古诗词

金钱花

罗隐

占得佳名绕树芳,依依相伴向秋光。zhàn dé jiā míng rào shù fāng,yī yī xiāng bàn xiàng qiū guāng。 若教此物堪收贮,应被豪门尽斸将。ruò jiào cǐ wù kān shōu zhù,yīng bèi háo mén jǐn zhǔ jiāng。

罗隐

天赐胭脂一抹腮,盘中磊落笛中哀。tiān cì yān zhī yī mǒ sāi,pán zhōng lěi luò dí zhōng āi。 虽然未得和羹便,曾与将军止渴来。suī rán wèi dé hé gēng biàn,céng yǔ jiāng jūn zhǐ kě lái。

炀帝陵

罗隐

入郭登桥出郭船,红楼日日柳年年。rù guō dēng qiáo chū guō chuán,hóng lóu rì rì liǔ nián nián。 君王忍把平陈业,只博雷塘数亩田。jūn wáng rěn bǎ píng chén yè,zhǐ bó léi táng shù mǔ tián。

马嵬坡

罗隐

佛屋前头野草春,贵妃轻骨此为尘。fú wū qián tóu yě cǎo chūn,guì fēi qīng gǔ cǐ wèi chén。 从来绝色知难得,不破中原未是人。cóng lái jué sè zhī nán dé,bù pò zhōng yuán wèi shì rén。

偶题

罗隐

钟陵醉别十馀春,重见云英掌上身。zhōng líng zuì bié shí yú chūn,zhòng jiàn yún yīng zhǎng shàng shēn。 我未成名君未嫁,可能俱是不如人。wǒ wèi chéng míng jūn wèi jià,kě néng jù shì bù rú rén。

故都

罗隐

江南江北两风流,一作迷津一拜侯。jiāng nán jiāng běi liǎng fēng liú,yī zuò mí jīn yī bài hóu。 至竟不如隋炀帝,破家犹得到扬州。zhì jìng bù rú suí yáng dì,pò jiā yóu dé dào yáng zhōu。

董仲舒

罗隐

灾变儒生不合闻,谩将刀笔指乾坤。zāi biàn rú shēng bù hé wén,mán jiāng dāo bǐ zhǐ qián kūn。 偶然留得阴阳术,闭却南门又北门。ǒu rán liú dé yīn yáng shù,bì què nán mén yòu běi mén。

献尚父大王

罗隐

数年铁甲定东瓯,夜渡江山瞻斗牛。shù nián tiě jiǎ dìng dōng ōu,yè dù jiāng shān zhān dòu niú。 今日朱方平殄后,虎符龙节十三州。jīn rì zhū fāng píng tiǎn hòu,hǔ fú lóng jié shí sān zhōu。

帘二首

罗隐

叠影重纹映画堂,玉钩银烛共荧煌。dié yǐng zhòng wén yìng huà táng,yù gōu yín zhú gòng yíng huáng。 会应得见神仙在,休下真珠十二行。huì yīng dé jiàn shén xiān zài,xiū xià zhēn zhū shí èr xíng。

帘二首

罗隐

翡翠佳名世共稀,玉堂高下巧相宜。fěi cuì jiā míng shì gòng xī,yù táng gāo xià qiǎo xiāng yí。 殷勤为嘱纤纤手,卷上银钩莫放垂。yīn qín wèi zhǔ xiān xiān shǒu,juǎn shàng yín gōu mò fàng chuí。

书怀

罗隐

钓船抛却异乡来,拟向何门用不才。diào chuán pāo què yì xiāng lái,nǐ xiàng hé mén yòng bù cái。 日晚独登楼上望,马蹄车辙满尘埃。rì wǎn dú dēng lóu shàng wàng,mǎ tí chē zhé mǎn chén āi。

七夕

罗隐

月帐星房次第开,两情惟恐曙光催。yuè zhàng xīng fáng cì dì kāi,liǎng qíng wéi kǒng shǔ guāng cuī。 时人不用穿针待,没得心情送巧来。shí rén bù yòng chuān zhēn dài,méi dé xīn qíng sòng qiǎo lái。

罗敷水

罗隐

雉声角角野田春,试驻征车问水滨。zhì shēng jiǎo jiǎo yě tián chūn,shì zhù zhēng chē wèn shuǐ bīn。 数树枯桑虽不语,思量应合识秦人。shù shù kū sāng suī bù yǔ,sī liàng yīng hé shí qín rén。

京中正月七日立春

罗隐

一二三四五六七,万木生芽是今日。yī èr sān sì wǔ liù qī,wàn mù shēng yá shì jīn rì。 远天归雁拂云飞,近水游鱼迸冰出。yuǎn tiān guī yàn fú yún fēi,jìn shuǐ yóu yú bèng bīng chū。

贵游

罗隐

馆陶园外雨初晴,绣毂香车入凤城。guǎn táo yuán wài yǔ chū qíng,xiù gǔ xiāng chē rù fèng chéng。 八尺家僮三尺棰,何知高祖要苍生。bā chǐ jiā tóng sān chǐ chuí,hé zhī gāo zǔ yào cāng shēng。

严陵滩

罗隐

中都九鼎勤英髦,渔钓牛蓑且遁逃。zhōng dōu jiǔ dǐng qín yīng máo,yú diào niú suō qiě dùn táo。 世祖升遐夫子死,原陵不及钓台高。shì zǔ shēng xiá fū zi sǐ,yuán líng bù jí diào tái gāo。

华清宫

罗隐

楼殿层层佳气多,开元时节好笙歌。lóu diàn céng céng jiā qì duō,kāi yuán shí jié hǎo shēng gē。 也知道德胜尧舜,争奈杨妃解笑何。yě zhī dào dé shèng yáo shùn,zhēng nài yáng fēi jiě xiào hé。

韩信庙

罗隐

剪项移秦势自雄,布衣还是负深功。jiǎn xiàng yí qín shì zì xióng,bù yī hái shì fù shēn gōng。 寡妻稚女俱堪恨,却把馀杯奠蒯通。guǎ qī zhì nǚ jù kān hèn,què bǎ yú bēi diàn kuǎi tōng。

韦公子

罗隐

击柱狂歌惨别颜,百年人事梦魂闲。jī zhù kuáng gē cǎn bié yán,bǎi nián rén shì mèng hún xián。 李将军自嘉声在,不得封侯亦自闲。lǐ jiāng jūn zì jiā shēng zài,bù dé fēng hóu yì zì xián。

望思台

罗隐

芳草台边魂不归,野烟乔木弄残晖。fāng cǎo tái biān hún bù guī,yě yān qiáo mù nòng cán huī。 可怜高祖清平业,留与闲人作是非。kě lián gāo zǔ qīng píng yè,liú yǔ xián rén zuò shì fēi。