古诗词

湘妃庙

罗隐

刘表荒碑断水滨,庙前幽草闭残春。liú biǎo huāng bēi duàn shuǐ bīn,miào qián yōu cǎo bì cán chūn。 已将怨泪流斑竹,又感悲风入白蘋。yǐ jiāng yuàn lèi liú bān zhú,yòu gǎn bēi fēng rù bái píng。 八族未来谁北拱,四凶犹在莫南巡。bā zú wèi lái shuí běi gǒng,sì xiōng yóu zài mò nán xún。 九峰相似堪疑处,望见苍梧不见人。jiǔ fēng xiāng shì kān yí chù,wàng jiàn cāng wú bù jiàn rén。

答宗人衮

罗隐

昆仑水色九般流,饮即神仙憩即休。kūn lún shuǐ sè jiǔ bān liú,yǐn jí shén xiān qì jí xiū。 敢恨守株曾失意,始知缘木更难求。gǎn hèn shǒu zhū céng shī yì,shǐ zhī yuán mù gèng nán qiú。 鸰原谩欲均馀力,鹤发那堪问旧游。líng yuán mán yù jūn yú lì,hè fā nà kān wèn jiù yóu。 遥望北辰当上国,羡君归掉五诸侯。yáo wàng běi chén dāng shàng guó,xiàn jūn guī diào wǔ zhū hóu。

姥山

罗隐

临塘古庙一神仙,绣幌花容色俨然。lín táng gǔ miào yī shén xiān,xiù huǎng huā róng sè yǎn rán。 为逐朝云来此地,因随暮雨不归天。wèi zhú cháo yún lái cǐ dì,yīn suí mù yǔ bù guī tiān。 眉分初月湖中鉴,香散馀风竹上烟。méi fēn chū yuè hú zhōng jiàn,xiāng sàn yú fēng zhú shàng yān。 借问邑人沈水事,已经秦汉几千年。jiè wèn yì rén shěn shuǐ shì,yǐ jīng qín hàn jǐ qiān nián。

岐王宅

罗隐

朱邸平台隔禁闱,贵游陈迹尚依稀。zhū dǐ píng tái gé jìn wéi,guì yóu chén jì shàng yī xī。 云低雍畤祈年去,雨细长杨从猎归。yún dī yōng zhì qí nián qù,yǔ xì zhǎng yáng cóng liè guī。 申白宾朋传道义,应刘文彩寄音徽。shēn bái bīn péng chuán dào yì,yīng liú wén cǎi jì yīn huī。 承平旧物惟君尽,犹写雕鞍伴六飞。chéng píng jiù wù wéi jūn jǐn,yóu xiě diāo ān bàn liù fēi。

长明灯

罗隐

破暗长明世代深,烟和香气两沈沈。pò àn zhǎng míng shì dài shēn,yān hé xiāng qì liǎng shěn shěn。 不知初点人何在,只见当年火至今。bù zhī chū diǎn rén hé zài,zhǐ jiàn dāng nián huǒ zhì jīn。 晓似红莲开沼面,夜如寒月镇潭心。xiǎo shì hóng lián kāi zhǎo miàn,yè rú hán yuè zhèn tán xīn。 孤光自有龙神护,雀戏蛾飞不敢侵。gū guāng zì yǒu lóng shén hù,què xì é fēi bù gǎn qīn。

罗隐

尽道丰年瑞,丰年事若何。jǐn dào fēng nián ruì,fēng nián shì ruò hé。 长安有贫者,为瑞不宜多。zhǎng ān yǒu pín zhě,wèi ruì bù yí duō。

堋口逢人

罗隐

艰难别离久,中外往还深。jiān nán bié lí jiǔ,zhōng wài wǎng hái shēn。 已改当时发,空馀旧日心。yǐ gǎi dāng shí fā,kōng yú jiù rì xīn。

移住别友

罗隐

自到西川住,惟君别有情。zì dào xī chuān zhù,wéi jūn bié yǒu qíng。 常逢对门远,又隔一重城。cháng féng duì mén yuǎn,yòu gé yī zhòng chéng。

早行

罗隐

雨洒江声风又吹,扁舟正与睡相宜。yǔ sǎ jiāng shēng fēng yòu chuī,biǎn zhōu zhèng yǔ shuì xiāng yí。 无端戍鼓催前去,别却青山向晓时。wú duān shù gǔ cuī qián qù,bié què qīng shān xiàng xiǎo shí。

焚书坑

罗隐

千载遗踪一窖尘,路傍耕者亦伤神。qiān zài yí zōng yī jiào chén,lù bàng gēng zhě yì shāng shén。 祖龙算事浑乖角,将谓诗书活得人。zǔ lóng suàn shì hún guāi jiǎo,jiāng wèi shī shū huó dé rén。

始皇陵

罗隐

荒堆无草树无枝,懒向行人问昔时。huāng duī wú cǎo shù wú zhī,lǎn xiàng xíng rén wèn xī shí。 六国英雄漫多事,到头徐福是男儿。liù guó yīng xióng màn duō shì,dào tóu xú fú shì nán ér。

四皓庙

罗隐

汉惠秦皇事已闻,庙前高木眼前云。hàn huì qín huáng shì yǐ wén,miào qián gāo mù yǎn qián yún。 楚王谩费闲心力,六里青山尽属君。chǔ wáng mán fèi xián xīn lì,liù lǐ qīng shān jǐn shǔ jūn。

浮云

罗隐

溶溶曳曳自舒张,不向苍梧即帝乡。róng róng yè yè zì shū zhāng,bù xiàng cāng wú jí dì xiāng。 莫道无心便无事,也曾愁杀楚襄王。mò dào wú xīn biàn wú shì,yě céng chóu shā chǔ xiāng wáng。

早发

罗隐

北去南来无定居,此生生计竟何如。běi qù nán lái wú dìng jū,cǐ shēng shēng jì jìng hé rú。 酷怜一觉平明睡,长被鸡声恶破除。kù lián yī jué píng míng shuì,zhǎng bèi jī shēng è pò chú。

罗隐

沈水良材食柏珍,博山烟暖玉楼春。shěn shuǐ liáng cái shí bǎi zhēn,bó shān yān nuǎn yù lóu chūn。 怜君亦是无端物,贪作馨香忘却身。lián jūn yì shì wú duān wù,tān zuò xīn xiāng wàng què shēn。

邺城

罗隐

台上年年掩翠蛾,台前高树夹漳河。tái shàng nián nián yǎn cuì é,tái qián gāo shù jiā zhāng hé。 英雄亦到分香处,能共常人较几多。yīng xióng yì dào fēn xiāng chù,néng gòng cháng rén jiào jǐ duō。

西施

罗隐

家国兴亡自有时,吴人何苦怨西施。jiā guó xīng wáng zì yǒu shí,wú rén hé kǔ yuàn xī shī。 西施若解倾吴国,越国亡来又是谁。xī shī ruò jiě qīng wú guó,yuè guó wáng lái yòu shì shuí。

白角篦

罗隐

白似琼瑶滑似苔,随梳伴镜拂尘埃。bái shì qióng yáo huá shì tái,suí shū bàn jìng fú chén āi。 莫言此个尖头物,几度撩人恶发来。mò yán cǐ gè jiān tóu wù,jǐ dù liāo rén è fā lái。

铜雀台

罗隐

强歌强舞竟难胜,花落花开泪满膺。qiáng gē qiáng wǔ jìng nán shèng,huā luò huā kāi lèi mǎn yīng。 只合当年伴君死,免交憔悴望西陵。zhǐ hé dāng nián bàn jūn sǐ,miǎn jiāo qiáo cuì wàng xī líng。

鹦鹉

罗隐

莫恨雕笼翠羽残,江南地暖陇西寒。mò hèn diāo lóng cuì yǔ cán,jiāng nán dì nuǎn lǒng xī hán。 劝君不用分明语,语得分明出转难。quàn jūn bù yòng fēn míng yǔ,yǔ dé fēn míng chū zhuǎn nán。