古诗词

子庆诗

孟郊

王家事已奇,孟氏庆无涯。wáng jiā shì yǐ qí,mèng shì qìng wú yá。 献子还生子,羲之又有之。xiàn zi hái shēng zi,xī zhī yòu yǒu zhī。 凤兮且莫叹,鲤也会闻诗。fèng xī qiě mò tàn,lǐ yě huì wén shī。 小小豫章甲,纤纤玉树姿。xiǎo xiǎo yù zhāng jiǎ,xiān xiān yù shù zī。 人来唯仰乳,母抱未知慈。rén lái wéi yǎng rǔ,mǔ bào wèi zhī cí。 我欲拣其养,放麛者是谁。wǒ yù jiǎn qí yǎng,fàng mí zhě shì shuí。

吊元鲁山其七

孟郊

箫韶太平乐,鲁山不虚作。xiāo sháo tài píng lè,lǔ shān bù xū zuò。 千古若有知,百年幸如昨。qiān gǔ ruò yǒu zhī,bǎi nián xìng rú zuó。 谁能嗣教化,以此洗浮薄。shuí néng sì jiào huà,yǐ cǐ xǐ fú báo。 君臣贵深遇,天地有灵橐。jūn chén guì shēn yù,tiān dì yǒu líng tuó。 力运既艰难,德符方合漠。lì yùn jì jiān nán,dé fú fāng hé mò。 名位苟虚旷,声明自销铄。míng wèi gǒu xū kuàng,shēng míng zì xiāo shuò。 礼法虽相救,贞浓易糟粕。lǐ fǎ suī xiāng jiù,zhēn nóng yì zāo pò。 哀哀元鲁山,毕竟谁能度。āi āi yuán lǔ shān,bì jìng shuí néng dù。

横吹曲辞折杨柳

孟郊

杨柳多短枝,短枝多别离。yáng liǔ duō duǎn zhī,duǎn zhī duō bié lí。 赠远累攀折,柔条安得垂。zèng yuǎn lèi pān zhé,róu tiáo ān dé chuí。 青春有定节,离别无定时。qīng chūn yǒu dìng jié,lí bié wú dìng shí。 但恐人别促,不怨来迟迟。dàn kǒng rén bié cù,bù yuàn lái chí chí。 莫言短枝条,中有长相思。mò yán duǎn zhī tiáo,zhōng yǒu zhǎng xiāng sī。 朱颜与绿杨,并在别离期。zhū yán yǔ lǜ yáng,bìng zài bié lí qī。

横吹曲辞折杨柳

孟郊

楼上春风过,风前杨柳歌。lóu shàng chūn fēng guò,fēng qián yáng liǔ gē。 枝疏缘别苦,曲怨为年多。zhī shū yuán bié kǔ,qū yuàn wèi nián duō。 花惊燕地雪,叶映楚池波。huā jīng yàn dì xuě,yè yìng chǔ chí bō。 谁堪别离此,征戍在交河。shuí kān bié lí cǐ,zhēng shù zài jiāo hé。

戏赠陆大夫十二丈

孟郊

莲子不可得,荷花生水中。lián zi bù kě dé,hé huā shēng shuǐ zhōng。 犹胜道傍柳,无事荡春风。yóu shèng dào bàng liǔ,wú shì dàng chūn fēng。

戏赠陆大夫十二丈

孟郊

渌萍与荷叶,同此一水中。lù píng yǔ hé yè,tóng cǐ yī shuǐ zhōng。 风吹荷叶在,渌萍西复东。fēng chuī hé yè zài,lù píng xī fù dōng。

戏赠陆大夫十二丈

孟郊

莲叶未开时,苦心终日卷。lián yè wèi kāi shí,kǔ xīn zhōng rì juǎn。 春水徒荡漾,荷花未开展。chūn shuǐ tú dàng yàng,hé huā wèi kāi zhǎn。

长安羁旅行

孟郊

十日一理发,每梳飞旅尘。shí rì yī lǐ fā,měi shū fēi lǚ chén。 三旬九过饮,每食唯旧贫。sān xún jiǔ guò yǐn,měi shí wéi jiù pín。 万物皆及时,独余不觉春。wàn wù jiē jí shí,dú yú bù jué chūn。 失名谁肯访,得意争相亲。shī míng shuí kěn fǎng,dé yì zhēng xiāng qīn。 直木有恬翼,静流无躁鳞。zhí mù yǒu tián yì,jìng liú wú zào lín。 始知喧竞场,莫处君子身。shǐ zhī xuān jìng chǎng,mò chù jūn zi shēn。 野策藤竹轻,山蔬薇蕨新。yě cè téng zhú qīng,shān shū wēi jué xīn。 潜歌归去来,事外风景真。qián gē guī qù lái,shì wài fēng jǐng zhēn。

杂怨其一

孟郊

贫女镜不明,寒花日少容。pín nǚ jìng bù míng,hán huā rì shǎo róng。 暗蛩有虚织,短线无长缝。àn qióng yǒu xū zhī,duǎn xiàn wú zhǎng fèng。 浪水不可照,狂夫不可从。làng shuǐ bù kě zhào,kuáng fū bù kě cóng。 浪水多散影,狂夫多异踪。làng shuǐ duō sàn yǐng,kuáng fū duō yì zōng。 持此一生薄,空成万恨浓。chí cǐ yī shēng báo,kōng chéng wàn hèn nóng。

静女吟

孟郊

艳女皆妒色,静女独检踪。yàn nǚ jiē dù sè,jìng nǚ dú jiǎn zōng。 任礼耻任妆,嫁德不嫁容。rèn lǐ chǐ rèn zhuāng,jià dé bù jià róng。 君子易求聘,小人难自从。jūn zi yì qiú pìn,xiǎo rén nán zì cóng。 此志谁与谅,琴弦幽韵重。cǐ zhì shuí yǔ liàng,qín xián yōu yùn zhòng。

归信吟

孟郊

泪墨洒为书,将寄万里亲。lèi mò sǎ wèi shū,jiāng jì wàn lǐ qīn。 书去魂亦去,兀然空一身。shū qù hún yì qù,wù rán kōng yī shēn。

山老吟

孟郊

不行山下地,唯种山上田。bù xíng shān xià dì,wéi zhǒng shān shàng tián。 腰斧斫旅松,手飘汲家泉。yāo fǔ zhuó lǚ sōng,shǒu piāo jí jiā quán。 讵知文字力,莫记日月迁。jù zhī wén zì lì,mò jì rì yuè qiān。 蟠木为我身,始得全天年。pán mù wèi wǒ shēn,shǐ dé quán tiān nián。

苦寒吟

孟郊

天寒色青苍,北风叫枯桑。tiān hán sè qīng cāng,běi fēng jiào kū sāng。 厚冰无裂文,短日有冷光。hòu bīng wú liè wén,duǎn rì yǒu lěng guāng。 敲石不得火,壮阴夺正阳。qiāo shí bù dé huǒ,zhuàng yīn duó zhèng yáng。 苦调竟何言,冻吟成此章。kǔ diào jìng hé yán,dòng yín chéng cǐ zhāng。

猛将吟

孟郊

拟脍楼兰肉,蓄怒时未扬。nǐ kuài lóu lán ròu,xù nù shí wèi yáng。 秋鼙无退声,夜剑不隐光。qiū pí wú tuì shēng,yè jiàn bù yǐn guāng。 虎队手驱出,豹篇心卷藏。hǔ duì shǒu qū chū,bào piān xīn juǎn cáng。 古今皆有言,猛将出北方。gǔ jīn jiē yǒu yán,měng jiāng chū běi fāng。

湘弦怨

孟郊

昧者理芳草,蒿兰同一锄。mèi zhě lǐ fāng cǎo,hāo lán tóng yī chú。 狂飙怒秋林,曲直同一枯。kuáng biāo nù qiū lín,qū zhí tóng yī kū。 嘉木忌深蠹,哲人悲巧诬。jiā mù jì shēn dù,zhé rén bēi qiǎo wū。 灵均入回流,靳尚为良谟。líng jūn rù huí liú,jìn shàng wèi liáng mó。 我愿分众泉,清浊各异渠。wǒ yuàn fēn zhòng quán,qīng zhuó gè yì qú。 我愿分众巢,枭鸾相远居。wǒ yuàn fēn zhòng cháo,xiāo luán xiāng yuǎn jū。 此志谅难保,此情竟何如。cǐ zhì liàng nán bǎo,cǐ qíng jìng hé rú。 湘弦少知音,孤响空踟蹰。xiāng xián shǎo zhī yīn,gū xiǎng kōng chí chú。

楚竹吟酬卢虔端公见和湘弦怨

孟郊

握中有新声,楚竹人未闻。wò zhōng yǒu xīn shēng,chǔ zhú rén wèi wén。 识音者谓谁,清夜吹赠君。shí yīn zhě wèi shuí,qīng yè chuī zèng jūn。 昔为潇湘引,曾动潇湘云。xī wèi xiāo xiāng yǐn,céng dòng xiāo xiāng yún。 一叫凤改听,再惊鹤失群。yī jiào fèng gǎi tīng,zài jīng hè shī qún。 江花匪秋落,山日当昼曛。jiāng huā fěi qiū luò,shān rì dāng zhòu xūn。 众浊响杂沓,孤清思氛氲。zhòng zhuó xiǎng zá dá,gū qīng sī fēn yūn。 欲知怨有形,愿向明月分。yù zhī yuàn yǒu xíng,yuàn xiàng míng yuè fēn。 一掬灵均泪,千年湘水文。yī jū líng jūn lèi,qiān nián xiāng shuǐ wén。

远愁曲

孟郊

飘飖何所从,遗冢行未逢。piāo yáo hé suǒ cóng,yí zhǒng xíng wèi féng。 东西不见人,哭向青青松。dōng xī bù jiàn rén,kū xiàng qīng qīng sōng。 此地有时尽,此哀无处容。cǐ dì yǒu shí jǐn,cǐ āi wú chù róng。 声翻太白云,泪洗蓝田峰。shēng fān tài bái yún,lèi xǐ lán tián fēng。 水涉七八曲,山登千万重。shuǐ shè qī bā qū,shān dēng qiān wàn zhòng。 愿邀玄夜月,出视白日踪。yuàn yāo xuán yè yuè,chū shì bái rì zōng。

贫女词寄从叔先辈简

孟郊

蚕女非不勤,今年独无春。cán nǚ fēi bù qín,jīn nián dú wú chūn。 二月冰雪深,死尽万木身。èr yuè bīng xuě shēn,sǐ jǐn wàn mù shēn。 时令自逆行,造化岂不仁。shí lìng zì nì xíng,zào huà qǐ bù rén。 仰企碧霞仙,高控沧海云。yǎng qǐ bì xiá xiān,gāo kòng cāng hǎi yún。 永别劳苦场,飘飖游无垠。yǒng bié láo kǔ chǎng,piāo yáo yóu wú yín。

边城吟

孟郊

西城近日天,俗禀气候偏。xī chéng jìn rì tiān,sú bǐng qì hòu piān。 行子独自渴,主人仍卖泉。xíng zi dú zì kě,zhǔ rén réng mài quán。 烧烽碧云外,牧马青坡巅。shāo fēng bì yún wài,mù mǎ qīng pō diān。 何处鹘突梦,归思寄仰眠。hé chù gǔ tū mèng,guī sī jì yǎng mián。

新平歌送许问

孟郊

边柳三四尺,暮春离别歌。biān liǔ sān sì chǐ,mù chūn lí bié gē。 早回儒士驾,莫饮土番河。zǎo huí rú shì jià,mò yǐn tǔ fān hé。 谁识匣中宝,楚云章句多。shuí shí xiá zhōng bǎo,chǔ yún zhāng jù duō。