古诗词

龟峰行

韩元吉

吾闻灵龟不愿死有用于清庙,但愿曳尾安泥涂。wú wén líng guī bù yuàn sǐ yǒu yòng yú qīng miào,dàn yuàn yè wěi ān ní tú。
所以漆园吏,坐叹清江使者逢豫且。suǒ yǐ qī yuán lì,zuò tàn qīng jiāng shǐ zhě féng yù qiě。
龟峰之龟定何物,不在泥涂之下,乃在万仞之上高突兀。guī fēng zhī guī dìng hé wù,bù zài ní tú zhī xià,nǎi zài wàn rèn zhī shàng gāo tū wù。
是耶非耶远莫测,安然不动藏其穴。shì yé fēi yé yuǎn mò cè,ān rán bù dòng cáng qí xué。
伊昔帝尧有圣德,此龟无乃负图出。yī xī dì yáo yǒu shèng dé,cǐ guī wú nǎi fù tú chū。
图成授帝埋其骨,犹使琢石志之存仿佛。tú chéng shòu dì mái qí gǔ,yóu shǐ zuó shí zhì zhī cún fǎng fú。
又疑神禹碑,刊在衡山巅。yòu yí shén yǔ bēi,kān zài héng shān diān。
碑高上与日月并。bēi gāo shàng yǔ rì yuè bìng。
此犹其趺弃不取,神鬼守护逾千年。cǐ yóu qí fū qì bù qǔ,shén guǐ shǒu hù yú qiān nián。
我欲诘其端,此事恍惚无迹,往往皆在太古前。wǒ yù jí qí duān,cǐ shì huǎng hū wú jì,wǎng wǎng jiē zài tài gǔ qián。
斗中神人被发立,蜿蜒佐之从汝蛰。dòu zhōng shén rén bèi fā lì,wān yán zuǒ zhī cóng rǔ zhé。
九阴司存当在此,今汝巢南失其职。jiǔ yīn sī cún dāng zài cǐ,jīn rǔ cháo nán shī qí zhí。
又闻巢县事,颇似伊尹生空桑。yòu wén cháo xiàn shì,pǒ shì yī yǐn shēng kōng sāng。
母妪避水欲徙去,待汝两眼生赤光。mǔ yù bì shuǐ yù xǐ qù,dài rǔ liǎng yǎn shēng chì guāng。
遂令万室之邑化作鱼与鳖,汝乃遁走至此藏。suì lìng wàn shì zhī yì huà zuò yú yǔ biē,rǔ nǎi dùn zǒu zhì cǐ cáng。
上天震威趣汝寿,使汝扶服死且僵。shàng tiān zhèn wēi qù rǔ shòu,shǐ rǔ fú fú sǐ qiě jiāng。
丑形质磔在石笋上,不可以钻,不可以灼,不可以支床。chǒu xíng zhì zhé zài shí sǔn shàng,bù kě yǐ zuān,bù kě yǐ zhuó,bù kě yǐ zhī chuáng。
奈何犹复不自敛,荒崖断壑反以名字彰。nài hé yóu fù bù zì liǎn,huāng yá duàn hè fǎn yǐ míng zì zhāng。
因思支祁锁颈泗水中,帝以巨镇岌峨压其宫。yīn sī zhī qí suǒ jǐng sì shuǐ zhōng,dì yǐ jù zhèn jí é yā qí gōng。
名之以山不以峰,岂有形状与此同。míng zhī yǐ shān bù yǐ fēng,qǐ yǒu xíng zhuàng yǔ cǐ tóng。
吁嗟此山气象盘礴亦雄伟,奇峰罗列三十二。xū jiē cǐ shān qì xiàng pán bó yì xióng wěi,qí fēng luó liè sān shí èr。
或如威凤昂其喙,或如俊猫立且戏。huò rú wēi fèng áng qí huì,huò rú jùn māo lì qiě xì。
石钟孤撑危欲坠,蜃楼矗起见天外。shí zhōng gū chēng wēi yù zhuì,shèn lóu chù qǐ jiàn tiān wài。
大眺么么不足记,神旗铁壁非一类。dà tiào me me bù zú jì,shén qí tiě bì fēi yī lèi。
何用独取汝之名字,岂汝黠且庸。hé yòng dú qǔ rǔ zhī míng zì,qǐ rǔ xiá qiě yōng。
鼓妖炫怪百里内,使汝生存跌宕安可制。gǔ yāo xuàn guài bǎi lǐ nèi,shǐ rǔ shēng cún diē dàng ān kě zhì。
我初信汝灵,今复知汝凶。wǒ chū xìn rǔ líng,jīn fù zhī rǔ xiōng。
江湖波涛汹涌不一濡汝足,云雾呼噏阴晴变态犹无穷。jiāng hú bō tāo xiōng yǒng bù yī rú rǔ zú,yún wù hū xī yīn qíng biàn tài yóu wú qióng。
不知造物安用此,徒以动荡耳目夸儿童。bù zhī zào wù ān yòng cǐ,tú yǐ dòng dàng ěr mù kuā ér tóng。
何时巨灵引手掷汝八荒外,举头直见天穹窿。hé shí jù líng yǐn shǒu zhì rǔ bā huāng wài,jǔ tóu zhí jiàn tiān qióng lóng。

韩元吉

韩元吉(1118~1187),南宋词人。字无咎,号南涧。汉族,开封雍邱(今河南开封市)人,一作许昌(今属河南)人。韩元吉词多抒发山林情趣,如〔柳梢青〕“云淡秋云“、〔贺新郎〕“病起情怀恶“等。著有《涧泉集》、《涧泉日记》、《南涧甲乙稿》、《南涧诗余》。存词80余首。 韩元吉的作品>>

猜您喜欢

次韵子云盱眙道中三首

韩元吉

桑间无褐半饥人,斗粟千金不换银。sāng jiān wú hè bàn jī rén,dòu sù qiān jīn bù huàn yín。
末路多惭逭沟壑,长年敢笑走埃尘。mò lù duō cán huàn gōu hè,zhǎng nián gǎn xiào zǒu āi chén。
江声直下黄牛峡,河势遥分白马津。jiāng shēng zhí xià huáng niú xiá,hé shì yáo fēn bái mǎ jīn。
回首向来征战地,壮怀俱在只伤神。huí shǒu xiàng lái zhēng zhàn dì,zhuàng huái jù zài zhǐ shāng shén。

答金元鼎喜雨

韩元吉

几日云阴合又开,良田秋近起黄埃。jǐ rì yún yīn hé yòu kāi,liáng tián qiū jìn qǐ huáng āi。
一觞未致灵祠祷,半夜先欣好雨来。yī shāng wèi zhì líng cí dǎo,bàn yè xiān xīn hǎo yǔ lái。
政拙自知容我懒,诗清要是得君催。zhèng zhuō zì zhī róng wǒ lǎn,shī qīng yào shì dé jūn cuī。
不妨咳唾皆珠玉,渐喜新凉入酒杯。bù fáng ké tuò jiē zhū yù,jiàn xǐ xīn liáng rù jiǔ bēi。

答金元鼎喜雨

韩元吉

雨后红蕖满意开,风前绿净绝纤埃。yǔ hòu hóng qú mǎn yì kāi,fēng qián lǜ jìng jué xiān āi。
独怜病守孤吟赏,犹幸诗翁数往来。dú lián bìng shǒu gū yín shǎng,yóu xìng shī wēng shù wǎng lái。
农事已知沟浍足,欢声不待管弦催。nóng shì yǐ zhī gōu huì zú,huān shēng bù dài guǎn xián cuī。
旋舂玉粒添冰酿,莫负樽前鹦鹉杯。xuán chōng yù lì tiān bīng niàng,mò fù zūn qián yīng wǔ bēi。

次韵赵文鼎雨中

韩元吉

老病幽栖不厌闲,未须消息梦长安。lǎo bìng yōu qī bù yàn xián,wèi xū xiāo xī mèng zhǎng ān。
一春意淡连墙竹,终日清香小槛兰。yī chūn yì dàn lián qiáng zhú,zhōng rì qīng xiāng xiǎo kǎn lán。
红蕊便惊风里尽,青林犹惬雨中看。hóng ruǐ biàn jīng fēng lǐ jǐn,qīng lín yóu qiè yǔ zhōng kàn。
故人诗卷从头读,似酌芳樽为解颜。gù rén shī juǎn cóng tóu dú,shì zhuó fāng zūn wèi jiě yán。

次韵中甫兄九日同集张园

韩元吉

湖山秋尽作幽期,未觉浮舟菡萏衰。hú shān qiū jǐn zuò yōu qī,wèi jué fú zhōu hàn dàn shuāi。
怯酒自怜多病后,强歌还忆少年时。qiè jiǔ zì lián duō bìng hòu,qiáng gē hái yì shǎo nián shí。
平芜半绿烟犹接,好菊微黄雨更宜。píng wú bàn lǜ yān yóu jiē,hǎo jú wēi huáng yǔ gèng yí。
单父层台在何许,一樽怀古少陵诗。dān fù céng tái zài hé xǔ,yī zūn huái gǔ shǎo líng shī。

雪中走笔寄邓延硕

韩元吉

去年雪里共清游,萧子酣歌几唱酬。qù nián xuě lǐ gòng qīng yóu,xiāo zi hān gē jǐ chàng chóu。
竹叶又看新酿熟,梅花还作暗香浮。zhú yè yòu kàn xīn niàng shú,méi huā hái zuò àn xiāng fú。
青衫尚想君奔走,短褐空嗟我滞留。qīng shān shàng xiǎng jūn bēn zǒu,duǎn hè kōng jiē wǒ zhì liú。
南北两峰银色界,不应孤负水边楼。nán běi liǎng fēng yín sè jiè,bù yīng gū fù shuǐ biān lóu。

和同僚贺雪应祈

韩元吉

腊近春临雪意迟,褰衣敢惮走灵祠。là jìn chūn lín xuě yì chí,qiān yī gǎn dàn zǒu líng cí。
夜听小雨犹倾耳,晓看群山顿展眉。yè tīng xiǎo yǔ yóu qīng ěr,xiǎo kàn qún shān dùn zhǎn méi。
好句悬知得冰柱,香醪试为压羔儿。hǎo jù xuán zhī dé bīng zhù,xiāng láo shì wèi yā gāo ér。
便应风月台中客,不减梁园赋就时。biàn yīng fēng yuè tái zhōng kè,bù jiǎn liáng yuán fù jiù shí。

次韵韩子师雪中二首

韩元吉

九门叠璧耀朝暾,不比千灯作上元。jiǔ mén dié bì yào cháo tūn,bù bǐ qiān dēng zuò shàng yuán。
天与蕊珠开汉殿,人将冰玉奉尧樽。tiān yǔ ruǐ zhū kāi hàn diàn,rén jiāng bīng yù fèng yáo zūn。
寒威已觉边声静,春意都随诏语温。hán wēi yǐ jué biān shēng jìng,chūn yì dōu suí zhào yǔ wēn。
夜入蔡州飞将在,肯容敌骑妄称尊。yè rù cài zhōu fēi jiāng zài,kěn róng dí qí wàng chēng zūn。

次韵韩子师雪中二首

韩元吉

曲栏高槛倚崔嵬,要是仙京白玉台。qū lán gāo kǎn yǐ cuī wéi,yào shì xiān jīng bái yù tái。
云色自连鳷鹊动,天颜亦为近臣开。yún sè zì lián zhī què dòng,tiān yán yì wèi jìn chén kāi。
光翻午夜浑疑月,花满新春未数梅。guāng fān wǔ yè hún yí yuè,huā mǎn xīn chūn wèi shù méi。
自笑诗成无好语,但知缟带与银杯。zì xiào shī chéng wú hǎo yǔ,dàn zhī gǎo dài yǔ yín bēi。

次韵黄文刚秀才雪中见诒且惠新柑

韩元吉

填空密雪借风威,深闭蓬窗昼掩扉。tián kōng mì xuě jiè fēng wēi,shēn bì péng chuāng zhòu yǎn fēi。
待学仙人乘鹤驾,未容寒士泣牛衣。dài xué xiān rén chéng hè jià,wèi róng hán shì qì niú yī。
连篇妙语千金重,满合黄柑数寸围。lián piān miào yǔ qiān jīn zhòng,mǎn hé huáng gān shù cùn wéi。
细酌清樽酬夜月,更看庭树作花飞。xì zhuó qīng zūn chóu yè yuè,gèng kàn tíng shù zuò huā fēi。

次韵梁子张雪中约游湖上不至

韩元吉

东风阁雨酿重云,剩喜天街玉作尘。dōng fēng gé yǔ niàng zhòng yún,shèng xǐ tiān jiē yù zuò chén。
梅已着花还点缀,柳能吹絮便争新。méi yǐ zhe huā hái diǎn zhuì,liǔ néng chuī xù biàn zhēng xīn。
湖光照坐偏宜晚,酒力攲栏别是春。hú guāng zhào zuò piān yí wǎn,jiǔ lì qī lán bié shì chūn。
惭愧相如未能至,却将冰柱语惊人。cán kuì xiāng rú wèi néng zhì,què jiāng bīng zhù yǔ jīng rén。

次韵子云归兴

韩元吉

湖海周游未卜居,好山时一梦衡庐。hú hǎi zhōu yóu wèi bo jū,hǎo shān shí yī mèng héng lú。
苦无事业堪调鼎,薄有生涯可负锄。kǔ wú shì yè kān diào dǐng,báo yǒu shēng yá kě fù chú。
玩世阮公方蜡屐,归田陶令亦巾车。wán shì ruǎn gōng fāng là jī,guī tián táo lìng yì jīn chē。
屋头早晚东西住,愁绝江船夜雨馀。wū tóu zǎo wǎn dōng xī zhù,chóu jué jiāng chuán yè yǔ yú。

次韵曾吉甫题画屏风

韩元吉

何许江山发兴长,浑疑庐阜对彭郎。hé xǔ jiāng shān fā xīng zhǎng,hún yí lú fù duì péng láng。
胸中丘壑元萧爽,笔下烟波故渺茫。xiōng zhōng qiū hè yuán xiāo shuǎng,bǐ xià yān bō gù miǎo máng。
落落疏松长映座,冥冥飞雨欲侵床。luò luò shū sōng zhǎng yìng zuò,míng míng fēi yǔ yù qīn chuáng。
冷然已作华胥梦,便有群仙到枕旁。lěng rán yǐ zuò huá xū mèng,biàn yǒu qún xiān dào zhěn páng。

次韵王季夷时同宿蒋山

韩元吉

亭亭石塔宝公龛,剩喜僧床得对谈。tíng tíng shí tǎ bǎo gōng kān,shèng xǐ sēng chuáng dé duì tán。
坎壈词场君亦滞,驱驰世路我何堪。kǎn lǎn cí chǎng jūn yì zhì,qū chí shì lù wǒ hé kān。
军书又见纷南北,敌势由来说二三。jūn shū yòu jiàn fēn nán běi,dí shì yóu lái shuō èr sān。
淮岸西风晚更急,似传烽火过江南。huái àn xī fēng wǎn gèng jí,shì chuán fēng huǒ guò jiāng nán。

次韵沈千里玉山道中见寄

韩元吉

霜晴怀玉自生烟,寒色凄凄过雁边。shuāng qíng huái yù zì shēng yān,hán sè qī qī guò yàn biān。
路转湘南知几日,山连楚尾又穷年。lù zhuǎn xiāng nán zhī jǐ rì,shān lián chǔ wěi yòu qióng nián。
相期鸡黍情欢甚,惜别尘埃意黯然。xiāng qī jī shǔ qíng huān shén,xī bié chén āi yì àn rán。
马上哦诗冲暮雪,清风怀我北窗眠。mǎ shàng ó shī chōng mù xuě,qīng fēng huái wǒ běi chuāng mián。