古诗词

帝幸蜀

罗隐

马嵬山色翠依依,又见銮舆幸蜀归。mǎ wéi shān sè cuì yī yī,yòu jiàn luán yú xìng shǔ guī。 泉下阿蛮应有语,这回休更怨杨妃。quán xià ā mán yīng yǒu yǔ,zhè huí xiū gèng yuàn yáng fēi。

王夷甫

罗隐

把得闲书坐水滨,读来前事亦酸辛。bǎ dé xián shū zuò shuǐ bīn,dú lái qián shì yì suān xīn。 莫言麈尾清谭柄,坏却淳风是此人。mò yán zhǔ wěi qīng tán bǐng,huài què chún fēng shì cǐ rén。

鹭鸶

罗隐

斜阳澹澹柳阴阴,风袅寒丝映水深。xié yáng dàn dàn liǔ yīn yīn,fēng niǎo hán sī yìng shuǐ shēn。 不要向人夸素白,也知常有羡鱼心。bù yào xiàng rén kuā sù bái,yě zhī cháng yǒu xiàn yú xīn。

书淮阴侯传

罗隐

寒灯挑尽见遗尘,试沥椒浆合有神。hán dēng tiāo jǐn jiàn yí chén,shì lì jiāo jiāng hé yǒu shén。 莫恨高皇不终始,灭秦谋项是何人。mò hèn gāo huáng bù zhōng shǐ,miè qín móu xiàng shì hé rén。

小松

罗隐

已有清阴逼座隅,爱声仙客肯过无。yǐ yǒu qīng yīn bī zuò yú,ài shēng xiān kè kěn guò wú。 陵迁谷变须高节,莫向人间作大夫。líng qiān gǔ biàn xū gāo jié,mò xiàng rén jiān zuò dà fū。

谩天岭

罗隐

西去休言蜀道难,此中危峻已多端。xī qù xiū yán shǔ dào nán,cǐ zhōng wēi jùn yǐ duō duān。 到头未会苍苍色,争得禁他两度谩。dào tóu wèi huì cāng cāng sè,zhēng dé jìn tā liǎng dù mán。

听琴

罗隐

寒雨萧萧落井梧,夜深何处怨啼乌?hán yǔ xiāo xiāo luò jǐng wú,yè shēn hé chù yuàn tí wū? 不知一盏临邛酒,救得相如渴病无。bù zhī yī zhǎn lín qióng jiǔ,jiù dé xiāng rú kě bìng wú。

寄聂尊师

罗隐

欲芟荆棘种交梨,指画城中日恐迟。yù shān jīng jí zhǒng jiāo lí,zhǐ huà chéng zhōng rì kǒng chí。 安得紫青磨镜石,与君闲处看荣衰。ān dé zǐ qīng mó jìng shí,yǔ jūn xián chù kàn róng shuāi。

金山僧院

罗隐

根盘蛟蜃路藤萝,四面无尘辍棹过。gēn pán jiāo shèn lù téng luó,sì miàn wú chén chuò zhào guò。 得似吾师始惆怅,眼前终日有风波。dé shì wú shī shǐ chóu chàng,yǎn qián zhōng rì yǒu fēng bō。

淮口军葬

罗隐

一阵孤军不复回,更无分别只荒堆。yī zhèn gū jūn bù fù huí,gèng wú fēn bié zhǐ huāng duī。 莫言赋分须如此,曾作文皇赤子来。mò yán fù fēn xū rú cǐ,céng zuò wén huáng chì zi lái。

江南

罗隐

玉树歌声泽国春,累累辎重忆亡陈。yù shù gē shēng zé guó chūn,lèi lèi zī zhòng yì wáng chén。 垂衣端拱浑闲事,忍把江山乞与人。chuí yī duān gǒng hún xián shì,rěn bǎ jiāng shān qǐ yǔ rén。

江北

罗隐

废宫荒苑莫闲愁,成败终须要彻头。fèi gōng huāng yuàn mò xián chóu,chéng bài zhōng xū yào chè tóu。 一种风流一种死,朝歌争得似扬州。yī zhǒng fēng liú yī zhǒng sǐ,cháo gē zhēng dé shì yáng zhōu。

人日新安道中见梅花

罗隐

长途酒醒腊春寒,嫩蕊香英扑马鞍。zhǎng tú jiǔ xǐng là chūn hán,nèn ruǐ xiāng yīng pū mǎ ān。 不上寿阳公主面,怜君开得却无端。bù shàng shòu yáng gōng zhǔ miàn,lián jūn kāi dé què wú duān。

许由庙

罗隐

高挂风瓢濯汉滨,土阶三尺愧清尘。gāo guà fēng piáo zhuó hàn bīn,tǔ jiē sān chǐ kuì qīng chén。 可怜比屋堪封日,若到人间是众人。kě lián bǐ wū kān fēng rì,ruò dào rén jiān shì zhòng rén。

八骏图

罗隐

穆满当年物外程,电腰风脚一何轻。mù mǎn dāng nián wù wài chéng,diàn yāo fēng jiǎo yī hé qīng。 如今纵有骅骝在,不得长鞭不肯行。rú jīn zòng yǒu huá liú zài,bù dé zhǎng biān bù kěn xíng。

病中题主人庭鹤

罗隐

辽水华亭旧所闻,病中毛羽最怜君。liáo shuǐ huá tíng jiù suǒ wén,bìng zhōng máo yǔ zuì lián jūn。 稻粱且足身兼健,何必青云与白云。dào liáng qiě zú shēn jiān jiàn,hé bì qīng yún yǔ bái yún。

罗隐

天地工夫一不遗,与君声调借君緌。tiān dì gōng fū yī bù yí,yǔ jūn shēng diào jiè jūn ruí。 风栖露饱今如此,应忘当年滓浊时。fēng qī lù bǎo jīn rú cǐ,yīng wàng dāng nián zǐ zhuó shí。

中秋不见月

罗隐

风帘淅淅漏灯痕,一半秋光此夕分。fēng lián xī xī lòu dēng hén,yī bàn qiū guāng cǐ xī fēn。 天为素娥孀怨苦,并教西北起浮云。tiān wèi sù é shuāng yuàn kǔ,bìng jiào xī běi qǐ fú yún。

宫词

罗隐

巧画蛾眉独出群,当时人道便承恩。qiǎo huà é méi dú chū qún,dāng shí rén dào biàn chéng ēn。 经年不见君王面,落日黄昏空掩门。jīng nián bù jiàn jūn wáng miàn,luò rì huáng hūn kōng yǎn mén。

题杜甫集

罗隐

楚水悠悠浸楚亭,楚南天地两无情。chǔ shuǐ yōu yōu jìn chǔ tíng,chǔ nán tiān dì liǎng wú qíng。 忍交孙武重泉下,不见时人说用兵。rěn jiāo sūn wǔ zhòng quán xià,bù jiàn shí rén shuō yòng bīng。