hái shāo bìn,bié lèi fēi zhū mán luò pán。 却羡淮南好鸡犬,也能终始逐刘安。què xiàn huái nán hǎo jī quǎn,yě néng zhōng shǐ zhú liú ān。

旅舍书怀寄所知二首

罗隐

思量前事不堪寻,牢落馀情满素琴。sī liàng qián shì bù kān xún,láo luò yú qíng mǎn sù qín。 四海岂无腾跃路,一家长有别离心。sì hǎi qǐ wú téng yuè lù,yī jiā zhǎng yǒu bié lí xīn。 道从汨没甘雌伏,迹恐因循更陆沈。dào cóng mì méi gān cí fú,jì kǒng yīn xún gèng lù shěn。 寂寞谁应吊空馆,异乡时节独沾襟。jì mò shuí yīng diào kōng guǎn,yì xiāng shí jié dú zhān jīn。

旅舍书怀寄所知二首

罗隐

簟卷两床琴瑟秋,暂凭前计奈相尤。diàn juǎn liǎng chuáng qín sè qiū,zàn píng qián jì nài xiāng yóu。 尘飘马尾甘蓬转,酒忆江边有梦留。chén piāo mǎ wěi gān péng zhuǎn,jiǔ yì jiāng biān yǒu mèng liú。 隋帝旧祠虽寂寞,楚妃清唱亦风流。suí dì jiù cí suī jì mò,chǔ fēi qīng chàng yì fēng liú。 可怜别恨无人见,独背残阳下寺楼。kě lián bié hèn wú rén jiàn,dú bèi cán yáng xià sì lóu。

西京道中

罗隐

半夜秋声独断蓬,百年身事算成空。bàn yè qiū shēng dú duàn péng,bǎi nián shēn shì suàn chéng kōng。 祢生词赋抛江夏,汉祖精神忆沛中。mí shēng cí fù pāo jiāng xià,hàn zǔ jīng shén yì pèi zhōng。 未必他时能富贵,只应从此见穷通。wèi bì tā shí néng fù guì,zhǐ yīng cóng cǐ jiàn qióng tōng。 边禽陇水休相笑,自有沧洲一棹风。biān qín lǒng shuǐ xiū xiāng xiào,zì yǒu cāng zhōu yī zhào fēng。

罗隐

每持纤白助君时,霜自无憀雪自疑。měi chí xiān bái zhù jūn shí,shuāng zì wú liáo xuě zì yí。 郎若姓何应解傅,女能窥宋不劳施。láng ruò xìng hé yīng jiě fù,nǚ néng kuī sòng bù láo shī。 妆成丽色唯花妒,落尽啼痕只镜知。zhuāng chéng lì sè wéi huā dù,luò jǐn tí hén zhǐ jìng zhī。 最好玉京仙署里,更知秋月照琼枝。zuì hǎo yù jīng xiān shǔ lǐ,gèng zhī qiū yuè zhào qióng zhī。