古诗词

战城南

李白

去年战桑干源,今年战葱河道。qù nián zhàn sāng gàn yuán,jīn nián zhàn cōng hé dào。
洗兵条支海上波,放马天山雪中草。xǐ bīng tiáo zhī hǎi shàng bō,fàng mǎ tiān shān xuě zhōng cǎo。
万里长征战,三军尽衰老。wàn lǐ zhǎng zhēng zhàn,sān jūn jǐn shuāi lǎo。
匈奴以杀戮为耕作,古来唯见白骨黄沙田。xiōng nú yǐ shā lù wèi gēng zuò,gǔ lái wéi jiàn bái gǔ huáng shā tián。
秦家筑城避胡处,汉家还有烽火然。qín jiā zhù chéng bì hú chù,hàn jiā hái yǒu fēng huǒ rán。
烽火然不息,征战无已时。fēng huǒ rán bù xī,zhēng zhàn wú yǐ shí。
野战格斗死,败马号鸣向天悲。yě zhàn gé dòu sǐ,bài mǎ hào míng xiàng tiān bēi。
乌鸢啄人肠,衔飞上挂枯树枝。wū yuān zhuó rén cháng,xián fēi shàng guà kū shù zhī。
士卒涂草莽,将军空尔为。shì zú tú cǎo mǎng,jiāng jūn kōng ěr wèi。
乃知兵者是凶器,圣人不得已而用之。nǎi zhī bīng zhě shì xiōng qì,shèng rén bù dé yǐ ér yòng zhī。

夜坐吟

李白

冬夜夜寒觉夜长,沉吟久坐坐北堂。dōng yè yè hán jué yè zhǎng,chén yín jiǔ zuò zuò běi táng。
冰合井泉月入闺,金缸青凝照悲啼。bīng hé jǐng quán yuè rù guī,jīn gāng qīng níng zhào bēi tí。
金缸灭,啼转多。jīn gāng miè,tí zhuǎn duō。
掩妾泪,听君歌。yǎn qiè lèi,tīng jūn gē。
歌有声,妾有情。gē yǒu shēng,qiè yǒu qíng。
情声合,两无违。qíng shēng hé,liǎng wú wéi。
一语不入意,从君万曲梁尘飞。yī yǔ bù rù yì,cóng jūn wàn qū liáng chén fēi。

箜篌谣

李白

攀天莫登龙,走山莫骑虎。pān tiān mò dēng lóng,zǒu shān mò qí hǔ。
贵贱结交心不移,唯有严陵及光武。guì jiàn jié jiāo xīn bù yí,wéi yǒu yán líng jí guāng wǔ。
周公称大圣,管蔡宁相容。zhōu gōng chēng dà shèng,guǎn cài níng xiāng róng。
汉谣一斗粟,不与淮南舂。hàn yáo yī dòu sù,bù yǔ huái nán chōng。
兄弟尚路人,吾心安所从。xiōng dì shàng lù rén,wú xīn ān suǒ cóng。
他人方寸间,山海几千重。tā rén fāng cùn jiān,shān hǎi jǐ qiān zhòng。
轻言托朋友,对面九疑峰。qīng yán tuō péng yǒu,duì miàn jiǔ yí fēng。
开花必早落,桃李不如松。kāi huā bì zǎo luò,táo lǐ bù rú sōng。
管鲍久已死,何人继其踪。guǎn bào jiǔ yǐ sǐ,hé rén jì qí zōng。

有所思

李白

我思仙人乃在碧海之东隅,海寒多天风,白波连山倒蓬壶。wǒ sī xiān rén nǎi zài bì hǎi zhī dōng yú,hǎi hán duō tiān fēng,bái bō lián shān dào péng hú。
长鲸喷涌不可涉,抚心茫茫泪如珠。zhǎng jīng pēn yǒng bù kě shè,fǔ xīn máng máng lèi rú zhū。
西来青鸟东飞去,愿寄一书谢麻姑。xī lái qīng niǎo dōng fēi qù,yuàn jì yī shū xiè má gū。

杂歌谣辞临江王节士歌

李白

洞庭白波木叶稀,燕鸿始入吴云飞。dòng tíng bái bō mù yè xī,yàn hóng shǐ rù wú yún fēi。
吴云寒,燕鸿苦,风号沙宿潇湘浦。wú yún hán,yàn hóng kǔ,fēng hào shā sù xiāo xiāng pǔ。
节士悲秋泪如雨,白日当天心。jié shì bēi qiū lèi rú yǔ,bái rì dāng tiān xīn。
照之可以事明主,壮士愤,雄风生。zhào zhī kě yǐ shì míng zhǔ,zhuàng shì fèn,xióng fēng shēng。
安得倚天剑,跨海斩长鲸。ān dé yǐ tiān jiàn,kuà hǎi zhǎn zhǎng jīng。

独不见

李白

白马谁家子,黄龙边塞儿。bái mǎ shuí jiā zi,huáng lóng biān sāi ér。
天山三丈雪,岂是远行时。tiān shān sān zhàng xuě,qǐ shì yuǎn xíng shí。
春蕙忽秋草,莎鸡鸣西池。chūn huì hū qiū cǎo,shā jī míng xī chí。
风摧寒棕响,月入霜闺悲。fēng cuī hán zōng xiǎng,yuè rù shuāng guī bēi。
忆与君别年,种桃齐蛾眉。yì yǔ jūn bié nián,zhǒng táo qí é méi。
桃今百馀尺,花落成枯枝。táo jīn bǎi yú chǐ,huā luò chéng kū zhī。
终然独不见,流泪空自知。zhōng rán dú bù jiàn,liú lèi kōng zì zhī。

君子有所思行

李白

紫阁连终南,青冥天倪色。zǐ gé lián zhōng nán,qīng míng tiān ní sè。
凭崖望咸阳,宫阙罗北极。píng yá wàng xián yáng,gōng quē luó běi jí。
万井惊画出,九衢如弦直。wàn jǐng jīng huà chū,jiǔ qú rú xián zhí。
渭水银河清,横天流不息。wèi shuǐ yín hé qīng,héng tiān liú bù xī。
朝野盛文物,衣冠何翕赩。cháo yě shèng wén wù,yī guān hé xī xì。
厩马散连山,军容威绝域。jiù mǎ sàn lián shān,jūn róng wēi jué yù。
伊皋运元化,卫霍输筋力。yī gāo yùn yuán huà,wèi huò shū jīn lì。
歌钟乐未休,荣去老还逼。gē zhōng lè wèi xiū,róng qù lǎo hái bī。
圆光过满缺,太阳移中昃。yuán guāng guò mǎn quē,tài yáng yí zhōng zè。
不散东海金,何争西飞匿。bù sàn dōng hǎi jīn,hé zhēng xī fēi nì。
无作牛山悲,恻怆泪沾臆。wú zuò niú shān bēi,cè chuàng lèi zhān yì。

秦女休行

李白

西门秦氏女,秀色如琼花。xī mén qín shì nǚ,xiù sè rú qióng huā。
手挥白杨刀,清昼杀雠家。shǒu huī bái yáng dāo,qīng zhòu shā chóu jiā。
罗袖洒赤血,英气凌紫霞。luó xiù sǎ chì xuè,yīng qì líng zǐ xiá。
直上西山去,关吏相邀遮。zhí shàng xī shān qù,guān lì xiāng yāo zhē。
婿为燕国王,身被诏狱加。xù wèi yàn guó wáng,shēn bèi zhào yù jiā。
犯刑若履虎,不畏落爪牙。fàn xíng ruò lǚ hǔ,bù wèi luò zhǎo yá。
素颈未及断,摧眉伏泥沙。sù jǐng wèi jí duàn,cuī méi fú ní shā。
金鸡忽放赦,大辟得宽赊。jīn jī hū fàng shè,dà pì dé kuān shē。
何惭聂政姊,万古共惊嗟。hé cán niè zhèng zǐ,wàn gǔ gòng jīng jiē。

杂曲歌辞邯郸才人嫁为厮养卒妇

李白

妾本崇台女,扬蛾入丹阙。qiè běn chóng tái nǚ,yáng é rù dān quē。
自倚颜如花,宁知有凋歇。zì yǐ yán rú huā,níng zhī yǒu diāo xiē。
一辞玉阶下,去若朝云没。yī cí yù jiē xià,qù ruò cháo yún méi。
每忆邯郸城,深宫梦秋月。měi yì hán dān chéng,shēn gōng mèng qiū yuè。
君王不可见,惆怅至明发。jūn wáng bù kě jiàn,chóu chàng zhì míng fā。

空城雀

李白

嗷嗷空城雀,身计何戚促。áo áo kōng chéng què,shēn jì hé qī cù。
本与鹪鹩群,不随凤凰族。běn yǔ jiāo liáo qún,bù suí fèng huáng zú。
提携四黄口,饮乳未尝足。tí xié sì huáng kǒu,yǐn rǔ wèi cháng zú。
食君糠秕馀,尝恐乌鸢逐。shí jūn kāng bǐ yú,cháng kǒng wū yuān zhú。
耻涉太行险,羞营覆车粟。chǐ shè tài xíng xiǎn,xiū yíng fù chē sù。
天命有定端,守分绝所欲。tiān mìng yǒu dìng duān,shǒu fēn jué suǒ yù。

杂曲歌辞少年子

李白

青云年少子,挟弹章台左。qīng yún nián shǎo zi,xié dàn zhāng tái zuǒ。
鞍马四边开,突如流星过。ān mǎ sì biān kāi,tū rú liú xīng guò。
金丸落飞鸟,夜入琼楼卧。jīn wán luò fēi niǎo,yè rù qióng lóu wò。
夷齐是何人,独守西山饿。yí qí shì hé rén,dú shǒu xī shān è。

杂曲歌辞醉公子

李白

昨日东楼醉,还应倒接䍦。zuó rì dōng lóu zuì,hái yīng dào jiē lí。
阿谁扶上马,不省下楼时。ā shuí fú shàng mǎ,bù shěng xià lóu shí。

豫章行

李白

胡风吹代马,北拥鲁阳关。hú fēng chuī dài mǎ,běi yōng lǔ yáng guān。
吴兵照海雪,西讨何时还?wú bīng zhào hǎi xuě,xī tǎo hé shí hái?
半渡上辽津,黄云惨无颜。bàn dù shàng liáo jīn,huáng yún cǎn wú yán。
老母与子别,呼天野草间。lǎo mǔ yǔ zi bié,hū tiān yě cǎo jiān。
白马绕旌旗,悲鸣相追攀。bái mǎ rào jīng qí,bēi míng xiāng zhuī pān。
白杨秋月苦,早落豫章山。bái yáng qiū yuè kǔ,zǎo luò yù zhāng shān。
本为休明人,斩虏素不闲。běn wèi xiū míng rén,zhǎn lǔ sù bù xián。
岂惜战斗死,为君扫凶顽。qǐ xī zhàn dòu sǐ,wèi jūn sǎo xiōng wán。
精感石没羽,岂忘惮险艰。jīng gǎn shí méi yǔ,qǐ wàng dàn xiǎn jiān。
楼船若鲸飞,波荡落星湾。lóu chuán ruò jīng fēi,bō dàng luò xīng wān。
此曲不可奏,三军鬓成斑。cǐ qū bù kě zòu,sān jūn bìn chéng bān。

相和歌辞相逢行二首

李白

相逢红尘内,高揖黄金鞭。xiāng féng hóng chén nèi,gāo yī huáng jīn biān。
万户垂杨里,君家阿那边。wàn hù chuí yáng lǐ,jūn jiā ā nà biān。

相和歌辞来日大难

李白

来日一身,携粮负薪。lái rì yī shēn,xié liáng fù xīn。
道长食尽,苦口焦唇。dào zhǎng shí jǐn,kǔ kǒu jiāo chún。
今日醉饱,乐过千春。jīn rì zuì bǎo,lè guò qiān chūn。
仙人相存,诱我远学。xiān rén xiāng cún,yòu wǒ yuǎn xué。
海陵三山,陆憩五岳。hǎi líng sān shān,lù qì wǔ yuè。
乘龙上三天,飞目瞻两角。chéng lóng shàng sān tiān,fēi mù zhān liǎng jiǎo。
授以神药,金丹满握。shòu yǐ shén yào,jīn dān mǎn wò。
蟪蛄蒙恩,深愧短促。huì gū méng ēn,shēn kuì duǎn cù。
思填东海,彊衔一木。sī tián dōng hǎi,jiàng xián yī mù。
道重天地,轩师广成。dào zhòng tiān dì,xuān shī guǎng chéng。
蝉翼九五,以求长生。chán yì jiǔ wǔ,yǐ qiú zhǎng shēng。
下士大笑,如苍蝇声。xià shì dà xiào,rú cāng yíng shēng。

上留田行

李白

行至上留田,孤坟何峥嵘。xíng zhì shàng liú tián,gū fén hé zhēng róng。
积此万古恨,春草不复生。jī cǐ wàn gǔ hèn,chūn cǎo bù fù shēng。
悲风四边来,肠断白杨声。bēi fēng sì biān lái,cháng duàn bái yáng shēng。
借问谁家地,埋没蒿里茔。jiè wèn shuí jiā dì,mái méi hāo lǐ yíng。
古老向余言,言是上留田,蓬科马鬣今已平。gǔ lǎo xiàng yú yán,yán shì shàng liú tián,péng kē mǎ liè jīn yǐ píng。
昔之弟死兄不葬,他人于此举铭旌。xī zhī dì sǐ xiōng bù zàng,tā rén yú cǐ jǔ míng jīng。
一鸟死,百鸟鸣。yī niǎo sǐ,bǎi niǎo míng。
一兽走,百兽惊。yī shòu zǒu,bǎi shòu jīng。
桓山之禽别离苦,欲去回翔不能征。huán shān zhī qín bié lí kǔ,yù qù huí xiáng bù néng zhēng。
田氏仓卒骨肉分,青天白日摧紫荆。tián shì cāng zú gǔ ròu fēn,qīng tiān bái rì cuī zǐ jīng。
交柯之木本同形,东枝憔悴西枝荣。jiāo kē zhī mù běn tóng xíng,dōng zhī qiáo cuì xī zhī róng。
无心之物尚如此,参商胡乃寻天兵。wú xīn zhī wù shàng rú cǐ,cān shāng hú nǎi xún tiān bīng。
孤竹延陵,让国扬名。gū zhú yán líng,ràng guó yáng míng。
高风缅邈,颓波激清。gāo fēng miǎn miǎo,tuí bō jī qīng。
尺布之谣,塞耳不能听。chǐ bù zhī yáo,sāi ěr bù néng tīng。

相和歌辞门有车马客行

李白

门有车马客,金鞍曜朱轮。mén yǒu chē mǎ kè,jīn ān yào zhū lún。
谓从丹霄落,乃是故乡亲。wèi cóng dān xiāo luò,nǎi shì gù xiāng qīn。
呼儿扫中堂,坐客论悲辛。hū ér sǎo zhōng táng,zuò kè lùn bēi xīn。
对酒两不饮,停觞泪盈巾。duì jiǔ liǎng bù yǐn,tíng shāng lèi yíng jīn。
叹我万里游,飘飖三十春。tàn wǒ wàn lǐ yóu,piāo yáo sān shí chūn。
空谈霸王略,紫绶不挂身。kōng tán bà wáng lüè,zǐ shòu bù guà shēn。
雄剑藏玉匣,阴符生素尘。xióng jiàn cáng yù xiá,yīn fú shēng sù chén。
廓落无所合,流离湘水滨。kuò luò wú suǒ hé,liú lí xiāng shuǐ bīn。
借问宗党间,多为泉下人。jiè wèn zōng dǎng jiān,duō wèi quán xià rén。
生苦百战役,死托万鬼邻。shēng kǔ bǎi zhàn yì,sǐ tuō wàn guǐ lín。
北风扬胡沙,埋翳周与秦。běi fēng yáng hú shā,mái yì zhōu yǔ qín。
大运且如此,苍穹宁匪仁。dà yùn qiě rú cǐ,cāng qióng níng fěi rén。
恻怆竟何道?存亡任大钧。cè chuàng jìng hé dào?cún wáng rèn dà jūn。

白头吟

李白

锦水东北流,波荡双鸳鸯。jǐn shuǐ dōng běi liú,bō dàng shuāng yuān yāng。
雄巢汉宫树,雌弄秦草芳。xióng cháo hàn gōng shù,cí nòng qín cǎo fāng。
宁同万死碎绮翼,不忍云间两分张。níng tóng wàn sǐ suì qǐ yì,bù rěn yún jiān liǎng fēn zhāng。
此时阿娇正娇妒,独坐长门愁日暮。cǐ shí ā jiāo zhèng jiāo dù,dú zuò zhǎng mén chóu rì mù。
但愿君恩顾妾深,岂惜黄金买词赋。dàn yuàn jūn ēn gù qiè shēn,qǐ xī huáng jīn mǎi cí fù。
相如作赋得黄金,丈夫好新多异心。xiāng rú zuò fù dé huáng jīn,zhàng fū hǎo xīn duō yì xīn。
一朝将聘茂陵女,文君因赠白头吟。yī cháo jiāng pìn mào líng nǚ,wén jūn yīn zèng bái tóu yín。
东流不作西归水,落花辞条归故林。dōng liú bù zuò xī guī shuǐ,luò huā cí tiáo guī gù lín。
兔丝固无情,随风任倾倒。tù sī gù wú qíng,suí fēng rèn qīng dào。
谁使女萝枝,而来强萦抱。shuí shǐ nǚ luó zhī,ér lái qiáng yíng bào。
两草犹一心,人心不如草。liǎng cǎo yóu yī xīn,rén xīn bù rú cǎo。
莫卷龙须席,从他生网丝。mò juǎn lóng xū xí,cóng tā shēng wǎng sī。
且留琥珀枕,或有梦来时。qiě liú hǔ pò zhěn,huò yǒu mèng lái shí。
覆水再收岂满杯,弃妾已去难重回。fù shuǐ zài shōu qǐ mǎn bēi,qì qiè yǐ qù nán zhòng huí。
古来得意不相负,只今惟见青陵台。gǔ lái dé yì bù xiāng fù,zhǐ jīn wéi jiàn qīng líng tái。

相和歌辞白头吟二首

李白

锦水东流碧,波荡双鸳鸯。jǐn shuǐ dōng liú bì,bō dàng shuāng yuān yāng。
雄巢汉宫树,雌弄秦草芳。xióng cháo hàn gōng shù,cí nòng qín cǎo fāng。
相如去蜀谒武帝,赤车驷马生辉光。xiāng rú qù shǔ yè wǔ dì,chì chē sì mǎ shēng huī guāng。
一朝再览大人作,万乘忽欲凌云翔。yī cháo zài lǎn dà rén zuò,wàn chéng hū yù líng yún xiáng。
闻道阿娇失恩宠,千金买赋要君王。wén dào ā jiāo shī ēn chǒng,qiān jīn mǎi fù yào jūn wáng。
相如不忆贫贱日,官高金多聘私室。xiāng rú bù yì pín jiàn rì,guān gāo jīn duō pìn sī shì。
茂陵姝子皆见求,文君欢爱从此毕。mào líng shū zi jiē jiàn qiú,wén jūn huān ài cóng cǐ bì。
泪如双泉水,行堕紫罗襟。lèi rú shuāng quán shuǐ,xíng duò zǐ luó jīn。
五起鸡三唱,清晨白头吟。wǔ qǐ jī sān chàng,qīng chén bái tóu yín。
长吁不整绿云鬓,仰诉青天哀怨深。zhǎng xū bù zhěng lǜ yún bìn,yǎng sù qīng tiān āi yuàn shēn。
城崩杞梁妻,谁道土无心。chéng bēng qǐ liáng qī,shuí dào tǔ wú xīn。
东流不作西归水,落花辞枝羞故林。dōng liú bù zuò xī guī shuǐ,luò huā cí zhī xiū gù lín。
头上玉燕钗,是妾嫁时物。tóu shàng yù yàn chāi,shì qiè jià shí wù。
赠君表相思,罗袖幸时拂。zèng jūn biǎo xiāng sī,luó xiù xìng shí fú。
莫卷龙须席,从他生网丝。mò juǎn lóng xū xí,cóng tā shēng wǎng sī。
且留琥珀枕,还有梦来时。qiě liú hǔ pò zhěn,hái yǒu mèng lái shí。
鹔鹴裘在锦屏上,自君一挂无由披。sù shuāng qiú zài jǐn píng shàng,zì jūn yī guà wú yóu pī。
妾有秦楼镜,照心胜照井。qiè yǒu qín lóu jìng,zhào xīn shèng zhào jǐng。
愿持照新人,双对可怜影。yuàn chí zhào xīn rén,shuāng duì kě lián yǐng。
覆水却收不满杯,相如还谢文君回。fù shuǐ què shōu bù mǎn bēi,xiāng rú hái xiè wén jūn huí。
古来得意不相负,只今惟有青陵台。gǔ lái dé yì bù xiāng fù,zhǐ jīn wéi yǒu qīng líng tái。

相和歌辞长门怨二首

李白

天回北斗挂西楼,金屋无人萤火流。tiān huí běi dòu guà xī lóu,jīn wū wú rén yíng huǒ liú。
月光欲到长门殿,别作深宫一段愁。yuè guāng yù dào zhǎng mén diàn,bié zuò shēn gōng yī duàn chóu。