古诗词

和楼尚书赋赵大资重楼柏梁体

孙应时

浙中岩壑天下雄,越绝宛委吴穹窿。zhè zhōng yán hè tiān xià xióng,yuè jué wǎn wěi wú qióng lóng。
钟奇角秀劳神工,复有四明冠南东。zhōng qí jiǎo xiù láo shén gōng,fù yǒu sì míng guān nán dōng。
云南云北森横纵,仙圣所宅光?珑。yún nán yún běi sēn héng zòng,xiān shèng suǒ zhái guāng cōng lóng。
公楼极览面面同,江霏海日开冥蒙。gōng lóu jí lǎn miàn miàn tóng,jiāng fēi hǎi rì kāi míng méng。
翠屏列立千万峰,胜画孔雀绣芙蓉。cuì píng liè lì qiān wàn fēng,shèng huà kǒng què xiù fú róng。
春晴百花度香风,秋原下瞰禾黍芃。chūn qíng bǎi huā dù xiāng fēng,qiū yuán xià kàn hé shǔ péng。
城郭游人纷蝶蜂,笙歌间发罗绮丛。chéng guō yóu rén fēn dié fēng,shēng gē jiān fā luó qǐ cóng。
我公心镜百鍊铜,眼底万物归陶镕。wǒ gōng xīn jìng bǎi liàn tóng,yǎn dǐ wàn wù guī táo róng。
姬公胡留曲阜封,东平骠骑合侍中。jī gōng hú liú qū fù fēng,dōng píng biāo qí hé shì zhōng。
小出勋业垂无穷,手扶日毂驾六龙。xiǎo chū xūn yè chuí wú qióng,shǒu fú rì gǔ jià liù lóng。
丹心正色羞容容,飘然谢出明光宫。dān xīn zhèng sè xiū róng róng,piāo rán xiè chū míng guāng gōng。
坐收全名擅高踪,锦衣故里还过逢。zuò shōu quán míng shàn gāo zōng,jǐn yī gù lǐ hái guò féng。
筑室百堵声隆隆,雅素不穷丹雘功。zhù shì bǎi dǔ shēng lóng lóng,yǎ sù bù qióng dān wò gōng。
移花种竹亲圃农,直嫌看山隔崇墉。yí huā zhǒng zhú qīn pǔ nóng,zhí xián kàn shān gé chóng yōng。
层楼开豁星斗胸,晨登坐达夕鼓鼕。céng lóu kāi huō xīng dòu xiōng,chén dēng zuò dá xī gǔ dōng。
有书满架酒不空,眼明脚健颜颊红。yǒu shū mǎn jià jiǔ bù kōng,yǎn míng jiǎo jiàn yán jiá hóng。
身佩安危唐晋公,何妨绿野对洛嵩。shēn pèi ān wēi táng jìn gōng,hé fáng lǜ yě duì luò sōng。
文昌更似香山翁,与公胜日长相从。wén chāng gèng shì xiāng shān wēng,yǔ gōng shèng rì zhǎng xiāng cóng。
一谈一笑如春浓,清欢不奏淫乐蒙。yī tán yī xiào rú chūn nóng,qīng huān bù zòu yín lè méng。
高山流水操递钟,新篇络绎疲奴僮。gāo shān liú shuǐ cāo dì zhōng,xīn piān luò yì pí nú tóng。
寒生感公恩义重,草根窃亦吟秋虫。hán shēng gǎn gōng ēn yì zhòng,cǎo gēn qiè yì yín qiū chóng。
扁舟登门频宿舂,敢逐炎凉如燕鸿。biǎn zhōu dēng mén pín sù chōng,gǎn zhú yán liáng rú yàn hóng。

孙应时

宋绍兴馀姚人,字季和,号烛湖居士。孙介子。师事陆九渊。孝宗淳熙二年进士。授黄岩尉,为常平使者朱熹所重,与定交。丘崇帅蜀,辟入制幕,尝策言吴曦将叛。徙知常熟,秩满,郡守以私恨诬其负仓粟三千斛而捃摭之,市民竟为代偿,守益怒,坐贬秩。宁宗开禧二年起判邵武军,未赴而卒。有《烛湖集》。 孙应时的作品>>

猜您喜欢

和景孟宿山中

孙应时

倦行白雨翠云中,投宿禅房听晓钟。juàn xíng bái yǔ cuì yún zhōng,tóu sù chán fáng tīng xiǎo zhōng。
弹压山川诗未老,留连岩壑兴何浓。dàn yā shān chuān shī wèi lǎo,liú lián yán hè xīng hé nóng。
回看尘世频三叹,上彻天关更几重。huí kàn chén shì pín sān tàn,shàng chè tiān guān gèng jǐ zhòng。
径欲乘风此仙去,时时笙鹤下前峰。jìng yù chéng fēng cǐ xiān qù,shí shí shēng hè xià qián fēng。

登仙木

孙应时

刘樊蝉蜕此登仙,老木当年已插天。liú fán chán tuì cǐ dēng xiān,lǎo mù dāng nián yǐ chā tiān。
玉骨半枯犹秀润,苍皮新长已荣鲜。yù gǔ bàn kū yóu xiù rùn,cāng pí xīn zhǎng yǐ róng xiān。
蟠桃时熟三千岁,铜狄重摩五百年。pán táo shí shú sān qiān suì,tóng dí zhòng mó wǔ bǎi nián。
化鹤未归山寂寂,徘徊谁与问因缘。huà hè wèi guī shān jì jì,pái huái shuí yǔ wèn yīn yuán。

和景孟山行

孙应时

翛然身在妙高峰,下有雷霆走白龙。xiāo rán shēn zài miào gāo fēng,xià yǒu léi tíng zǒu bái lóng。
已觉仙风换肌骨,更无尘土到心胸。yǐ jué xiān fēng huàn jī gǔ,gèng wú chén tǔ dào xīn xiōng。
悠悠今古三千劫,莽莽山川几万重。yōu yōu jīn gǔ sān qiān jié,mǎng mǎng shān chuān jǐ wàn zhòng。
云北云南一长啸,为留馀响振岩松。yún běi yún nán yī zhǎng xiào,wèi liú yú xiǎng zhèn yán sōng。

雪窦妙高峰诗

孙应时

绝壑高崖面面雄,一峰孤起白云中。jué hè gāo yá miàn miàn xióng,yī fēng gū qǐ bái yún zhōng。
山连飞瀑斜通寺,人在危亭半倚空。shān lián fēi pù xié tōng sì,rén zài wēi tíng bàn yǐ kōng。
把酒登临非易得,题诗摹写最难工。bǎ jiǔ dēng lín fēi yì dé,tí shī mó xiě zuì nán gōng。
谁知妙意无穷尽,都在幽人一笛风。shuí zhī miào yì wú qióng jǐn,dōu zài yōu rén yī dí fēng。

尉黄岩任满家大人先归作诗以示恭次元韵

孙应时

瓜熟青门好去官,此身如系欲行难。guā shú qīng mén hǎo qù guān,cǐ shēn rú xì yù xíng nán。
望随鸿雁春风北,梦绕庭闱夜月寒。wàng suí hóng yàn chūn fēng běi,mèng rào tíng wéi yè yuè hán。
即是抱琴归栗里,未能骑马向长安。jí shì bào qín guī lì lǐ,wèi néng qí mǎ xiàng zhǎng ān。
萧条甘旨应无计,好在藜羹日厌餐。xiāo tiáo gān zhǐ yīng wú jì,hǎo zài lí gēng rì yàn cān。

恭次家大人初抵海陵官舍元韵

孙应时

扁舟祖饯出西陵,千里经行小作程。biǎn zhōu zǔ jiàn chū xī líng,qiān lǐ jīng xíng xiǎo zuò chéng。
樽俎笑谈多雅故,江湖霜日久晴明。zūn zǔ xiào tán duō yǎ gù,jiāng hú shuāng rì jiǔ qíng míng。
只今斗室寒厅夜,任听回风急雪声。zhǐ jīn dòu shì hán tīng yè,rèn tīng huí fēng jí xuě shēng。
天报双亲占后福,绝交何畏孔方兄。tiān bào shuāng qīn zhàn hòu fú,jué jiāo hé wèi kǒng fāng xiōng。

恭次家大人初抵海陵官舍元韵

孙应时

灌园何必学於陵,吾事胸中有准程。guàn yuán hé bì xué yú líng,wú shì xiōng zhōng yǒu zhǔn chéng。
三釜宦游甘寂寞,百年心迹定分明。sān fǔ huàn yóu gān jì mò,bǎi nián xīn jì dìng fēn míng。
逍遥朱墨尘埃外,娱戏文章金石声。xiāo yáo zhū mò chén āi wài,yú xì wén zhāng jīn shí shēng。
侍奉亲闱有馀乐,不惭宜弟更宜兄。shì fèng qīn wéi yǒu yú lè,bù cán yí dì gèng yí xiōng。

恭次家大人初抵海陵官舍元韵

孙应时

风饕雪虐苦侵陵,已免寒舟问水程。fēng tāo xuě nüè kǔ qīn líng,yǐ miǎn hán zhōu wèn shuǐ chéng。
苇屋虚檐交夜气,边城疏鼓逗天明。wěi wū xū yán jiāo yè qì,biān chéng shū gǔ dòu tiān míng。
囊空尚可充饥色,官冷何妨远市声。náng kōng shàng kě chōng jī sè,guān lěng hé fáng yuǎn shì shēng。
且办新篘供一笑,竹君清绝对梅兄。qiě bàn xīn chōu gōng yī xiào,zhú jūn qīng jué duì méi xiōng。

仲兄生日家大人作诗恭次元韵

孙应时

恭承弧矢射芳晨,三纪风光又一春。gōng chéng hú shǐ shè fāng chén,sān jì fēng guāng yòu yī chūn。
深喜团圞娱父母,何当合沓燕宾亲。shēn xǐ tuán luán yú fù mǔ,hé dāng hé dá yàn bīn qīn。
百年好共成门户,千万宁忧欠宅邻。bǎi nián hǎo gòng chéng mén hù,qiān wàn níng yōu qiàn zhái lín。
满酌期兄增壮志,相携平步上星辰。mǎn zhuó qī xiōng zēng zhuàng zhì,xiāng xié píng bù shàng xīng chén。

邑人李子宽公绰以所著十说及论孟解相示极有可敬而老且贫只一子又丧之遂为无告之民复以诗见投览之悽然赠以八句

孙应时

少日胸中万丈虹,著书老尚有新功。shǎo rì xiōng zhōng wàn zhàng hóng,zhù shū lǎo shàng yǒu xīn gōng。
同乡我惜知君晚,善士天胡赋此穷。tóng xiāng wǒ xī zhī jūn wǎn,shàn shì tiān hú fù cǐ qióng。
无椁去年悲孔鲤,有家何地客梁鸿。wú guǒ qù nián bēi kǒng lǐ,yǒu jiā hé dì kè liáng hóng。
秋风萧瑟行吟里,应有中郎识爨桐。qiū fēng xiāo sè xíng yín lǐ,yīng yǒu zhōng láng shí cuàn tóng。

用韵赠李恭父

孙应时

浮云富贵适堪怜,烈士襟期定不然。fú yún fù guì shì kān lián,liè shì jīn qī dìng bù rán。
拭目去为三岛客,此心莫负九重天。shì mù qù wèi sān dǎo kè,cǐ xīn mò fù jiǔ zhòng tiān。
虽云小草容同味,敢与昌阳较引年。suī yún xiǎo cǎo róng tóng wèi,gǎn yǔ chāng yáng jiào yǐn nián。
下直如寻故人梦,书来同我钓鱼船。xià zhí rú xún gù rén mèng,shū lái tóng wǒ diào yú chuán。

赠策选军将张仲举其父故居吾乡与先君游也

孙应时

铁马横戈三十秋,天涯肯忘旧交游。tiě mǎ héng gē sān shí qiū,tiān yá kěn wàng jiù jiāo yóu。
看君材气万人敌,何日关河一战收。kàn jūn cái qì wàn rén dí,hé rì guān hé yī zhàn shōu。
判把身心专报国,不忧骨相晚封侯。pàn bǎ shēn xīn zhuān bào guó,bù yōu gǔ xiāng wǎn fēng hóu。
尊前感动书生恨,听说当年下宿州。zūn qián gǎn dòng shū shēng hèn,tīng shuō dāng nián xià sù zhōu。

赠杜子真

孙应时

轩然意气决浮云,见子真堪辟楚氛。xuān rán yì qì jué fú yún,jiàn zi zhēn kān pì chǔ fēn。
未许坐驰能万里,故应守约对三军。wèi xǔ zuò chí néng wàn lǐ,gù yīng shǒu yuē duì sān jūn。
磨砻心事须经历,斟酌人情有见闻。mó lóng xīn shì xū jīng lì,zhēn zhuó rén qíng yǒu jiàn wén。
且办工夫成郢质,可无老手为挥斤。qiě bàn gōng fū chéng yǐng zhì,kě wú lǎo shǒu wèi huī jīn。

送赵舜臣知温州

孙应时

闽岭淮堧忆细侯,更烦东作谢公州。mǐn lǐng huái ruán yì xì hóu,gèng fán dōng zuò xiè gōng zhōu。
清规已出百城上,仁气便销千里愁。qīng guī yǐ chū bǎi chéng shàng,rén qì biàn xiāo qiān lǐ chóu。
好去彩衣娱寿斝,归来紫橐奉宸旒。hǎo qù cǎi yī yú shòu jiǎ,guī lái zǐ tuó fèng chén liú。
马前雁荡风烟里,几许新诗答素秋。mǎ qián yàn dàng fēng yān lǐ,jǐ xǔ xīn shī dá sù qiū。

黄岩郑瀛子仙弱冠入太学五上书论时事以直闻于时老犹不衰客游海陵馆于余一月乃去作诗送之郑方谋少官田故有章末之戏

孙应时

分手三年不易逢,一觞淮海酹西风。fēn shǒu sān nián bù yì féng,yī shāng huái hǎi lèi xī fēng。
书生君独忧当世,末路人谁识此翁。shū shēng jūn dú yōu dāng shì,mò lù rén shuí shí cǐ wēng。
故国青山愁夜鹤,孤舟白发映秋蓬。gù guó qīng shān chóu yè hè,gū zhōu bái fā yìng qiū péng。
归欤束缚公车疏,努力豚蹄祝岁丰。guī yú shù fù gōng chē shū,nǔ lì tún tí zhù suì fēng。