古诗词

溪中早春

白居易

南山雪未尽,阴岭留残白。nán shān xuě wèi jǐn,yīn lǐng liú cán bái。 西涧冰已消,春溜含新碧。xī jiàn bīng yǐ xiāo,chūn liū hán xīn bì。 东风来几日,蛰动萌草坼。dōng fēng lái jǐ rì,zhé dòng méng cǎo chè。 潜知阳和功,一日不虚掷。qián zhī yáng hé gōng,yī rì bù xū zhì。 爱此天气暖,来拂溪边石。ài cǐ tiān qì nuǎn,lái fú xī biān shí。 一坐欲忘归,暮禽声啧啧。yī zuò yù wàng guī,mù qín shēng zé zé。 蓬蒿隔桑枣,隐映烟火夕。péng hāo gé sāng zǎo,yǐn yìng yān huǒ xī。 归来问夜餐,家人烹荠麦。guī lái wèn yè cān,jiā rén pēng jì mài。

同友人寻涧花

白居易

闻有涧底花,贳得村中酒。wén yǒu jiàn dǐ huā,shì dé cūn zhōng jiǔ。 与君来校迟,已逢摇落后。yǔ jūn lái xiào chí,yǐ féng yáo luò hòu。 临觞有遗恨,怅望空溪口。lín shāng yǒu yí hèn,chàng wàng kōng xī kǒu。 记取花发时,期君重携手。jì qǔ huā fā shí,qī jūn zhòng xié shǒu。 我生日日老,春色年年有。wǒ shēng rì rì lǎo,chūn sè nián nián yǒu。 且作来岁期,不知身健否。qiě zuò lái suì qī,bù zhī shēn jiàn fǒu。

登村东古冢

白居易

高低古时冢,上有牛羊道。gāo dī gǔ shí zhǒng,shàng yǒu niú yáng dào。 独立最高头,悠哉此怀抱。dú lì zuì gāo tóu,yōu zāi cǐ huái bào。 回头向村望,但见荒田草。huí tóu xiàng cūn wàng,dàn jiàn huāng tián cǎo。 村人不爱花,多种栗与枣。cūn rén bù ài huā,duō zhǒng lì yǔ zǎo。 自来此村住,不觉风光好。zì lái cǐ cūn zhù,bù jué fēng guāng hǎo。 花少莺亦稀,年年春暗老。huā shǎo yīng yì xī,nián nián chūn àn lǎo。

梦裴相公

白居易

五年生死隔,一夕魂梦通。wǔ nián shēng sǐ gé,yī xī hún mèng tōng。 梦中如往日,同直金銮宫。mèng zhōng rú wǎng rì,tóng zhí jīn luán gōng。 仿佛金紫色,分明冰玉容。fǎng fú jīn zǐ sè,fēn míng bīng yù róng。 勤勤相眷意,亦与平生同。qín qín xiāng juàn yì,yì yǔ píng shēng tóng。 既寤知是梦,悯然情未终。jì wù zhī shì mèng,mǐn rán qíng wèi zhōng。 追想当时事,何殊昨夜中。zhuī xiǎng dāng shí shì,hé shū zuó yè zhōng。 自我学心法,万缘成一空。zì wǒ xué xīn fǎ,wàn yuán chéng yī kōng。 今朝为君子,流涕一沾胸。jīn cháo wèi jūn zi,liú tì yī zhān xiōng。

昼寝

白居易

坐整白单衣,起穿黄草屦。zuò zhěng bái dān yī,qǐ chuān huáng cǎo jù。 朝餐盥漱毕,徐下阶前步。cháo cān guàn shù bì,xú xià jiē qián bù。 暑风微变候,昼刻渐加数。shǔ fēng wēi biàn hòu,zhòu kè jiàn jiā shù。 院静地阴阴,鸟鸣新叶树。yuàn jìng dì yīn yīn,niǎo míng xīn yè shù。 独行还独卧,夏景殊未暮。dú xíng hái dú wò,xià jǐng shū wèi mù。 不作午时眠,日长安可度。bù zuò wǔ shí mián,rì zhǎng ān kě dù。

别行简

白居易

漠漠病眼花,星星愁鬓雪。mò mò bìng yǎn huā,xīng xīng chóu bìn xuě。 筋骸已衰惫,形影仍分诀。jīn hái yǐ shuāi bèi,xíng yǐng réng fēn jué。 梓州二千里,剑门五六月。zǐ zhōu èr qiān lǐ,jiàn mén wǔ liù yuè。 岂是远行时,火云烧栈热。qǐ shì yuǎn xíng shí,huǒ yún shāo zhàn rè。 何言巾上泪,乃是肠中血。hé yán jīn shàng lèi,nǎi shì cháng zhōng xuè。 念此早归来,莫作经年别。niàn cǐ zǎo guī lái,mò zuò jīng nián bié。

观儿戏

白居易

髫龀七八岁,绮纨三四儿。tiáo chèn qī bā suì,qǐ wán sān sì ér。 弄尘复斗草,尽日乐嬉嬉。nòng chén fù dòu cǎo,jǐn rì lè xī xī。 堂上长年客,鬓间新有丝。táng shàng zhǎng nián kè,bìn jiān xīn yǒu sī。 一看竹马戏,每忆童騃时。yī kàn zhú mǎ xì,měi yì tóng ái shí。 童騃饶戏乐,老大多忧悲。tóng ái ráo xì lè,lǎo dà duō yōu bēi。 静念彼与此,不知谁是痴。jìng niàn bǐ yǔ cǐ,bù zhī shuí shì chī。

叹常生

白居易

西村常氏子,卧疾不须臾。xī cūn cháng shì zi,wò jí bù xū yú。 前旬犹访我,今日忽云殂。qián xún yóu fǎng wǒ,jīn rì hū yún cú。 时我病多暇,与之同野居。shí wǒ bìng duō xiá,yǔ zhī tóng yě jū。 园林青蔼蔼,相去数里馀。yuán lín qīng ǎi ǎi,xiāng qù shù lǐ yú。 村邻无好客,所遇唯农夫。cūn lín wú hǎo kè,suǒ yù wéi nóng fū。 之子何如者,往还犹胜无。zhī zi hé rú zhě,wǎng hái yóu shèng wú。 于今亦已矣,可为一长吁。yú jīn yì yǐ yǐ,kě wèi yī zhǎng xū。

寄元九

白居易

一病经四年,亲朋书信断。yī bìng jīng sì nián,qīn péng shū xìn duàn。 穷通合易交,自笑知何晚。qióng tōng hé yì jiāo,zì xiào zhī hé wǎn。 元君在荆楚,去日唯云远。yuán jūn zài jīng chǔ,qù rì wéi yún yuǎn。 彼独是何人,心如石不转。bǐ dú shì hé rén,xīn rú shí bù zhuǎn。 忧我贫病身,书来唯劝勉。yōu wǒ pín bìng shēn,shū lái wéi quàn miǎn。 上言少愁苦,下道加餐饭。shàng yán shǎo chóu kǔ,xià dào jiā cān fàn。 怜君为谪吏,穷薄家贫褊。lián jūn wèi zhé lì,qióng báo jiā pín biǎn。 三寄衣食资,数盈二十万。sān jì yī shí zī,shù yíng èr shí wàn。 岂是贪衣食,感君心缱绻。qǐ shì tān yī shí,gǎn jūn xīn qiǎn quǎn。 念我口中食,分君身上暖。niàn wǒ kǒu zhōng shí,fēn jūn shēn shàng nuǎn。 不因身病久,不因命多蹇。bù yīn shēn bìng jiǔ,bù yīn mìng duō jiǎn。 平生亲友心,岂得知深浅。píng shēng qīn yǒu xīn,qǐ dé zhī shēn qiǎn。

以镜赠别

白居易

人言似明月,我道胜明月。rén yán shì míng yuè,wǒ dào shèng míng yuè。 明月非不明,一年十二缺。míng yuè fēi bù míng,yī nián shí èr quē。 岂如玉匣里,如水常澄澈。qǐ rú yù xiá lǐ,rú shuǐ cháng chéng chè。 月破天闇时,圆明独不歇。yuè pò tiān àn shí,yuán míng dú bù xiē。 我惭貌丑老,绕鬓斑斑雪。wǒ cán mào chǒu lǎo,rào bìn bān bān xuě。 不如赠少年,回照青丝发。bù rú zèng shǎo nián,huí zhào qīng sī fā。 因君千里去,持此将为别。yīn jūn qiān lǐ qù,chí cǐ jiāng wèi bié。

城上对月期友人不至

白居易

古人惜昼短,劝令秉烛游。gǔ rén xī zhòu duǎn,quàn lìng bǐng zhú yóu。 况此迢迢夜,明月满西楼。kuàng cǐ tiáo tiáo yè,míng yuè mǎn xī lóu。 复有盈尊酒,置在城上头。fù yǒu yíng zūn jiǔ,zhì zài chéng shàng tóu。 期君君不至,人月两悠悠。qī jūn jūn bù zhì,rén yuè liǎng yōu yōu。 照水烟波白,照人肌发秋。zhào shuǐ yān bō bái,zhào rén jī fā qiū。 清光正如此,不醉即须愁。qīng guāng zhèng rú cǐ,bù zuì jí xū chóu。

念金銮子二首

白居易

衰病四十身,娇痴三岁女。shuāi bìng sì shí shēn,jiāo chī sān suì nǚ。 非男犹胜无,慰情时一抚。fēi nán yóu shèng wú,wèi qíng shí yī fǔ。 一朝舍我去,魂影无处所。yī cháo shě wǒ qù,hún yǐng wú chù suǒ。 况念夭札时,呕哑初学语。kuàng niàn yāo zhá shí,ǒu yǎ chū xué yǔ。 始知骨肉爱,乃是忧悲聚。shǐ zhī gǔ ròu ài,nǎi shì yōu bēi jù。 唯思未有前,以理遣伤苦。wéi sī wèi yǒu qián,yǐ lǐ qiǎn shāng kǔ。 忘怀日已久,三度移寒暑。wàng huái rì yǐ jiǔ,sān dù yí hán shǔ。 今日一伤心,因逢旧乳母。jīn rì yī shāng xīn,yīn féng jiù rǔ mǔ。

念金銮子二首

白居易

与尔为父子,八十有六旬。yǔ ěr wèi fù zi,bā shí yǒu liù xún。 忽然又不见,迩来三四春。hū rán yòu bù jiàn,ěr lái sān sì chūn。 形质本非实,气聚偶成身。xíng zhì běn fēi shí,qì jù ǒu chéng shēn。 恩爱元是妄,缘合暂为亲。ēn ài yuán shì wàng,yuán hé zàn wèi qīn。 念兹庶有悟,聊用遣悲辛。niàn zī shù yǒu wù,liáo yòng qiǎn bēi xīn。 暂将理自夺,不是忘情人。zàn jiāng lǐ zì duó,bù shì wàng qíng rén。

对酒

白居易

人生一百岁,通计三万日。rén shēng yī bǎi suì,tōng jì sān wàn rì。 何况百岁人,人间百无一。hé kuàng bǎi suì rén,rén jiān bǎi wú yī。 贤愚共零落,贵贱同埋没。xián yú gòng líng luò,guì jiàn tóng mái méi。 东岱前后魂,北邙新旧骨。dōng dài qián hòu hún,běi máng xīn jiù gǔ。 复闻药误者,为爱延年术。fù wén yào wù zhě,wèi ài yán nián shù。 又有忧死者,为贪政事笔。yòu yǒu yōu sǐ zhě,wèi tān zhèng shì bǐ。 药误不得老,忧死非因疾。yào wù bù dé lǎo,yōu sǐ fēi yīn jí。 谁言人最灵,知得不知失。shuí yán rén zuì líng,zhī dé bù zhī shī。 何如会亲友,饮此杯中物。hé rú huì qīn yǒu,yǐn cǐ bēi zhōng wù。 能沃烦虑消,能陶真性出。néng wò fán lǜ xiāo,néng táo zhēn xìng chū。 所以刘阮辈,终年醉兀兀。suǒ yǐ liú ruǎn bèi,zhōng nián zuì wù wù。

渭村雨归

白居易

渭水寒渐落,离离蒲稗苗。wèi shuǐ hán jiàn luò,lí lí pú bài miáo。 闲傍沙边立,看人刈苇苕。xián bàng shā biān lì,kàn rén yì wěi sháo。 近水风景冷,晴明犹寂寥。jìn shuǐ fēng jǐng lěng,qíng míng yóu jì liáo。 复兹夕阴起,野色重萧条。fù zī xī yīn qǐ,yě sè zhòng xiāo tiáo。 萧条独归路,暮雨湿村桥。xiāo tiáo dú guī lù,mù yǔ shī cūn qiáo。

谕怀

白居易

黑头日已白,白面日已黑。hēi tóu rì yǐ bái,bái miàn rì yǐ hēi。 人生未死间,变化何终极。rén shēng wèi sǐ jiān,biàn huà hé zhōng jí。 常言在己者,莫若形与色。cháng yán zài jǐ zhě,mò ruò xíng yǔ sè。 一朝改变来,止遏不能得。yī cháo gǎi biàn lái,zhǐ è bù néng dé。 况彼身外事,悠悠通与塞。kuàng bǐ shēn wài shì,yōu yōu tōng yǔ sāi。

喜友至留宿

白居易

村中少宾客,柴门多不开。cūn zhōng shǎo bīn kè,chái mén duō bù kāi。 忽闻车马至,云是故人来。hū wén chē mǎ zhì,yún shì gù rén lái。 况值风雨夕,愁心正悠哉。kuàng zhí fēng yǔ xī,chóu xīn zhèng yōu zāi。 愿君且同宿,尽此手中杯。yuàn jūn qiě tóng sù,jǐn cǐ shǒu zhōng bēi。 人生开口笑,百年都几回。rén shēng kāi kǒu xiào,bǎi nián dōu jǐ huí。

西原晚望

白居易

花菊引闲行,行上西原路。huā jú yǐn xián xíng,xíng shàng xī yuán lù。 原上晚无人,因高聊四顾。yuán shàng wǎn wú rén,yīn gāo liáo sì gù。 南阡有烟火,北陌连墟墓。nán qiān yǒu yān huǒ,běi mò lián xū mù。 村邻何萧疏,近者犹百步。cūn lín hé xiāo shū,jìn zhě yóu bǎi bù。 吾庐在其下,寂莫风日暮。wú lú zài qí xià,jì mò fēng rì mù。 门外转枯蓬,篱根伏寒兔。mén wài zhuǎn kū péng,lí gēn fú hán tù。 故园汴水上,离乱不堪去。gù yuán biàn shuǐ shàng,lí luàn bù kān qù。 近岁始移家,飘然此村住。jìn suì shǐ yí jiā,piāo rán cǐ cūn zhù。 新屋五六间,古槐八九树。xīn wū wǔ liù jiān,gǔ huái bā jiǔ shù。 便是衰病身,此生终老处。biàn shì shuāi bìng shēn,cǐ shēng zhōng lǎo chù。

感镜

白居易

美人与我别,留镜在匣中。měi rén yǔ wǒ bié,liú jìng zài xiá zhōng。 自从花颜去,秋水无芙蓉。zì cóng huā yán qù,qiū shuǐ wú fú róng。 经年不开匣,红埃覆青铜。jīng nián bù kāi xiá,hóng āi fù qīng tóng。 今朝一拂拭,自照憔悴容。jīn cháo yī fú shì,zì zhào qiáo cuì róng。 照罢重惆怅,背有双盘龙。zhào bà zhòng chóu chàng,bèi yǒu shuāng pán lóng。

村居卧病三首

白居易

戚戚抱羸病,悠悠度朝暮。qī qī bào léi bìng,yōu yōu dù cháo mù。 夏木才结阴,秋兰已含露。xià mù cái jié yīn,qiū lán yǐ hán lù。 前日巢中卵,化作雏飞去。qián rì cháo zhōng luǎn,huà zuò chú fēi qù。 昨日穴中虫,蜕为蝉上树。zuó rì xué zhōng chóng,tuì wèi chán shàng shù。 四时未尝歇,一物不暂住。sì shí wèi cháng xiē,yī wù bù zàn zhù。 唯有病客心,沈然独如故。wéi yǒu bìng kè xīn,shěn rán dú rú gù。