古诗词

和楼尚书赋赵大资重楼柏梁体

孙应时

浙中岩壑天下雄,越绝宛委吴穹窿。zhè zhōng yán hè tiān xià xióng,yuè jué wǎn wěi wú qióng lóng。
钟奇角秀劳神工,复有四明冠南东。zhōng qí jiǎo xiù láo shén gōng,fù yǒu sì míng guān nán dōng。
云南云北森横纵,仙圣所宅光?珑。yún nán yún běi sēn héng zòng,xiān shèng suǒ zhái guāng cōng lóng。
公楼极览面面同,江霏海日开冥蒙。gōng lóu jí lǎn miàn miàn tóng,jiāng fēi hǎi rì kāi míng méng。
翠屏列立千万峰,胜画孔雀绣芙蓉。cuì píng liè lì qiān wàn fēng,shèng huà kǒng què xiù fú róng。
春晴百花度香风,秋原下瞰禾黍芃。chūn qíng bǎi huā dù xiāng fēng,qiū yuán xià kàn hé shǔ péng。
城郭游人纷蝶蜂,笙歌间发罗绮丛。chéng guō yóu rén fēn dié fēng,shēng gē jiān fā luó qǐ cóng。
我公心镜百鍊铜,眼底万物归陶镕。wǒ gōng xīn jìng bǎi liàn tóng,yǎn dǐ wàn wù guī táo róng。
姬公胡留曲阜封,东平骠骑合侍中。jī gōng hú liú qū fù fēng,dōng píng biāo qí hé shì zhōng。
小出勋业垂无穷,手扶日毂驾六龙。xiǎo chū xūn yè chuí wú qióng,shǒu fú rì gǔ jià liù lóng。
丹心正色羞容容,飘然谢出明光宫。dān xīn zhèng sè xiū róng róng,piāo rán xiè chū míng guāng gōng。
坐收全名擅高踪,锦衣故里还过逢。zuò shōu quán míng shàn gāo zōng,jǐn yī gù lǐ hái guò féng。
筑室百堵声隆隆,雅素不穷丹雘功。zhù shì bǎi dǔ shēng lóng lóng,yǎ sù bù qióng dān wò gōng。
移花种竹亲圃农,直嫌看山隔崇墉。yí huā zhǒng zhú qīn pǔ nóng,zhí xián kàn shān gé chóng yōng。
层楼开豁星斗胸,晨登坐达夕鼓鼕。céng lóu kāi huō xīng dòu xiōng,chén dēng zuò dá xī gǔ dōng。
有书满架酒不空,眼明脚健颜颊红。yǒu shū mǎn jià jiǔ bù kōng,yǎn míng jiǎo jiàn yán jiá hóng。
身佩安危唐晋公,何妨绿野对洛嵩。shēn pèi ān wēi táng jìn gōng,hé fáng lǜ yě duì luò sōng。
文昌更似香山翁,与公胜日长相从。wén chāng gèng shì xiāng shān wēng,yǔ gōng shèng rì zhǎng xiāng cóng。
一谈一笑如春浓,清欢不奏淫乐蒙。yī tán yī xiào rú chūn nóng,qīng huān bù zòu yín lè méng。
高山流水操递钟,新篇络绎疲奴僮。gāo shān liú shuǐ cāo dì zhōng,xīn piān luò yì pí nú tóng。
寒生感公恩义重,草根窃亦吟秋虫。hán shēng gǎn gōng ēn yì zhòng,cǎo gēn qiè yì yín qiū chóng。
扁舟登门频宿舂,敢逐炎凉如燕鸿。biǎn zhōu dēng mén pín sù chōng,gǎn zhú yán liáng rú yàn hóng。

孙应时

宋绍兴馀姚人,字季和,号烛湖居士。孙介子。师事陆九渊。孝宗淳熙二年进士。授黄岩尉,为常平使者朱熹所重,与定交。丘崇帅蜀,辟入制幕,尝策言吴曦将叛。徙知常熟,秩满,郡守以私恨诬其负仓粟三千斛而捃摭之,市民竟为代偿,守益怒,坐贬秩。宁宗开禧二年起判邵武军,未赴而卒。有《烛湖集》。 孙应时的作品>>

猜您喜欢

和答吴尉俞灏商卿见赠因用韵送行

孙应时

去去瀛洲蜕骨仙,旧游还似九江传。qù qù yíng zhōu tuì gǔ xiān,jiù yóu hái shì jiǔ jiāng chuán。
尘埃下视三千界,文字勤追二百年。chén āi xià shì sān qiān jiè,wén zì qín zhuī èr bǎi nián。
宦达有时聊尔耳,才难自古不其然。huàn dá yǒu shí liáo ěr ěr,cái nán zì gǔ bù qí rán。
临分更吐平生话,有底闲愁到酒边。lín fēn gèng tǔ píng shēng huà,yǒu dǐ xián chóu dào jiǔ biān。

送池子文

孙应时

巾山秋思俯晴江,樽酒怀人惜异邦。jīn shān qiū sī fǔ qíng jiāng,zūn jiǔ huái rén xī yì bāng。
千里谁能携客枕,一灯还此对寒窗。qiān lǐ shuí néng xié kè zhěn,yī dēng hái cǐ duì hán chuāng。
圣门莫忘心期远,文鼎何妨笔力扛。shèng mén mò wàng xīn qī yuǎn,wén dǐng hé fáng bǐ lì káng。
去去成名深自警,白云飞处倚门双。qù qù chéng míng shēn zì jǐng,bái yún fēi chù yǐ mén shuāng。

再和商卿

孙应时

近识城南吴市仙,千岩活句得真传。jìn shí chéng nán wú shì xiān,qiān yán huó jù dé zhēn chuán。
令人向壁卧三日,悔我读书空十年。lìng rén xiàng bì wò sān rì,huǐ wǒ dú shū kōng shí nián。
樽酒细论还得否,风帆欲去独依然。zūn jiǔ xì lùn hái dé fǒu,fēng fān yù qù dú yī rán。
从今千里清秋梦,长在高山流水边。cóng jīn qiān lǐ qīng qiū mèng,zhǎng zài gāo shān liú shuǐ biān。

九日与沈叔晦季文王仲举登鄞城

孙应时

城上西风草欲霜,登临聊不负重阳。chéng shàng xī fēng cǎo yù shuāng,dēng lín liáo bù fù zhòng yáng。
江山远近秋容老,云树参差野意长。jiāng shān yuǎn jìn qiū róng lǎo,yún shù cān chà yě yì zhǎng。
一笑四人真莫逆,百年此会定难忘。yī xiào sì rén zhēn mò nì,bǎi nián cǐ huì dìng nán wàng。
不妨小学陶公醉,篱下寒花恰半香。bù fáng xiǎo xué táo gōng zuì,lí xià hán huā qià bàn xiāng。

送李文授知括苍

孙应时

中兴尚有名臣子,江表能馀正始音。zhōng xīng shàng yǒu míng chén zi,jiāng biǎo néng yú zhèng shǐ yīn。
拟赞经纶须老手,更分符竹此何心。nǐ zàn jīng lún xū lǎo shǒu,gèng fēn fú zhú cǐ hé xīn。
麒麟阁上风云旧,烟雨楼前山水深。qí lín gé shàng fēng yún jiù,yān yǔ lóu qián shān shuǐ shēn。
世事由来偶然耳,公馀端不废清吟。shì shì yóu lái ǒu rán ěr,gōng yú duān bù fèi qīng yín。

送别常叔度知县

孙应时

一廛谁问野人居,三径重迂长者车。yī chán shuí wèn yě rén jū,sān jìng zhòng yū zhǎng zhě chē。
不讶经年忘造请,应怜畏影正逃虚。bù yà jīng nián wàng zào qǐng,yīng lián wèi yǐng zhèng táo xū。
举头凫舄双飞去,送目鹏霄万里初。jǔ tóu fú xì shuāng fēi qù,sòng mù péng xiāo wàn lǐ chū。
青琐黄扉对宫烛,相思肯寄一行书。qīng suǒ huáng fēi duì gōng zhú,xiāng sī kěn jì yī xíng shū。

送别常叔度知县

孙应时

一朝倾盖更倾心,颇畏人惊语太深。yī cháo qīng gài gèng qīng xīn,pǒ wèi rén jīng yǔ tài shēn。
乍可陶庐烦送酒,难堪偃室傍鸣琴。zhà kě táo lú fán sòng jiǔ,nán kān yǎn shì bàng míng qín。
君今此去班群玉,我亦何言托断金。jūn jīn cǐ qù bān qún yù,wǒ yì hé yán tuō duàn jīn。
啼鴂飞花春又了,萧萧风雨卧山林。tí jué fēi huā chūn yòu le,xiāo xiāo fēng yǔ wò shān lín。

送别常叔度知县

孙应时

世缘伤巧亦伤多,万古浮云瞬息过。shì yuán shāng qiǎo yì shāng duō,wàn gǔ fú yún shùn xī guò。
唯有平心供日用,妙于养气发天和。wéi yǒu píng xīn gōng rì yòng,miào yú yǎng qì fā tiān hé。
细看局度兼诸老,谁道人才各一科。xì kàn jú dù jiān zhū lǎo,shuí dào rén cái gè yī kē。
卓鲁从来公辅器,攀辕卧辙奈君何。zhuó lǔ cóng lái gōng fǔ qì,pān yuán wò zhé nài jūn hé。

梅花

孙应时

眼明那得许精神,为问凡花隔几尘。yǎn míng nà dé xǔ jīng shén,wèi wèn fán huā gé jǐ chén。
雪月故为三益友,乾坤又付一番春。xuě yuè gù wèi sān yì yǒu,qián kūn yòu fù yī fān chūn。
诗情消得吟成瘦,画手终应苦未真。shī qíng xiāo dé yín chéng shòu,huà shǒu zhōng yīng kǔ wèi zhēn。
于我心期独何事,小窗清夜绝相亲。yú wǒ xīn qī dú hé shì,xiǎo chuāng qīng yè jué xiāng qīn。

陈传朋和余梅花旧作余再赋此

孙应时

肌肤冰雪定何神,不用灵犀自辟尘。jī fū bīng xuě dìng hé shén,bù yòng líng xī zì pì chén。
一笑未妨娱独夜,百花谁敢斗先春。yī xiào wèi fáng yú dú yè,bǎi huā shuí gǎn dòu xiān chūn。
孤山诗侣须君复,吴市仙踪只子真。gū shān shī lǚ xū jūn fù,wú shì xiān zōng zhǐ zi zhēn。
此外纷纷莫相污,风姨月姊故情亲。cǐ wài fēn fēn mò xiāng wū,fēng yí yuè zǐ gù qíng qīn。

鄞城通守厅和潘文叔梅花韵

孙应时

未将春草贮鸣蛙,寂寞西湖处士家。wèi jiāng chūn cǎo zhù míng wā,jì mò xī hú chù shì jiā。
正喜数枝斜更好,聊沽一醉醒还赊。zhèng xǐ shù zhī xié gèng hǎo,liáo gū yī zuì xǐng hái shē。
骨清是我冰霜侣,心赏从渠锦绣华。gǔ qīng shì wǒ bīng shuāng lǚ,xīn shǎng cóng qú jǐn xiù huá。
不厌相过娱夜永,摘芳和雪试煎茶。bù yàn xiāng guò yú yè yǒng,zhāi fāng hé xuě shì jiān chá。

鄞中和张世隆总管春晓即事

孙应时

春欲归时岂得留,杜鹃声里翠阴稠。chūn yù guī shí qǐ dé liú,dù juān shēng lǐ cuì yīn chóu。
柳桥总是千丝恨,花径真成万点愁。liǔ qiáo zǒng shì qiān sī hèn,huā jìng zhēn chéng wàn diǎn chóu。
东土云山供我老,西湖风月称公游。dōng tǔ yún shān gōng wǒ lǎo,xī hú fēng yuè chēng gōng yóu。
相逢一笑难重觅,急趁馀芳醉玉舟。xiāng féng yī xiào nán zhòng mì,jí chèn yú fāng zuì yù zhōu。

送明守黄子由尚书赴召

孙应时

灯火笙歌别海壖,诏书归觐九重天。dēng huǒ shēng gē bié hǎi ruán,zhào shū guī jìn jiǔ zhòng tiān。
已将清净安齐国,不使声名减颍川。yǐ jiāng qīng jìng ān qí guó,bù shǐ shēng míng jiǎn yǐng chuān。
题品人才看赞赞,扶持皇极在平平。tí pǐn rén cái kàn zàn zàn,fú chí huáng jí zài píng píng。
文星旧与文昌亚,今贯三台更炳然。wén xīng jiù yǔ wén chāng yà,jīn guàn sān tái gèng bǐng rán。

石龟古梅

孙应时

妙绝人间独此逢,石龟峰下野桥东。miào jué rén jiān dú cǐ féng,shí guī fēng xià yě qiáo dōng。
亭亭玉骨冰肌子,栉栉苍髯绿发翁。tíng tíng yù gǔ bīng jī zi,zhì zhì cāng rán lǜ fā wēng。
偃蹇生怀千古意,萧疏元是一家风。yǎn jiǎn shēng huái qiān gǔ yì,xiāo shū yuán shì yī jiā fēng。
何妨少入时人眼,鼎鼐终论第一功。hé fáng shǎo rù shí rén yǎn,dǐng nài zhōng lùn dì yī gōng。

与赵伯藏信叟游天衣寺

孙应时

渺渺湖风引桂舟,竹舆沙径晚山稠。miǎo miǎo hú fēng yǐn guì zhōu,zhú yú shā jìng wǎn shān chóu。
千峰影底鸣双涧,三伏日中含九秋。qiān fēng yǐng dǐ míng shuāng jiàn,sān fú rì zhōng hán jiǔ qiū。
邂逅襟期俱洒落,等闲归计少迟留。xiè hòu jīn qī jù sǎ luò,děng xián guī jì shǎo chí liú。
何时更约云门路,踏破青鞋布袜休。hé shí gèng yuē yún mén lù,tà pò qīng xié bù wà xiū。