古诗词

寄远十一首

李白

远忆巫山阳,花明渌江暖。yuǎn yì wū shān yáng,huā míng lù jiāng nuǎn。
踌躇未得往,泪向南云满。chóu chú wèi dé wǎng,lèi xiàng nán yún mǎn。
春风复无情,吹我梦魂断。chūn fēng fù wú qíng,chuī wǒ mèng hún duàn。
不见眼中人,天长音信短。bù jiàn yǎn zhōng rén,tiān zhǎng yīn xìn duǎn。

寄远十一首

李白

阳台隔楚水,春草生黄河。yáng tái gé chǔ shuǐ,chūn cǎo shēng huáng hé。
相思无日夜,浩荡若流波。xiāng sī wú rì yè,hào dàng ruò liú bō。
流波向海去,欲见终无因。liú bō xiàng hǎi qù,yù jiàn zhōng wú yīn。
遥将一点泪,远寄如花人。yáo jiāng yī diǎn lèi,yuǎn jì rú huā rén。

寄远十一首

李白

妾在舂陵东,君居汉江岛。qiè zài chōng líng dōng,jūn jū hàn jiāng dǎo。
一日望花光,往来成白道。yī rì wàng huā guāng,wǎng lái chéng bái dào。
一为云雨别,此地生秋草。yī wèi yún yǔ bié,cǐ dì shēng qiū cǎo。
秋草秋蛾飞,相思愁落晖。qiū cǎo qiū é fēi,xiāng sī chóu luò huī。
何由一相见,灭烛解罗衣。hé yóu yī xiāng jiàn,miè zhú jiě luó yī。

寄远十一首

李白

忆昨东园桃李红碧枝,与君此时初别离。yì zuó dōng yuán táo lǐ hóng bì zhī,yǔ jūn cǐ shí chū bié lí。
金瓶落井无消息,令人行叹复坐思。jīn píng luò jǐng wú xiāo xī,lìng rén xíng tàn fù zuò sī。
坐思行叹成楚越,春风玉颜畏销歇。zuò sī xíng tàn chéng chǔ yuè,chūn fēng yù yán wèi xiāo xiē。
碧窗纷纷下落花,青楼寂寂空明月。bì chuāng fēn fēn xià luò huā,qīng lóu jì jì kōng míng yuè。
两不见,但相思,空留锦字表心素,至今缄愁不忍窥。liǎng bù jiàn,dàn xiāng sī,kōng liú jǐn zì biǎo xīn sù,zhì jīn jiān chóu bù rěn kuī。

寄远十一首

李白

鲁缟如玉霜,笔题月氏书。lǔ gǎo rú yù shuāng,bǐ tí yuè shì shū。
寄书白鹦鹉,西海慰离居。jì shū bái yīng wǔ,xī hǎi wèi lí jū。
行数虽不多,字字有委曲。xíng shù suī bù duō,zì zì yǒu wěi qū。
天末如见之,开缄泪相续。tiān mò rú jiàn zhī,kāi jiān lèi xiāng xù。
泪尽恨转深,千里同此心。lèi jǐn hèn zhuǎn shēn,qiān lǐ tóng cǐ xīn。
相思千万里,一书值千金。xiāng sī qiān wàn lǐ,yī shū zhí qiān jīn。

寄远十一首

李白

爱君芙蓉婵娟之艳色,色可餐兮难再得。ài jūn fú róng chán juān zhī yàn sè,sè kě cān xī nán zài dé。
怜君冰玉清迥之明心,情不极兮意已深。lián jūn bīng yù qīng jiǒng zhī míng xīn,qíng bù jí xī yì yǐ shēn。
朝共琅玕之绮食,夜同鸳鸯之锦衾。cháo gòng láng gān zhī qǐ shí,yè tóng yuān yāng zhī jǐn qīn。
恩情婉娈忽为别,使人莫错乱愁心。ēn qíng wǎn luán hū wèi bié,shǐ rén mò cuò luàn chóu xīn。
乱愁心,涕如雪,寒灯厌梦魂欲绝。luàn chóu xīn,tì rú xuě,hán dēng yàn mèng hún yù jué。
觉来相思生白发,盈盈汉水若可越。jué lái xiāng sī shēng bái fā,yíng yíng hàn shuǐ ruò kě yuè。
可惜凌波步罗袜,美人美人兮归去来,莫作朝云暮雨兮飞阳台。kě xī líng bō bù luó wà,měi rén měi rén xī guī qù lái,mò zuò cháo yún mù yǔ xī fēi yáng tái。

代赠远

李白

妾本洛阳人,狂夫幽燕客。qiè běn luò yáng rén,kuáng fū yōu yàn kè。
渴饮易水波,由来多感激。kě yǐn yì shuǐ bō,yóu lái duō gǎn jī。
胡马西北驰,香騣摇绿丝。hú mǎ xī běi chí,xiāng zōng yáo lǜ sī。
鸣鞭从此去,逐虏荡边陲。míng biān cóng cǐ qù,zhú lǔ dàng biān chuí。
昔去有好言,不言久离别。xī qù yǒu hǎo yán,bù yán jiǔ lí bié。
燕支多美女,走马轻风雪。yàn zhī duō měi nǚ,zǒu mǎ qīng fēng xuě。
见此不记人,恩情云雨绝。jiàn cǐ bù jì rén,ēn qíng yún yǔ jué。
啼流玉箸尽,坐恨金闺切。tí liú yù zhù jǐn,zuò hèn jīn guī qiè。
织锦作短书,肠随回文结。zhī jǐn zuò duǎn shū,cháng suí huí wén jié。
相思欲有寄,恐君不见察。xiāng sī yù yǒu jì,kǒng jūn bù jiàn chá。
焚之扬其灰,手迹自此灭。fén zhī yáng qí huī,shǒu jì zì cǐ miè。

闺情

李白

流水去绝国,浮云辞故关。liú shuǐ qù jué guó,fú yún cí gù guān。
水或恋前浦,云犹归旧山。shuǐ huò liàn qián pǔ,yún yóu guī jiù shān。
恨君流沙去,弃妾渔阳间。hèn jūn liú shā qù,qì qiè yú yáng jiān。
玉箸夜垂流,双双落朱颜。yù zhù yè chuí liú,shuāng shuāng luò zhū yán。
黄鸟坐相悲,绿杨谁更攀。huáng niǎo zuò xiāng bēi,lǜ yáng shuí gèng pān。
织锦心草草,挑灯泪斑斑。zhī jǐn xīn cǎo cǎo,tiāo dēng lèi bān bān。
窥镜不自识,况乃狂夫还。kuī jìng bù zì shí,kuàng nǎi kuáng fū hái。

代别情人

李白

清水本不动,桃花发岸傍。qīng shuǐ běn bù dòng,táo huā fā àn bàng。
桃花弄水色,波荡摇春光。táo huā nòng shuǐ sè,bō dàng yáo chūn guāng。
我悦子容艳,子倾我文章。wǒ yuè zi róng yàn,zi qīng wǒ wén zhāng。
风吹绿琴去,曲度紫鸳鸯。fēng chuī lǜ qín qù,qū dù zǐ yuān yāng。
昔作一水鱼,今成两枝鸟。xī zuò yī shuǐ yú,jīn chéng liǎng zhī niǎo。
哀哀长鸡鸣,夜夜达五晓。āi āi zhǎng jī míng,yè yè dá wǔ xiǎo。
起折相思树,归赠知寸心。qǐ zhé xiāng sī shù,guī zèng zhī cùn xīn。
覆水不可收,行云难重寻。fù shuǐ bù kě shōu,xíng yún nán zhòng xún。
天涯有度鸟,莫绝瑶华音。tiān yá yǒu dù niǎo,mò jué yáo huá yīn。

代秋情

李白

几日相别离,门前生稆葵。jǐ rì xiāng bié lí,mén qián shēng lǚ kuí。
寒蝉聒梧桐,日夕长鸣悲。hán chán guā wú tóng,rì xī zhǎng míng bēi。
白露湿萤火,清霜凌兔丝。bái lù shī yíng huǒ,qīng shuāng líng tù sī。
空掩紫罗袂,长啼无尽时。kōng yǎn zǐ luó mèi,zhǎng tí wú jǐn shí。

对酒

李白

蒲萄酒,金叵罗,吴姬十五细马驮。pú táo jiǔ,jīn pǒ luó,wú jī shí wǔ xì mǎ tuó。
青黛画眉红锦靴,道字不正娇唱歌。qīng dài huà méi hóng jǐn xuē,dào zì bù zhèng jiāo chàng gē。
玳瑁筵中怀里醉,芙蓉帐底奈君何。dài mào yán zhōng huái lǐ zuì,fú róng zhàng dǐ nài jūn hé。

怨情

李白

新人如花虽可宠,故人似玉由来重。xīn rén rú huā suī kě chǒng,gù rén shì yù yóu lái zhòng。
花性飘扬不自持,玉心皎洁终不移。huā xìng piāo yáng bù zì chí,yù xīn jiǎo jié zhōng bù yí。
故人昔新今尚故,还见新人有故时。gù rén xī xīn jīn shàng gù,hái jiàn xīn rén yǒu gù shí。
请看陈后黄金屋,寂寂珠帘生网丝。qǐng kàn chén hòu huáng jīn wū,jì jì zhū lián shēng wǎng sī。

湖边采莲妇

李白

小姑织白纻,未解将人语。xiǎo gū zhī bái zhù,wèi jiě jiāng rén yǔ。
大嫂采芙蓉,溪湖千万重。dà sǎo cǎi fú róng,xī hú qiān wàn zhòng。
长兄行不在,莫使外人逢。zhǎng xiōng xíng bù zài,mò shǐ wài rén féng。
愿学秋胡妇,贞心比古松。yuàn xué qiū hú fù,zhēn xīn bǐ gǔ sōng。

代寄情楚词体

李白

君不来兮,徒蓄怨积思而孤吟。jūn bù lái xī,tú xù yuàn jī sī ér gū yín。
云阳一去已远,隔巫山绿水之沈沈。yún yáng yī qù yǐ yuǎn,gé wū shān lǜ shuǐ zhī shěn shěn。
留馀香兮染绣被,夜欲寝兮愁人心。liú yú xiāng xī rǎn xiù bèi,yè yù qǐn xī chóu rén xīn。
朝驰余马于青楼,恍若空而夷犹。cháo chí yú mǎ yú qīng lóu,huǎng ruò kōng ér yí yóu。
浮云深兮不得语,却惆怅而怀忧。fú yún shēn xī bù dé yǔ,què chóu chàng ér huái yōu。
使青鸟兮衔书,恨独宿兮伤离居。shǐ qīng niǎo xī xián shū,hèn dú sù xī shāng lí jū。
何无情而雨绝,梦虽往而交疏。hé wú qíng ér yǔ jué,mèng suī wǎng ér jiāo shū。
横流涕而长嗟,折芳洲之瑶华。héng liú tì ér zhǎng jiē,zhé fāng zhōu zhī yáo huá。
送飞鸟以极目,怨夕阳之西斜。sòng fēi niǎo yǐ jí mù,yuàn xī yáng zhī xī xié。
愿为连根同死之秋草,不作飞空之落花。yuàn wèi lián gēn tóng sǐ zhī qiū cǎo,bù zuò fēi kōng zhī luò huā。

学古思边

李白

衔悲上陇首,肠断不见君。xián bēi shàng lǒng shǒu,cháng duàn bù jiàn jūn。
流水若有情,幽哀从此分。liú shuǐ ruò yǒu qíng,yōu āi cóng cǐ fēn。
苍茫愁边色,惆怅落日曛。cāng máng chóu biān sè,chóu chàng luò rì xūn。
山外接远天,天际复有云。shān wài jiē yuǎn tiān,tiān jì fù yǒu yún。
白雁从中来,飞鸣苦难闻。bái yàn cóng zhōng lái,fēi míng kǔ nán wén。
足系一书札,寄言难离群。zú xì yī shū zhá,jì yán nán lí qún。
离群心断绝,十见花成雪。lí qún xīn duàn jué,shí jiàn huā chéng xuě。
胡地无春晖,征人行不归。hú dì wú chūn huī,zhēng rén xíng bù guī。
相思杳如梦,珠泪湿罗衣。xiāng sī yǎo rú mèng,zhū lèi shī luó yī。

思边

李白

去年何时君别妾,南园绿草飞蝴蝶。qù nián hé shí jūn bié qiè,nán yuán lǜ cǎo fēi hú dié。
今岁何时妾忆君,西山白雪暗晴云。jīn suì hé shí qiè yì jūn,xī shān bái xuě àn qíng yún。
玉关去此三千里,欲寄音书那可闻。yù guān qù cǐ sān qiān lǐ,yù jì yīn shū nà kě wén。

代美人愁镜二首

李白

明明金鹊镜,了了玉台前。míng míng jīn què jìng,le le yù tái qián。
拂拭交冰月,光辉何清圆。fú shì jiāo bīng yuè,guāng huī hé qīng yuán。
红颜老昨日,白发多去年。hóng yán lǎo zuó rì,bái fā duō qù nián。
铅粉坐相误,照来空凄然。qiān fěn zuò xiāng wù,zhào lái kōng qī rán。

代美人愁镜二首

李白

美人赠此盘龙之宝镜,烛我金缕之罗衣。měi rén zèng cǐ pán lóng zhī bǎo jìng,zhú wǒ jīn lǚ zhī luó yī。
时将红袖拂明月,为惜普照之馀晖。shí jiāng hóng xiù fú míng yuè,wèi xī pǔ zhào zhī yú huī。
影中金鹊飞不灭,台下青鸾思独绝。yǐng zhōng jīn què fēi bù miè,tái xià qīng luán sī dú jué。
稿砧一别若箭弦,去有日,来无年。gǎo zhēn yī bié ruò jiàn xián,qù yǒu rì,lái wú nián。
狂风吹却妾心断,玉箸并堕菱花前。kuáng fēng chuī què qiè xīn duàn,yù zhù bìng duò líng huā qián。

秋浦寄内

李白

我今寻阳去,辞家千里馀。wǒ jīn xún yáng qù,cí jiā qiān lǐ yú。
结荷倦水宿,却寄大雷书。jié hé juàn shuǐ sù,què jì dà léi shū。
虽不同辛苦,怆离各自居。suī bù tóng xīn kǔ,chuàng lí gè zì jū。
我自入秋浦,三年北信疏。wǒ zì rù qiū pǔ,sān nián běi xìn shū。
红颜愁落尽,白发不能除。hóng yán chóu luò jǐn,bái fā bù néng chú。
有客自梁苑,手携五色鱼。yǒu kè zì liáng yuàn,shǒu xié wǔ sè yú。
开鱼得锦字,归问我何如。kāi yú dé jǐn zì,guī wèn wǒ hé rú。
江山虽道阻,意合不为殊。jiāng shān suī dào zǔ,yì hé bù wèi shū。

自代内赠

李白

宝刀截流水,无有断绝时。bǎo dāo jié liú shuǐ,wú yǒu duàn jué shí。
妾意逐君行,缠绵亦如之。qiè yì zhú jūn xíng,chán mián yì rú zhī。
别来门前草,秋巷春转碧。bié lái mén qián cǎo,qiū xiàng chūn zhuǎn bì。
扫尽更还生,萋萋满行迹。sǎo jǐn gèng hái shēng,qī qī mǎn xíng jì。
鸣凤始相得,雄惊雌各飞。míng fèng shǐ xiāng dé,xióng jīng cí gè fēi。
游云落何山,一往不见归。yóu yún luò hé shān,yī wǎng bù jiàn guī。
估客发大楼,知君在秋浦。gū kè fā dà lóu,zhī jūn zài qiū pǔ。
梁苑空锦衾,阳台梦行雨。liáng yuàn kōng jǐn qīn,yáng tái mèng xíng yǔ。
妾家三作相,失势去西秦。qiè jiā sān zuò xiāng,shī shì qù xī qín。
犹有旧歌管,凄清闻四邻。yóu yǒu jiù gē guǎn,qī qīng wén sì lín。
曲度入紫云,啼无眼中人。qū dù rù zǐ yún,tí wú yǎn zhōng rén。
妾似井底桃,开花向谁笑。qiè shì jǐng dǐ táo,kāi huā xiàng shuí xiào。
君如天上月,不肯一回照。jūn rú tiān shàng yuè,bù kěn yī huí zhào。
窥镜不自识,别多憔悴深。kuī jìng bù zì shí,bié duō qiáo cuì shēn。
安得秦吉了,为人道寸心。ān dé qín jí le,wèi rén dào cùn xīn。