古诗词

得汝州舍弟新诗

刘敞

鲁人贵韶濩,海鸟眩以忧。lǔ rén guì sháo huò,hǎi niǎo xuàn yǐ yōu。
岂不盛钟鼓,性违理自愁。qǐ bù shèng zhōng gǔ,xìng wéi lǐ zì chóu。
忆在田野时,终岁颇优游。yì zài tián yě shí,zhōng suì pǒ yōu yóu。
食鱼出有车,夏葛冬亦裘。shí yú chū yǒu chē,xià gé dōng yì qiú。
弄翰不自量,著书望孔周。nòng hàn bù zì liàng,zhù shū wàng kǒng zhōu。
处身笑汲汲,视世良悠悠。chù shēn xiào jí jí,shì shì liáng yōu yōu。
误及时君门,过缘名字求。wù jí shí jūn mén,guò yuán míng zì qiú。
轩冕非已好,簿书反自羞。xuān miǎn fēi yǐ hǎo,bù shū fǎn zì xiū。
因欲饰所短,强为妻子谋。yīn yù shì suǒ duǎn,qiáng wèi qī zi móu。
精神敝蹇浅,学殖谁劝修。jīng shén bì jiǎn qiǎn,xué zhí shuí quàn xiū。
归卧常喟然,岁月屡以流。guī wò cháng kuì rán,suì yuè lǚ yǐ liú。
愧尔从军诗,气完语更遒。kuì ěr cóng jūn shī,qì wán yǔ gèng qiú。
岂独古人风,远与王粲俦。qǐ dú gǔ rén fēng,yuǎn yǔ wáng càn chóu。
实为平生赏,若慰钟仪囚。shí wèi píng shēng shǎng,ruò wèi zhōng yí qiú。
我年向四十,苍发已满头。wǒ nián xiàng sì shí,cāng fā yǐ mǎn tóu。
箧中无寸书,磨灭悲蜉蝣。qiè zhōng wú cùn shū,mó miè bēi fú yóu。
念此可以惊,如何复淹留。niàn cǐ kě yǐ jīng,rú hé fù yān liú。
昔买吴下田,颇闻利锄耰。xī mǎi wú xià tián,pǒ wén lì chú yōu。
汝宦何时归,相与寻沧洲。rǔ huàn hé shí guī,xiāng yǔ xún cāng zhōu。
处使有茅屋,出使有渔舟。chù shǐ yǒu máo wū,chū shǐ yǒu yú zhōu。
知命赞易篇,没身记春秋。zhī mìng zàn yì piān,méi shēn jì chūn qiū。
但令文章显,不愧时俗偷。dàn lìng wén zhāng xiǎn,bù kuì shí sú tōu。
世事非所了,咄哉无夷犹。shì shì fēi suǒ le,duō zāi wú yí yóu。

刘敞

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。 刘敞的作品>>

猜您喜欢

见召西阳池泛舟仍示雅章因成二绝希笑览也

刘敞

画舫欲随波上下,行人先似水西东。huà fǎng yù suí bō shàng xià,xíng rén xiān shì shuǐ xī dōng。
翠萍却是多情物,漂泊不离芳沼中。cuì píng què shì duō qíng wù,piāo pō bù lí fāng zhǎo zhōng。

见召西阳池泛舟仍示雅章因成二绝希笑览也

刘敞

习池几度共芳菲,烂醉池头到落晖。xí chí jǐ dù gòng fāng fēi,làn zuì chí tóu dào luò huī。
临去主人虽不召,山公能不少依依。lín qù zhǔ rén suī bù zhào,shān gōng néng bù shǎo yī yī。

顺州马上望古北诸山

刘敞

平原不尽对群峰,翠壁回环几万重。píng yuán bù jǐn duì qún fēng,cuì bì huí huán jǐ wàn zhòng。
背日映云何所似,秋江千丈碧芙蓉。bèi rì yìng yún hé suǒ shì,qiū jiāng qiān zhàng bì fú róng。

伯劳

刘敞

伯劳东去燕西归,可惜春光相见稀。bó láo dōng qù yàn xī guī,kě xī chūn guāng xiāng jiàn xī。
惟有歌声留别恨,画梁三日更尘飞。wéi yǒu gē shēng liú bié hèn,huà liáng sān rì gèng chén fēi。

同河中府签判刘状元廷

刘敞

平舒道上望诸峰,翠出浮云几万重。píng shū dào shàng wàng zhū fēng,cuì chū fú yún jǐ wàn zhòng。
过客仍迷五里雾,真人与致二茅龙。guò kè réng mí wǔ lǐ wù,zhēn rén yǔ zhì èr máo lóng。

题戚化源画清济贯浊河图

刘敞

浊河清济坐中分,沙浪澄波两逼真。zhuó hé qīng jì zuò zhōng fēn,shā làng chéng bō liǎng bī zhēn。
自画壁来多少日,能知清浊几何人。zì huà bì lái duō shǎo rì,néng zhī qīng zhuó jǐ hé rén。

西楼

刘敞

西楼独上不能回,绕郭新花正盛开。xī lóu dú shàng bù néng huí,rào guō xīn huā zhèng shèng kāi。
谁信不曾骑马出,春光自到眼前来。shuí xìn bù céng qí mǎ chū,chūn guāng zì dào yǎn qián lái。

兴庆池送江淮陈度支是日微凉

刘敞

芙蕖满地水浮空,不意江湖入望中。fú qú mǎn dì shuǐ fú kōng,bù yì jiāng hú rù wàng zhōng。
独把一杯送归客,可怜羁思满秋风。dú bǎ yī bēi sòng guī kè,kě lián jī sī mǎn qiū fēng。

九疑山图

刘敞

苍梧南岸碧嵯峨,直上云衢不甚多。cāng wú nán àn bì cuó é,zhí shàng yún qú bù shén duō。
天使九峰迷万世,可怜虞舜不悲歌。tiān shǐ jiǔ fēng mí wàn shì,kě lián yú shùn bù bēi gē。

送智慈

刘敞

海上忘机是白鸥,暂来非为稻梁谋。hǎi shàng wàng jī shì bái ōu,zàn lái fēi wèi dào liáng móu。
乘风又作沧浪别,怊怅居人浪得愁。chéng fēng yòu zuò cāng làng bié,chāo chàng jū rén làng dé chóu。

西掖闻莺

刘敞

宫树阴阴翠盖成,熏风尽日语流莺。gōng shù yīn yīn cuì gài chéng,xūn fēng jǐn rì yǔ liú yīng。
只应欲助归田兴,故作林间旧友声。zhǐ yīng yù zhù guī tián xīng,gù zuò lín jiān jiù yǒu shēng。

游龙山

刘敞

七泽高秋霜叶红,龙山一望夕阳中。qī zé gāo qiū shuāng yè hóng,lóng shān yī wàng xī yáng zhōng。
愁来乘兴时时往,楚老相疑是孟公。chóu lái chéng xīng shí shí wǎng,chǔ lǎo xiāng yí shì mèng gōng。

出城

刘敞

水映朱扉树绕城,午天暄煦仆姑鸣。shuǐ yìng zhū fēi shù rào chéng,wǔ tiān xuān xù pū gū míng。
马蹄款魂春泥燕,自爱乘凉半日行。mǎ tí kuǎn hún chūn ní yàn,zì ài chéng liáng bàn rì xíng。

琵琶亭

刘敞

江头明月琵琶亭,一曲悲歌万古情。jiāng tóu míng yuè pí pá tíng,yī qū bēi gē wàn gǔ qíng。
欲识当时胁断处,只应江水是遗声。yù shí dāng shí xié duàn chù,zhǐ yīng jiāng shuǐ shì yí shēng。

过湖城诵隽不疑传作

刘敞

北阙公卿如堵墙,谁持一语判兴亡。běi quē gōng qīng rú dǔ qiáng,shuí chí yī yǔ pàn xīng wáng。
若知京兆人无及,正用春秋侍帝旁。ruò zhī jīng zhào rén wú jí,zhèng yòng chūn qiū shì dì páng。