古诗词

上清宝鼎诗

李白

咽服十二环,奄有仙人房。yàn fú shí èr huán,yǎn yǒu xiān rén fáng。
暮骑紫麟去,海气侵肌凉。mù qí zǐ lín qù,hǎi qì qīn jī liáng。
赠我累累珠,靡靡明月光。zèng wǒ lèi lèi zhū,mí mí míng yuè guāng。

戏赠杜甫

李白

饭颗山头逢杜甫,顶戴笠子日卓午。fàn kē shān tóu féng dù fǔ,dǐng dài lì zi rì zhuó wǔ。
借问别来太瘦生,总为从前作诗苦。jiè wèn bié lái tài shòu shēng,zǒng wèi cóng qián zuò shī kǔ。

上清宝鼎诗二首

李白

朝披梦泽云,笠钓青茫茫。cháo pī mèng zé yún,lì diào qīng máng máng。
寻丝得双鲤,中有三元章。xún sī dé shuāng lǐ,zhōng yǒu sān yuán zhāng。
篆字若丹蛇,逸势如飞翔。zhuàn zì ruò dān shé,yì shì rú fēi xiáng。
归来问天老,奥义不可量。guī lái wèn tiān lǎo,ào yì bù kě liàng。
金刀割青素,灵文烂煌煌。jīn dāo gē qīng sù,líng wén làn huáng huáng。
咽服十二环,奄见仙人房。yàn fú shí èr huán,yǎn jiàn xiān rén fáng。
暮跨紫鳞去,海气侵肌凉。mù kuà zǐ lín qù,hǎi qì qīn jī liáng。
龙子善变化,化作梅花妆。lóng zi shàn biàn huà,huà zuò méi huā zhuāng。
赠我累累珠,靡靡明月光。zèng wǒ lèi lèi zhū,mí mí míng yuè guāng。
劝我穿绛缕,系作裙间裆。quàn wǒ chuān jiàng lǚ,xì zuò qún jiān dāng。
挹子以携去,谈笑闻遗香。yì zi yǐ xié qù,tán xiào wén yí xiāng。

上清宝鼎诗二首

李白

人生烛上花,光灭巧妍尽。rén shēng zhú shàng huā,guāng miè qiǎo yán jǐn。
春风绕树头,日与化工进。chūn fēng rào shù tóu,rì yǔ huà gōng jìn。
只知雨露贪,不闻零落尽。zhǐ zhī yǔ lù tān,bù wén líng luò jǐn。
我昔飞骨时,惨见当涂坟。wǒ xī fēi gǔ shí,cǎn jiàn dāng tú fén。
青松霭朝霞,缥缈山丁村。qīng sōng ǎi cháo xiá,piāo miǎo shān dīng cūn。
既死明月魄,无复玻璃魂。jì sǐ míng yuè pò,wú fù bō lí hún。
念此一脱洒,长啸祭昆仑。niàn cǐ yī tuō sǎ,zhǎng xiào jì kūn lún。
醉著鸾皇衣,星斗俯可扪。zuì zhù luán huáng yī,xīng dòu fǔ kě mén。

改九子山为九华山联句

李白

妙有分二气,灵山开九华。miào yǒu fēn èr qì,líng shān kāi jiǔ huá。
层标遏迟日,半壁明朝霞。céng biāo è chí rì,bàn bì míng cháo xiá。
积雪曜阴壑,飞流喷阳崖。jī xuě yào yīn hè,fēi liú pēn yáng yá。
青莹玉树色,缥缈羽人家。qīng yíng yù shù sè,piāo miǎo yǔ rén jiā。

庭前晚花开

李白

西王母桃种我家,三千阳春始一花。xī wáng mǔ táo zhǒng wǒ jiā,sān qiān yáng chūn shǐ yī huā。
结实苦迟为人笑,攀折唧唧长咨嗟。jié shí kǔ chí wèi rén xiào,pān zhé jī jī zhǎng zī jiē。

鸣雁行

李白

胡雁鸣,辞燕山,昨发委羽朝度关。hú yàn míng,cí yàn shān,zuó fā wěi yǔ cháo dù guān。
一一衔芦枝,南飞散落天地间。yī yī xián lú zhī,nán fēi sàn luò tiān dì jiān。
连行接翼往复还,客居烟波寄湘吴。lián xíng jiē yì wǎng fù hái,kè jū yān bō jì xiāng wú。
凌霜触雪毛体枯,畏逢矰缴惊相呼。líng shuāng chù xuě máo tǐ kū,wèi féng zēng jiǎo jīng xiāng hū。
闻弦虚坠良可吁,君更弹射何为乎。wén xián xū zhuì liáng kě xū,jūn gèng dàn shè hé wèi hū。

小桃源

李白

黟县小桃源,烟霞百里间。yī xiàn xiǎo táo yuán,yān xiá bǎi lǐ jiān。
地多灵草木,人尚古衣冠。dì duō líng cǎo mù,rén shàng gǔ yī guān。
市向晡前散,山经夜后寒。shì xiàng bū qián sàn,shān jīng yè hòu hán。

日出东南隅行

李白

秦楼出佳丽,正值朝日光。qín lóu chū jiā lì,zhèng zhí cháo rì guāng。
陌头能驻马,花处复添香。mò tóu néng zhù mǎ,huā chù fù tiān xiāng。

兴唐寺

李白

天台国清寺,天下称四绝。tiān tái guó qīng sì,tiān xià chēng sì jué。
我来举唐游,于中更无别。wǒ lái jǔ táng yóu,yú zhōng gèng wú bié。
蘖木划断云,高峰顶积雪。niè mù huà duàn yún,gāo fēng dǐng jī xuě。
槛外一条溪,几回流碎月。kǎn wài yī tiáo xī,jǐ huí liú suì yuè。

地藏菩萨赞

李白

本心若虚空,清净无一物。běn xīn ruò xū kōng,qīng jìng wú yī wù。
焚荡淫怒痴,圆寂了见佛。fén dàng yín nù chī,yuán jì le jiàn fú。
五彩图圣像,悟真非妄传。wǔ cǎi tú shèng xiàng,wù zhēn fēi wàng chuán。
扫雪万病尽,爽然清凉天。sǎo xuě wàn bìng jǐn,shuǎng rán qīng liáng tiān。
赞此功德海,永为旷代宣。zàn cǐ gōng dé hǎi,yǒng wèi kuàng dài xuān。

南陵五松山别荀七

李白

君即颍水荀,何惭许郡宾。jūn jí yǐng shuǐ xún,hé cán xǔ jùn bīn。
相逢太史奏,应是聚宝人。xiāng féng tài shǐ zòu,yīng shì jù bǎo rén。
玉隐且在石,兰枯还见春。yù yǐn qiě zài shí,lán kū hái jiàn chūn。
俄成万里别,立德贵清真。é chéng wàn lǐ bié,lì dé guì qīng zhēn。

殷十一赠栗冈砚

李白

殷侯三玄士,赠我栗冈砚。yīn hóu sān xuán shì,zèng wǒ lì gāng yàn。
洒染中山毫,光映吴门练。sǎ rǎn zhōng shān háo,guāng yìng wú mén liàn。
天寒水不冻,日用心不倦。tiān hán shuǐ bù dòng,rì yòng xīn bù juàn。
携此临墨池,还如对君面。xié cǐ lín mò chí,hái rú duì jūn miàn。

宿无相寺

李白

头陀悬万仞,远眺望华峰。tóu tuó xuán wàn rèn,yuǎn tiào wàng huá fēng。
聊借金沙水,洗开九芙蓉。liáo jiè jīn shā shuǐ,xǐ kāi jiǔ fú róng。
烟岚随遍览,踏屐走双龙。yān lán suí biàn lǎn,tà jī zǒu shuāng lóng。
明日登高去,山僧孰与从?míng rì dēng gāo qù,shān sēng shú yǔ cóng?
禅床今暂歇,枕月卧青松。chán chuáng jīn zàn xiē,zhěn yuè wò qīng sōng。
更尽闻呼鸟,恍来报晓钟。gèng jǐn wén hū niǎo,huǎng lái bào xiǎo zhōng。

暖酒

李白

热暖将来镔铁文,暂时不动聚白云。rè nuǎn jiāng lái bīn tiě wén,zàn shí bù dòng jù bái yún。
拨却白云见青天,掇头里许便成仙。bō què bái yún jiàn qīng tiān,duō tóu lǐ xǔ biàn chéng xiān。

摩多楼子

李白

从戎向边北,远行辞密亲。cóng róng xiàng biān běi,yuǎn xíng cí mì qīn。
借问阴山侯,还知塞上人。jiè wèn yīn shān hóu,hái zhī sāi shàng rén。

题楼山石笋

李白

石笋如卓笔,县之山之巅。shí sǔn rú zhuó bǐ,xiàn zhī shān zhī diān。
谁为不平者,与之书青天。shuí wèi bù píng zhě,yǔ zhī shū qīng tiān。

上崔相百忧章

李白

共公赫怒,天维中摧。gòng gōng hè nù,tiān wéi zhōng cuī。
鲲鲸喷荡,扬涛起雷。kūn jīng pēn dàng,yáng tāo qǐ léi。
鱼龙陷人,成此祸胎。yú lóng xiàn rén,chéng cǐ huò tāi。
火焚昆山,玉石相磓。huǒ fén kūn shān,yù shí xiāng duī。
仰希霖雨,洒宝炎煨。yǎng xī lín yǔ,sǎ bǎo yán wēi。
箭发石开,戈挥日回。jiàn fā shí kāi,gē huī rì huí。
邹衍恸哭,燕霜飒来。zōu yǎn tòng kū,yàn shuāng sà lái。
微诚不感,犹絷夏台。wēi chéng bù gǎn,yóu zhí xià tái。
苍鹰搏攫,丹棘崔嵬。cāng yīng bó jué,dān jí cuī wéi。
豪圣凋枯,王风伤哀。háo shèng diāo kū,wáng fēng shāng āi。
斯文未丧,东岳岂颓。sī wén wèi sàng,dōng yuè qǐ tuí。
穆逃楚难,邹脱吴灾。mù táo chǔ nán,zōu tuō wú zāi。
见机苦迟,二公所咍。jiàn jī kǔ chí,èr gōng suǒ hāi。
骥不骤进,麟何来哉。jì bù zhòu jìn,lín hé lái zāi。
星离一门,草掷二孩。xīng lí yī mén,cǎo zhì èr hái。
万愤结习,忧从中催。wàn fèn jié xí,yōu cóng zhōng cuī。
金瑟玉壶,尽为愁媒。jīn sè yù hú,jǐn wèi chóu méi。
举酒太息,泣血盈杯。jǔ jiǔ tài xī,qì xuè yíng bēi。
台星再朗,天纲重恢。tái xīng zài lǎng,tiān gāng zhòng huī。
屈法申恩,弃瑕取材。qū fǎ shēn ēn,qì xiá qǔ cái。
冶长非罪,尼父无猜。yě zhǎng fēi zuì,ní fù wú cāi。
覆盆傥举,应照寒灰。fù pén tǎng jǔ,yīng zhào hán huī。

杂曲歌辞·远别离

李白

远别离,古有皇英之二女,乃在洞庭之南,潇湘之浦。yuǎn bié lí,gǔ yǒu huáng yīng zhī èr nǚ,nǎi zài dòng tíng zhī nán,xiāo xiāng zhī pǔ。
海水直下万里深,谁人不言此离苦。hǎi shuǐ zhí xià wàn lǐ shēn,shuí rén bù yán cǐ lí kǔ。
日惨惨兮云冥冥,猩猩啼烟兮鬼啸雨。rì cǎn cǎn xī yún míng míng,xīng xīng tí yān xī guǐ xiào yǔ。
我纵言之将何补,皇穹窃恐不照余之忠诚。wǒ zòng yán zhī jiāng hé bǔ,huáng qióng qiè kǒng bù zhào yú zhī zhōng chéng。
云凭凭兮欲吼怒,尧舜当之亦禅禹。yún píng píng xī yù hǒu nù,yáo shùn dāng zhī yì chán yǔ。
君失臣兮龙为鱼,权归臣兮鼠变虎。jūn shī chén xī lóng wèi yú,quán guī chén xī shǔ biàn hǔ。
或言尧幽囚,舜野死。huò yán yáo yōu qiú,shùn yě sǐ。
九疑联绵皆相似,重瞳孤坟竟何是。jiǔ yí lián mián jiē xiāng shì,zhòng tóng gū fén jìng hé shì。
帝子泣兮绿云间,随风波兮去无还。dì zi qì xī lǜ yún jiān,suí fēng bō xī qù wú hái。
恸哭兮远望,见苍梧之深山。tòng kū xī yuǎn wàng,jiàn cāng wú zhī shēn shān。
苍梧山崩湘水绝,竹上之泪乃可灭。cāng wú shān bēng xiāng shuǐ jué,zhú shàng zhī lèi nǎi kě miè。

公无渡河

李白

黄河西来决昆仑,咆哮万里触龙门。huáng hé xī lái jué kūn lún,páo xiāo wàn lǐ chù lóng mén。
波滔天,尧咨嗟。bō tāo tiān,yáo zī jiē。
大禹理百川,儿啼不窥家。dà yǔ lǐ bǎi chuān,ér tí bù kuī jiā。
杀湍湮洪水,九州始蚕麻。shā tuān yān hóng shuǐ,jiǔ zhōu shǐ cán má。
其害乃去,茫然风沙。qí hài nǎi qù,máng rán fēng shā。
被发之叟狂而痴,清晨临流欲奚为。bèi fā zhī sǒu kuáng ér chī,qīng chén lín liú yù xī wèi。
旁人不惜妻止之,公无渡河苦渡之。páng rén bù xī qī zhǐ zhī,gōng wú dù hé kǔ dù zhī。
虎可搏,河难凭,公果溺死流海湄。hǔ kě bó,hé nán píng,gōng guǒ nì sǐ liú hǎi méi。
有长鲸白齿若雪山,公乎公乎挂罥于其间,箜篌所悲竟不还。yǒu zhǎng jīng bái chǐ ruò xuě shān,gōng hū gōng hū guà juàn yú qí jiān,kōng hóu suǒ bēi jìng bù hái。