古诗词

自叹

孟郊

愁与发相形,一愁白数茎。chóu yǔ fā xiāng xíng,yī chóu bái shù jīng。 有发能几多,禁愁日日生。yǒu fā néng jǐ duō,jìn chóu rì rì shēng。 古若不置兵,天下无战争。gǔ ruò bù zhì bīng,tiān xià wú zhàn zhēng。 古若不置名,道路无欹倾。gǔ ruò bù zhì míng,dào lù wú yī qīng。 太行耸巍峨,是天产不平。tài xíng sǒng wēi é,shì tiān chǎn bù píng。 黄河奔浊浪,是天生不清。huáng hé bēn zhuó làng,shì tiān shēng bù qīng。 四蹄日日多,双轮日日成。sì tí rì rì duō,shuāng lún rì rì chéng。 二物不在天,安能免营营。èr wù bù zài tiān,ān néng miǎn yíng yíng。

求友

孟郊

北风临大海,坚冰临河面。běi fēng lín dà hǎi,jiān bīng lín hé miàn。 下有大波澜,对之无由见。xià yǒu dà bō lán,duì zhī wú yóu jiàn。 求友须在良,得良终相善。qiú yǒu xū zài liáng,dé liáng zhōng xiāng shàn。 求友若非良,非良中道变。qiú yǒu ruò fēi liáng,fēi liáng zhōng dào biàn。 欲知求友心,先把黄金鍊。yù zhī qiú yǒu xīn,xiān bǎ huáng jīn liàn。

投所知

孟郊

苦心知苦节,不容一毛发。kǔ xīn zhī kǔ jié,bù róng yī máo fā。 炼金索坚贞,洗玉求明洁。liàn jīn suǒ jiān zhēn,xǐ yù qiú míng jié。 自惭所业微,功用如鸠拙。zì cán suǒ yè wēi,gōng yòng rú jiū zhuō。 何殊嫫母颜,对彼寒塘月。hé shū mó mǔ yán,duì bǐ hán táng yuè。 君存古人心,道出古人辙。jūn cún gǔ rén xīn,dào chū gǔ rén zhé。 尽美固可扬,片善亦不遏。jǐn měi gù kě yáng,piàn shàn yì bù è。 朝向公卿说,暮向公卿说。cháo xiàng gōng qīng shuō,mù xiàng gōng qīng shuō。 谁谓黄钟管,化为君子舌。shuí wèi huáng zhōng guǎn,huà wèi jūn zi shé。 一说清嶰竹,二说变嶰谷。yī shuō qīng xiè zhú,èr shuō biàn xiè gǔ。 三说四说时,寒花拆寒木。sān shuō sì shuō shí,hán huā chāi hán mù。 䗱䗱家道路,灿灿我衣服。pú pú jiā dào lù,càn càn wǒ yī fú。 岂直辉友朋,亦用慰骨肉。qǐ zhí huī yǒu péng,yì yòng wèi gǔ ròu。 一暖荷匹素,一饱荷升粟。yī nuǎn hé pǐ sù,yī bǎo hé shēng sù。 而况大恩恩,此身报得足。ér kuàng dà ēn ēn,cǐ shēn bào dé zú。 且将食檗劳,酬之作金刀。qiě jiāng shí bò láo,chóu zhī zuò jīn dāo。

病客吟

孟郊

主人夜呻吟,皆入妻子心。zhǔ rén yè shēn yín,jiē rù qī zi xīn。 客子昼呻吟,徒为虫鸟音。kè zi zhòu shēn yín,tú wèi chóng niǎo yīn。 妻子手中病,愁思不复深。qī zi shǒu zhōng bìng,chóu sī bù fù shēn。 童仆手中病,忧危独难任。tóng pū shǒu zhōng bìng,yōu wēi dú nán rèn。 丈夫久飘泊,神气自然沈。zhàng fū jiǔ piāo pō,shén qì zì rán shěn。 况于滞疾中,何人免嘘?。kuàng yú zhì jí zhōng,hé rén miǎn xū jìn。 大海亦有涯,高山亦有岑。dà hǎi yì yǒu yá,gāo shān yì yǒu cén。 沈忧独无极,尘泪互盈襟。shěn yōu dú wú jí,chén lèi hù yíng jīn。

感怀

孟郊

孟冬阴气交,两河正屯兵。mèng dōng yīn qì jiāo,liǎng hé zhèng tún bīng。 烟尘相驰突,烽火日夜惊。yān chén xiāng chí tū,fēng huǒ rì yè jīng。 太行险阻高,挽粟输连营。tài xíng xiǎn zǔ gāo,wǎn sù shū lián yíng。 奈何操弧者,不使枭巢倾。nài hé cāo hú zhě,bù shǐ xiāo cháo qīng。 犹闻汉北儿,怙乱谋纵横。yóu wén hàn běi ér,hù luàn móu zòng héng。 擅摇干戈柄,呼叫豺狼声。shàn yáo gàn gē bǐng,hū jiào chái láng shēng。 白日临尔躯,胡为丧丹诚。bái rì lín ěr qū,hú wèi sàng dān chéng。 岂无感激士,以致天下平。qǐ wú gǎn jī shì,yǐ zhì tiān xià píng。 登高望寒原,黄云郁峥嵘。dēng gāo wàng hán yuán,huáng yún yù zhēng róng。 坐驰悲风莫,叹息空沾缨。zuò chí bēi fēng mò,tàn xī kōng zhān yīng。

离思

孟郊

不寐亦不语,片月秋稍举。bù mèi yì bù yǔ,piàn yuè qiū shāo jǔ。 孤鸿忆霜群,独鹤叫云侣。gū hóng yì shuāng qún,dú hè jiào yún lǚ。 怨彼浮花心,飘飘无定所。yuàn bǐ fú huā xīn,piāo piāo wú dìng suǒ。 高张系繂帆,远过梅根渚。gāo zhāng xì lǜ fān,yuǎn guò méi gēn zhǔ。 回织别离字,机声有酸楚。huí zhī bié lí zì,jī shēng yǒu suān chǔ。

结交

孟郊

铸镜须青铜,青铜易磨拭。zhù jìng xū qīng tóng,qīng tóng yì mó shì。 结交远小人,小人难姑息。jié jiāo yuǎn xiǎo rén,xiǎo rén nán gū xī。 铸镜图鉴微,结交图相依。zhù jìng tú jiàn wēi,jié jiāo tú xiāng yī。 凡铜不可照,小人多是非。fán tóng bù kě zhào,xiǎo rén duō shì fēi。

伤春

孟郊

两河春草海水清,十年征战城郭腥。liǎng hé chūn cǎo hǎi shuǐ qīng,shí nián zhēng zhàn chéng guō xīng。 乱兵杀儿将女去,二月三月花冥冥。luàn bīng shā ér jiāng nǚ qù,èr yuè sān yuè huā míng míng。 千里无人旋风起,莺啼燕语荒城里。qiān lǐ wú rén xuán fēng qǐ,yīng tí yàn yǔ huāng chéng lǐ。 春色不拣墓傍株,红颜皓色逐春去。chūn sè bù jiǎn mù bàng zhū,hóng yán hào sè zhú chūn qù。 春去春来那得知,今人看花古人墓,令人惆怅山头路。chūn qù chūn lái nà dé zhī,jīn rén kàn huā gǔ rén mù,lìng rén chóu chàng shān tóu lù。

择友

孟郊

兽中有人性,形异遭人隔。shòu zhōng yǒu rén xìng,xíng yì zāo rén gé。 人中有兽心,几人能真识。rén zhōng yǒu shòu xīn,jǐ rén néng zhēn shí。 古人形似兽,皆有大圣德。gǔ rén xíng shì shòu,jiē yǒu dà shèng dé。 今人表似人,兽心安可测。jīn rén biǎo shì rén,shòu xīn ān kě cè。 虽笑未必和,虽哭未必戚。suī xiào wèi bì hé,suī kū wèi bì qī。 面结口头交,肚里生荆棘。miàn jié kǒu tóu jiāo,dù lǐ shēng jīng jí。 好人常直道,不顺世间逆。hǎo rén cháng zhí dào,bù shùn shì jiān nì。 恶人巧谄多,非义苟且得。è rén qiǎo chǎn duō,fēi yì gǒu qiě dé。 若是效真人,坚心如铁石。ruò shì xiào zhēn rén,jiān xīn rú tiě shí。 不谄亦不欺,不奢复不溺。bù chǎn yì bù qī,bù shē fù bù nì。 面无吝色容,心无诈忧惕。miàn wú lìn sè róng,xīn wú zhà yōu tì。 君子大道人,朝夕恒的的。jūn zi dà dào rén,cháo xī héng de de。

惜苦

孟郊

于鹄值谏议,以毬不能官。yú gǔ zhí jiàn yì,yǐ qiú bù néng guān。 焦蒙值舍人,以杯不得完。jiāo méng zhí shě rén,yǐ bēi bù dé wán。 可惜大雅旨,意此小团栾。kě xī dà yǎ zhǐ,yì cǐ xiǎo tuán luán。 名回不敢辨,心转实是难。míng huí bù gǎn biàn,xīn zhuǎn shí shì nán。 不惜为君转,转非君子观。bù xī wèi jūn zhuǎn,zhuǎn fēi jūn zi guān。 转之复转之,强转谁能欢。zhuǎn zhī fù zhuǎn zhī,qiáng zhuǎn shuí néng huān。 哀哉虚转言,不可穷波澜。āi zāi xū zhuǎn yán,bù kě qióng bō lán。

寒地百姓吟

孟郊

无火炙地眠,半夜皆立号。wú huǒ zhì dì mián,bàn yè jiē lì hào。 冷箭何处来,棘针风骚劳。lěng jiàn hé chù lái,jí zhēn fēng sāo láo。 霜吹破四壁,苦痛不可逃。shuāng chuī pò sì bì,kǔ tòng bù kě táo。 高堂捶钟饮,到晓闻烹炮。gāo táng chuí zhōng yǐn,dào xiǎo wén pēng pào。 寒者愿为蛾,烧死彼华膏。hán zhě yuàn wèi é,shāo sǐ bǐ huá gāo。 华膏隔仙罗,虚绕千万遭。huá gāo gé xiān luó,xū rào qiān wàn zāo。 到头落地死,踏地为游遨。dào tóu luò dì sǐ,tà dì wèi yóu áo。 游遨者是谁,君子为郁陶。yóu áo zhě shì shuí,jūn zi wèi yù táo。

出东门

孟郊

饿马骨亦耸,独驱出东门。è mǎ gǔ yì sǒng,dú qū chū dōng mén。 少年一日程,衰叟十日奔。shǎo nián yī rì chéng,shuāi sǒu shí rì bēn。 寒景不我为,疾走落平原。hán jǐng bù wǒ wèi,jí zǒu luò píng yuán。 眇默荒草行,恐惧夜魄翻。miǎo mò huāng cǎo xíng,kǒng jù yè pò fān。 一生自组织,千首大雅言。yī shēng zì zǔ zhī,qiān shǒu dà yǎ yán。 道路如抽蚕,宛转羁肠繁。dào lù rú chōu cán,wǎn zhuǎn jī cháng fán。

教坊歌儿

孟郊

十岁小小儿,能歌得朝天。shí suì xiǎo xiǎo ér,néng gē dé cháo tiān。 六十孤老人,能诗独临川。liù shí gū lǎo rén,néng shī dú lín chuān。 去年西京寺,众伶集讲筵。qù nián xī jīng sì,zhòng líng jí jiǎng yán。 能嘶竹枝词,供养绳床禅。néng sī zhú zhī cí,gōng yǎng shéng chuáng chán。 能诗不如歌,怅望三百篇。néng shī bù rú gē,chàng wàng sān bǎi piān。

访疾

孟郊

冷气入疮痛,夜来痛如何。lěng qì rù chuāng tòng,yè lái tòng rú hé。 疮从公怒生,岂以私恨多。chuāng cóng gōng nù shēng,qǐ yǐ sī hèn duō。 公怒亦非道,怒消乃天和。gōng nù yì fēi dào,nù xiāo nǎi tiān hé。 古有焕辉句,嵇康闲婆娑。gǔ yǒu huàn huī jù,jī kāng xián pó suō。 请君吟啸之,正气庶不讹。qǐng jūn yín xiào zhī,zhèng qì shù bù é。

酒德

孟郊

酒是古明镜,辗开小人心。jiǔ shì gǔ míng jìng,niǎn kāi xiǎo rén xīn。 醉见异举止,醉闻异声音。zuì jiàn yì jǔ zhǐ,zuì wén yì shēng yīn。 酒功如此多,酒屈亦以深。jiǔ gōng rú cǐ duō,jiǔ qū yì yǐ shēn。 罪人免罪酒,如此可为箴。zuì rén miǎn zuì jiǔ,rú cǐ kě wèi zhēn。

冬日

孟郊

老人行人事,百一不及周。lǎo rén xíng rén shì,bǎi yī bù jí zhōu。 冻马四蹄吃,陟卓难自收。dòng mǎ sì tí chī,zhì zhuó nán zì shōu。 短景仄飞过,午光不上头。duǎn jǐng zè fēi guò,wǔ guāng bù shàng tóu。 少壮日与辉,衰老日与愁。shǎo zhuàng rì yǔ huī,shuāi lǎo rì yǔ chóu。 日愁疑在日,岁箭迸如雠。rì chóu yí zài rì,suì jiàn bèng rú chóu。 万事有何味,一生虚自囚。wàn shì yǒu hé wèi,yī shēng xū zì qiú。 不知文字利,到死空遨游。bù zhī wén zì lì,dào sǐ kōng áo yóu。

饥雪吟

孟郊

饥乌夜相啄,疮声互悲鸣。jī wū yè xiāng zhuó,chuāng shēng hù bēi míng。 冰肠一直刀,天杀无曲情。bīng cháng yī zhí dāo,tiān shā wú qū qíng。 大雪压梧桐,折柴堕峥嵘。dà xuě yā wú tóng,zhé chái duò zhēng róng。 安知鸾凤巢,不与枭鸢倾。ān zhī luán fèng cháo,bù yǔ xiāo yuān qīng。 下有幸灾儿,拾遗多新争。xià yǒu xìng zāi ér,shí yí duō xīn zhēng。 但求彼失所,但夸此经营。dàn qiú bǐ shī suǒ,dàn kuā cǐ jīng yíng。 君子亦拾遗,拾遗非拾名。jūn zi yì shí yí,shí yí fēi shí míng。 将补鸾凤巢,免与枭鸢并。jiāng bǔ luán fèng cháo,miǎn yǔ xiāo yuān bìng。 因为饥雪吟,至晓竟不平。yīn wèi jī xuě yín,zhì xiǎo jìng bù píng。

偷诗

孟郊

饿犬齰枯骨,自吃馋饥涎。è quǎn zé kū gǔ,zì chī chán jī xián。 今文与古文,各各称可怜。jīn wén yǔ gǔ wén,gè gè chēng kě lián。 亦如婴儿食,饧桃口旋旋。yì rú yīng ér shí,táng táo kǒu xuán xuán。 唯有一点味,岂见逃景延。wéi yǒu yī diǎn wèi,qǐ jiàn táo jǐng yán。 绳床独坐翁,默览有所传。shéng chuáng dú zuò wēng,mò lǎn yǒu suǒ chuán。 终当罢文字,别著逍遥篇。zhōng dāng bà wén zì,bié zhù xiāo yáo piān。 从来文字净,君子不以贤。cóng lái wén zì jìng,jūn zi bù yǐ xián。

晚雪吟

孟郊

贫富喜雪晴,出门意皆饶。pín fù xǐ xuě qíng,chū mén yì jiē ráo。 镜海见纤悉,冰天步飘飖。jìng hǎi jiàn xiān xī,bīng tiān bù piāo yáo。 一一仙子行,家家尘声销。yī yī xiān zi xíng,jiā jiā chén shēng xiāo。 小儿击玉指,大耋歌圣朝。xiǎo ér jī yù zhǐ,dà dié gē shèng cháo。 睿气流不尽,瑞仙何夐寥。ruì qì liú bù jǐn,ruì xiān hé xiòng liáo。 始知望幸色,终疑异礼招。shǐ zhī wàng xìng sè,zhōng yí yì lǐ zhāo。 市井亦清洁,闾阎耸岧峣。shì jǐng yì qīng jié,lǘ yán sǒng tiáo yáo。 苍生愿东顾,翠华仍西遥。cāng shēng yuàn dōng gù,cuì huá réng xī yáo。 天念岂薄厚,宸衷多忧焦。tiān niàn qǐ báo hòu,chén zhōng duō yōu jiāo。 忧焦致太平,以兹时比尧。yōu jiāo zhì tài píng,yǐ zī shí bǐ yáo。 古耳有未通,新词有潜韶。gǔ ěr yǒu wèi tōng,xīn cí yǒu qián sháo。 甘为酒伶摈,坐耻歌女娇。gān wèi jiǔ líng bìn,zuò chǐ gē nǚ jiāo。 选音不易言,裁正逢今朝。xuǎn yīn bù yì yán,cái zhèng féng jīn cháo。 今朝前古文,律异同一调。jīn cháo qián gǔ wén,lǜ yì tóng yī diào。 愿于尧琯中,奏尽郁抑谣。yuàn yú yáo guǎn zhōng,zòu jǐn yù yì yáo。

自惜

孟郊

倾尽眼中力,抄诗过与人。qīng jǐn yǎn zhōng lì,chāo shī guò yǔ rén。 自悲风雅老,恐被巴竹嗔。zì bēi fēng yǎ lǎo,kǒng bèi bā zhú chēn。 零落雪文字,分明镜精神。líng luò xuě wén zì,fēn míng jìng jīng shén。 坐甘冰抱晚,永谢酒怀春。zuò gān bīng bào wǎn,yǒng xiè jiǔ huái chūn。 徒有言言旧,惭无默默新。tú yǒu yán yán jiù,cán wú mò mò xīn。 始惊儒教误,渐与佛乘亲。shǐ jīng rú jiào wù,jiàn yǔ fú chéng qīn。