古诗词

题彭州阳平化

蜀太后徐氏

寻真游胜境,巡礼到阳平。xún zhēn yóu shèng jìng,xún lǐ dào yáng píng。 水远波澜碧,山高气象清。shuǐ yuǎn bō lán bì,shān gāo qì xiàng qīng。 殿严孙氏貌,碑暗系师名。diàn yán sūn shì mào,bēi àn xì shī míng。 夜月登坛醮,松风森磬声。yè yuè dēng tán jiào,sōng fēng sēn qìng shēng。

丈人观

蜀太后徐氏

早与元妃慕至化,同跻灵岳访真仙。zǎo yǔ yuán fēi mù zhì huà,tóng jī líng yuè fǎng zhēn xiān。 当时信有壶中景,今日亲来洞里天。dāng shí xìn yǒu hú zhōng jǐng,jīn rì qīn lái dòng lǐ tiān。 仪仗影空寥廓外,金丝声揭翠微巅。yí zhàng yǐng kōng liáo kuò wài,jīn sī shēng jiē cuì wēi diān。 惟惭未致华胥理,徒卜升平万万年。wéi cán wèi zhì huá xū lǐ,tú bo shēng píng wàn wàn nián。

玄都观

蜀太后徐氏

千寻绿嶂夹流溪,登眺因知海岳低。qiān xún lǜ zhàng jiā liú xī,dēng tiào yīn zhī hǎi yuè dī。 瀑布迸舂青石碎,轮茵横剪翠峰齐。pù bù bèng chōng qīng shí suì,lún yīn héng jiǎn cuì fēng qí。 步黏苔藓龙桥滑,日闭烟罗鸟径迷。bù nián tái xiǎn lóng qiáo huá,rì bì yān luó niǎo jìng mí。 莫道穹天无路到,此山便是碧云梯。mò dào qióng tiān wú lù dào,cǐ shān biàn shì bì yún tī。

丹景山至德寺

蜀太后徐氏

周回云水游丹景,因与真妃眺上方。zhōu huí yún shuǐ yóu dān jǐng,yīn yǔ zhēn fēi tiào shàng fāng。 晴日晓升金晃曜,寒泉夜落玉丁当。qíng rì xiǎo shēng jīn huǎng yào,hán quán yè luò yù dīng dāng。 松梢月转琴栖影,柏径风牵麝食香。sōng shāo yuè zhuǎn qín qī yǐng,bǎi jìng fēng qiān shè shí xiāng。 虔煠六铢宜铸祝,惟祈圣祉保遐昌。qián zhá liù zhū yí zhù zhù,wéi qí shèng zhǐ bǎo xiá chāng。

题天回驿(其一)

蜀太后徐氏

周游灵境散幽情,千里江山暂得行。zhōu yóu líng jìng sàn yōu qíng,qiān lǐ jiāng shān zàn dé xíng。 所恨风光看未足,却驱金翠入龟城。suǒ hèn fēng guāng kàn wèi zú,què qū jīn cuì rù guī chéng。

三学山夜看圣灯

蜀太后徐氏

虔祷游灵境,元妃夙志同。qián dǎo yóu líng jìng,yuán fēi sù zhì tóng。 玉香焚静夜,银烛炫辽空。yù xiāng fén jìng yè,yín zhú xuàn liáo kōng。 泉漱云根月,钟敲桧杪风。quán shù yún gēn yuè,zhōng qiāo guì miǎo fēng。 印金标圣迹,飞石显神功。yìn jīn biāo shèng jì,fēi shí xiǎn shén gōng。 满望天涯极,平临日脚红。mǎn wàng tiān yá jí,píng lín rì jiǎo hóng。 猿来斋石上,僧集讲筵中。yuán lái zhāi shí shàng,sēng jí jiǎng yán zhōng。 顿作超三界,浑疑证六通。dùn zuò chāo sān jiè,hún yí zhèng liù tōng。 愿成修偃化,社稷保延洪。yuàn chéng xiū yǎn huà,shè jì bǎo yán hóng。

题天回驿(其二)

蜀太后徐氏

翠驿红亭近玉京,梦魂犹是在青城。cuì yì hóng tíng jìn yù jīng,mèng hún yóu shì zài qīng chéng。 比来出看江山景,却被江山看出行。bǐ lái chū kàn jiāng shān jǐng,què bèi jiāng shān kàn chū xíng。

剪彩花

雍裕之

敢竞桃李色,自呈刀尺功。gǎn jìng táo lǐ sè,zì chéng dāo chǐ gōng。 蝶犹迷剪翠,人岂辨裁红。dié yóu mí jiǎn cuì,rén qǐ biàn cái hóng。

四气

雍裕之

春禽犹竞啭,夏木忽交阴。chūn qín yóu jìng zhuàn,xià mù hū jiāo yīn。 稍觉秋山远,俄惊冬霰深。shāo jué qiū shān yuǎn,é jīng dōng xiàn shēn。

四色

雍裕之

壶中冰始结,盘上露初圆。hú zhōng bīng shǐ jié,pán shàng lù chū yuán。 何意瑶池雪,欲夺鹤毛鲜。hé yì yáo chí xuě,yù duó hè máo xiān。

四色

雍裕之

道士牛已至,仙家鸟亦来。dào shì niú yǐ zhì,xiān jiā niǎo yì lái。 骨为神不朽,眼向故人开。gǔ wèi shén bù xiǔ,yǎn xiàng gù rén kāi。

四色

雍裕之

劳鲂莲渚内,汗马火旗间。láo fáng lián zhǔ nèi,hàn mǎ huǒ qí jiān。 平生血诚尽,不独左轮殷。píng shēng xuè chéng jǐn,bù dú zuǒ lún yīn。

四色

雍裕之

已见池尽墨,谁言突不黔。yǐ jiàn chí jǐn mò,shuí yán tū bù qián。 漆身恩未报,貂裘弊岂嫌。qī shēn ēn wèi bào,diāo qiú bì qǐ xián。

大言

雍裕之

四溟杯渌醑,五岳髻青螺。sì míng bēi lù xǔ,wǔ yuè jì qīng luó。 挥汗曾成雨,画地亦成河。huī hàn céng chéng yǔ,huà dì yì chéng hé。

细言

雍裕之

蚊眉自可托,蜗角岂劳争。wén méi zì kě tuō,wō jiǎo qǐ láo zhēng。 欲效丝毫力,谁知蝼蚁诚。yù xiào sī háo lì,shuí zhī lóu yǐ chéng。

山中桂

雍裕之

八树拂丹霄,四时青不凋。bā shù fú dān xiāo,sì shí qīng bù diāo。 秋风何处起,先袅最长条。qiū fēng hé chù qǐ,xiān niǎo zuì zhǎng tiáo。

芦花

雍裕之

夹岸复连沙,枝枝摇浪花。jiā àn fù lián shā,zhī zhī yáo làng huā。 月明浑似雪,无处认渔家。yuè míng hún shì xuě,wú chù rèn yú jiā。

江边柳

雍裕之

袅袅古堤边,青青一树烟。niǎo niǎo gǔ dī biān,qīng qīng yī shù yān。 若为丝不断,留取系郎船。ruò wèi sī bù duàn,liú qǔ xì láng chuán。

江上山

雍裕之

绮霞明赤岸,锦缆绕丹枝。qǐ xiá míng chì àn,jǐn lǎn rào dān zhī。 楚客正愁绝,西风且莫吹。chǔ kè zhèng chóu jué,xī fēng qiě mò chuī。

游丝

雍裕之

游丝何所似,应最似春心。yóu sī hé suǒ shì,yīng zuì shì chūn xīn。 一向风前乱,千条不可寻。yī xiàng fēng qián luàn,qiān tiáo bù kě xún。