古诗词

杀气不在边

孟郊

杀气不在边,凛然中国秋。shā qì bù zài biān,lǐn rán zhōng guó qiū。 道险不在山,平地有摧辀。dào xiǎn bù zài shān,píng dì yǒu cuī zhōu。 河南又起兵,清浊俱锁流。hé nán yòu qǐ bīng,qīng zhuó jù suǒ liú。 岂唯私客艰,拥滞官行舟。qǐ wéi sī kè jiān,yōng zhì guān xíng zhōu。 况余隔晨昏,去家成阻修。kuàng yú gé chén hūn,qù jiā chéng zǔ xiū。 忽然两鬓雪,同是一日愁。hū rán liǎng bìn xuě,tóng shì yī rì chóu。 独寝夜难晓,起视星汉浮。dú qǐn yè nán xiǎo,qǐ shì xīng hàn fú。 凉风荡天地,日夕声飕飗。liáng fēng dàng tiān dì,rì xī shēng sōu liú。 万物无少色,兆人皆老忧。wàn wù wú shǎo sè,zhào rén jiē lǎo yōu。 长策苟未立,丈夫诚可羞。zhǎng cè gǒu wèi lì,zhàng fū chéng kě xiū。 灵响复何事,剑鸣思戮雠。líng xiǎng fù hé shì,jiàn míng sī lù chóu。

结爱

孟郊

心心复心心,结爱务在深。xīn xīn fù xīn xīn,jié ài wù zài shēn。 一度欲离别,千回结衣襟。yī dù yù lí bié,qiān huí jié yī jīn。 结妾独守志,结君早归意。jié qiè dú shǒu zhì,jié jūn zǎo guī yì。 始知结衣裳,不如结心肠。shǐ zhī jié yī shang,bù rú jié xīn cháng。 坐结行亦结,结尽百年月。zuò jié xíng yì jié,jié jǐn bǎi nián yuè。

弦歌行

孟郊

驱傩击鼓吹长笛,瘦鬼染面惟齿白。qū nuó jī gǔ chuī zhǎng dí,shòu guǐ rǎn miàn wéi chǐ bái。 暗中崒崒拽茅鞭,裸足朱裈行戚戚。àn zhōng zú zú zhuāi máo biān,luǒ zú zhū kūn xíng qī qī。 相顾笑声冲庭燎,桃弧射矢时独叫。xiāng gù xiào shēng chōng tíng liáo,táo hú shè shǐ shí dú jiào。

覆巢行

孟郊

荒城古木枝多枯,飞禽嗷嗷朝哺雏。huāng chéng gǔ mù zhī duō kū,fēi qín áo áo cháo bǔ chú。 枝倾巢覆雏坠地,乌鸢下啄更相呼。zhī qīng cháo fù chú zhuì dì,wū yuān xià zhuó gèng xiāng hū。 阳和发生均孕育,鸟兽有情知不足。yáng hé fā shēng jūn yùn yù,niǎo shòu yǒu qíng zhī bù zú。 枝危巢小风雨多,未容长成已先覆。zhī wēi cháo xiǎo fēng yǔ duō,wèi róng zhǎng chéng yǐ xiān fù。 灵枝珍木满上林,凤巢阿阁重且深。líng zhī zhēn mù mǎn shàng lín,fèng cháo ā gé zhòng qiě shēn。 尔今所托非本地,乌鸢何得同尔心。ěr jīn suǒ tuō fēi běn dì,wū yuān hé dé tóng ěr xīn。

怨别

孟郊

一别一回老,志士白发早。yī bié yī huí lǎo,zhì shì bái fā zǎo。 在富易为容,居贫难自好。zài fù yì wèi róng,jū pín nán zì hǎo。 沉忧损性灵,服药亦枯槁。chén yōu sǔn xìng líng,fú yào yì kū gǎo。 秋风游子衣,落日行远道。qiū fēng yóu zi yī,luò rì xíng yuǎn dào。 君问去何之,贱身难自保。jūn wèn qù hé zhī,jiàn shēn nán zì bǎo。

百忧

孟郊

萱草女儿花,不解壮士忧。xuān cǎo nǚ ér huā,bù jiě zhuàng shì yōu。 壮士心是剑,为君射斗牛。zhuàng shì xīn shì jiàn,wèi jūn shè dòu niú。 朝思除国雠,暮思除国雠。cháo sī chú guó chóu,mù sī chú guó chóu。 计尽山河画,意穷草木筹。jì jǐn shān hé huà,yì qióng cǎo mù chóu。 智士日千虑,愚夫唯四愁。zhì shì rì qiān lǜ,yú fū wéi sì chóu。 何必在波涛,然后惊沈浮。hé bì zài bō tāo,rán hòu jīng shěn fú。 伯伦心不醉,四皓迹难留。bó lún xīn bù zuì,sì hào jì nán liú。 出处各有时,众议徒啾啾。chū chù gè yǒu shí,zhòng yì tú jiū jiū。

路病

孟郊

病客无主人,艰哉求卧难。bìng kè wú zhǔ rén,jiān zāi qiú wò nán。 飞光赤道路,内火焦肺肝。fēi guāng chì dào lù,nèi huǒ jiāo fèi gān。 欲饮井泉竭,欲医囊用单。yù yǐn jǐng quán jié,yù yī náng yòng dān。 稚颜能几日,壮志忽已残。zhì yán néng jǐ rì,zhuàng zhì hū yǐ cán。 人子不言苦,归书但云安。rén zi bù yán kǔ,guī shū dàn yún ān。 愁环在我肠,宛转终无端。chóu huán zài wǒ cháng,wǎn zhuǎn zhōng wú duān。

衰松

孟郊

近世交道衰,青松落颜色。jìn shì jiāo dào shuāi,qīng sōng luò yán sè。 人心忌孤直,木性随改易。rén xīn jì gū zhí,mù xìng suí gǎi yì。 既摧栖日干,未展擎天力。jì cuī qī rì gàn,wèi zhǎn qíng tiān lì。 终是君子材,还思君子识。zhōng shì jūn zi cái,hái sī jūn zi shí。

遣兴

孟郊

弦贞五条音,松直百尺心。xián zhēn wǔ tiáo yīn,sōng zhí bǎi chǐ xīn。 贞弦含古风,直松凌高岑。zhēn xián hán gǔ fēng,zhí sōng líng gāo cén。 浮声与狂葩,胡为欲相侵。fú shēng yǔ kuáng pā,hú wèi yù xiāng qīn。

退居

孟郊

退身何所食,败力不能闲。tuì shēn hé suǒ shí,bài lì bù néng xián。 种稻耕白水,负薪斫青山。zhǒng dào gēng bái shuǐ,fù xīn zhuó qīng shān。 众听喜巴唱,独醒愁楚颜。zhòng tīng xǐ bā chàng,dú xǐng chóu chǔ yán。 日莫静归时,幽幽扣松关。rì mò jìng guī shí,yōu yōu kòu sōng guān。

卧病

孟郊

贫病诚可羞,故床无新裘。pín bìng chéng kě xiū,gù chuáng wú xīn qiú。 春色烧肌肤,时餐苦咽喉。chūn sè shāo jī fū,shí cān kǔ yàn hóu。 倦寝意蒙昧,强言声幽柔。juàn qǐn yì méng mèi,qiáng yán shēng yōu róu。 承颜自俯仰,有泪不敢流。chéng yán zì fǔ yǎng,yǒu lèi bù gǎn liú。 默默寸心中,朝愁续莫愁。mò mò cùn xīn zhōng,cháo chóu xù mò chóu。

隐士

孟郊

本末一相返,漂浮不还真。běn mò yī xiāng fǎn,piāo fú bù hái zhēn。 山野多馁士,市井无饥人。shān yě duō něi shì,shì jǐng wú jī rén。 虎豹忌当道,麋鹿知藏身。hǔ bào jì dāng dào,mí lù zhī cáng shēn。 奈何贪竞者,日与患害亲。nài hé tān jìng zhě,rì yǔ huàn hài qīn。 颜貌岁岁改,利心朝朝新。yán mào suì suì gǎi,lì xīn cháo cháo xīn。 孰知富生祸,取富不取贫。shú zhī fù shēng huò,qǔ fù bù qǔ pín。 宝玉忌出璞,出璞先为尘。bǎo yù jì chū pú,chū pú xiān wèi chén。 松柏忌出山,出山先为薪。sōng bǎi jì chū shān,chū shān xiān wèi xīn。 君子隐石壁,道书为我邻。jūn zi yǐn shí bì,dào shū wèi wǒ lín。 寝兴思其义,澹泊味始真。qǐn xīng sī qí yì,dàn pō wèi shǐ zhēn。 陶公自放归,尚平去有依。táo gōng zì fàng guī,shàng píng qù yǒu yī。 草木择地生,禽鸟顺性飞。cǎo mù zé dì shēng,qín niǎo shùn xìng fēi。 青青与冥冥,所保各不违。qīng qīng yǔ míng míng,suǒ bǎo gè bù wéi。

春日有感

孟郊

雨滴草芽出,一日长一日。yǔ dī cǎo yá chū,yī rì zhǎng yī rì。 风吹柳线垂,一枝连一枝。fēng chuī liǔ xiàn chuí,yī zhī lián yī zhī。 独有愁人颜,经春如等闲。dú yǒu chóu rén yán,jīng chūn rú děng xián。 且持酒满杯,狂歌狂笑来。qiě chí jiǔ mǎn bēi,kuáng gē kuáng xiào lái。

将见故人

孟郊

故人季夏中,及此百馀日。gù rén jì xià zhōng,jí cǐ bǎi yú rì。 无日不相思,明镜改形色。wú rì bù xiāng sī,míng jìng gǎi xíng sè。 宁知仲冬时,忽有相逢期。níng zhī zhòng dōng shí,hū yǒu xiāng féng qī。 振衣起踯躅,赪鲤跃天池。zhèn yī qǐ zhí zhú,chēng lǐ yuè tiān chí。

伤时

孟郊

常闻贫贱士之常,嗟尔富者莫相笑。cháng wén pín jiàn shì zhī cháng,jiē ěr fù zhě mò xiāng xiào。 男儿得路即荣名,邂逅失途成不调。nán ér dé lù jí róng míng,xiè hòu shī tú chéng bù diào。 古人结交而重义,今人结交而重利。gǔ rén jié jiāo ér zhòng yì,jīn rén jié jiāo ér zhòng lì。 劝人一种种桃李,种亦直须遍天地。quàn rén yī zhǒng zhǒng táo lǐ,zhǒng yì zhí xū biàn tiān dì。 一生不爱嘱人事,嘱即直须为生死。yī shēng bù ài zhǔ rén shì,zhǔ jí zhí xū wèi shēng sǐ。 我亦不羡季伦富,我亦不笑原宪贫。wǒ yì bù xiàn jì lún fù,wǒ yì bù xiào yuán xiàn pín。 有财有势即相识,无财无势同路人。yǒu cái yǒu shì jí xiāng shí,wú cái wú shì tóng lù rén。 因知世事皆如此,却向东溪卧白云。yīn zhī shì shì jiē rú cǐ,què xiàng dōng xī wò bái yún。

寓言

孟郊

谁言碧山曲,不废青松直。shuí yán bì shān qū,bù fèi qīng sōng zhí。 谁言浊水泥,不污明月色。shuí yán zhuó shuǐ ní,bù wū míng yuè sè。 我有松月心,俗骋风霜力。wǒ yǒu sōng yuè xīn,sú chěng fēng shuāng lì。 贞明既如此,摧折安可得。zhēn míng jì rú cǐ,cuī zhé ān kě dé。

偶作

孟郊

利剑不可近,美人不可亲。lì jiàn bù kě jìn,měi rén bù kě qīn。 利剑近伤手,美人近伤身。lì jiàn jìn shāng shǒu,měi rén jìn shāng shēn。 道险不在广,十步能摧轮。dào xiǎn bù zài guǎng,shí bù néng cuī lún。 情爱不在多,一夕能伤神。qíng ài bù zài duō,yī xī néng shāng shén。

劝学

孟郊

击石乃有火,不击元无烟。jī shí nǎi yǒu huǒ,bù jī yuán wú yān。 人学始知道,不学非自然。rén xué shǐ zhī dào,bù xué fēi zì rán。 万事须己运,他得非我贤。wàn shì xū jǐ yùn,tā dé fēi wǒ xián。 青春须早为,岂能长少年。qīng chūn xū zǎo wèi,qǐ néng zhǎng shǎo nián。

长安早春

孟郊

旭日朱楼光,东风不惊尘。xù rì zhū lóu guāng,dōng fēng bù jīng chén。 公子醉未起,美人争探春。gōng zi zuì wèi qǐ,měi rén zhēng tàn chūn。 探春不为桑,探春不为麦。tàn chūn bù wèi sāng,tàn chūn bù wèi mài。 日日出西园,只望花柳色。rì rì chū xī yuán,zhǐ wàng huā liǔ sè。 乃知田家春,不入五侯宅。nǎi zhī tián jiā chūn,bù rù wǔ hóu zhái。

罪松

孟郊

虽为青松姿,霜风何所宜。suī wèi qīng sōng zī,shuāng fēng hé suǒ yí。 二月天下树,绿于青松枝。èr yuè tiān xià shù,lǜ yú qīng sōng zhī。 勿谓贤者喻,勿谓愚者规。wù wèi xián zhě yù,wù wèi yú zhě guī。 伊吕代封爵,夷齐终身饥。yī lǚ dài fēng jué,yí qí zhōng shēn jī。 彼曲既在斯,我正实在兹。bǐ qū jì zài sī,wǒ zhèng shí zài zī。 泾流合渭流,清浊各自持。jīng liú hé wèi liú,qīng zhuó gè zì chí。 天令设四时,荣衰有常期。tiān lìng shè sì shí,róng shuāi yǒu cháng qī。 荣合随时荣,衰合随时衰。róng hé suí shí róng,shuāi hé suí shí shuāi。 天令既不从,甚不敬天时。tiān lìng jì bù cóng,shén bù jìng tiān shí。 松乃不臣木,青青独何为。sōng nǎi bù chén mù,qīng qīng dú hé wèi。