古诗词

得汝州舍弟新诗

刘敞

鲁人贵韶濩,海鸟眩以忧。lǔ rén guì sháo huò,hǎi niǎo xuàn yǐ yōu。
岂不盛钟鼓,性违理自愁。qǐ bù shèng zhōng gǔ,xìng wéi lǐ zì chóu。
忆在田野时,终岁颇优游。yì zài tián yě shí,zhōng suì pǒ yōu yóu。
食鱼出有车,夏葛冬亦裘。shí yú chū yǒu chē,xià gé dōng yì qiú。
弄翰不自量,著书望孔周。nòng hàn bù zì liàng,zhù shū wàng kǒng zhōu。
处身笑汲汲,视世良悠悠。chù shēn xiào jí jí,shì shì liáng yōu yōu。
误及时君门,过缘名字求。wù jí shí jūn mén,guò yuán míng zì qiú。
轩冕非已好,簿书反自羞。xuān miǎn fēi yǐ hǎo,bù shū fǎn zì xiū。
因欲饰所短,强为妻子谋。yīn yù shì suǒ duǎn,qiáng wèi qī zi móu。
精神敝蹇浅,学殖谁劝修。jīng shén bì jiǎn qiǎn,xué zhí shuí quàn xiū。
归卧常喟然,岁月屡以流。guī wò cháng kuì rán,suì yuè lǚ yǐ liú。
愧尔从军诗,气完语更遒。kuì ěr cóng jūn shī,qì wán yǔ gèng qiú。
岂独古人风,远与王粲俦。qǐ dú gǔ rén fēng,yuǎn yǔ wáng càn chóu。
实为平生赏,若慰钟仪囚。shí wèi píng shēng shǎng,ruò wèi zhōng yí qiú。
我年向四十,苍发已满头。wǒ nián xiàng sì shí,cāng fā yǐ mǎn tóu。
箧中无寸书,磨灭悲蜉蝣。qiè zhōng wú cùn shū,mó miè bēi fú yóu。
念此可以惊,如何复淹留。niàn cǐ kě yǐ jīng,rú hé fù yān liú。
昔买吴下田,颇闻利锄耰。xī mǎi wú xià tián,pǒ wén lì chú yōu。
汝宦何时归,相与寻沧洲。rǔ huàn hé shí guī,xiāng yǔ xún cāng zhōu。
处使有茅屋,出使有渔舟。chù shǐ yǒu máo wū,chū shǐ yǒu yú zhōu。
知命赞易篇,没身记春秋。zhī mìng zàn yì piān,méi shēn jì chūn qiū。
但令文章显,不愧时俗偷。dàn lìng wén zhāng xiǎn,bù kuì shí sú tōu。
世事非所了,咄哉无夷犹。shì shì fēi suǒ le,duō zāi wú yí yóu。

刘敞

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。 刘敞的作品>>

猜您喜欢

闻张隐直率范十九佑之游边寄之三首

刘敞

红旗白羽尚纷纷,渭北洮河十万军。hóng qí bái yǔ shàng fēn fēn,wèi běi táo hé shí wàn jūn。
历览山川穷胜负,朝廷肯弃奉春君。lì lǎn shān chuān qióng shèng fù,cháo tíng kěn qì fèng chūn jūn。

题净严观春波亭

刘敞

满目烟芜蘸绿漪,江淹遗恨楚江湄。mǎn mù yān wú zhàn lǜ yī,jiāng yān yí hèn chǔ jiāng méi。
仁人四海皆兄弟,何必东风怅别离。rén rén sì hǎi jiē xiōng dì,hé bì dōng fēng chàng bié lí。

初雪

刘敞

冥冥浓雪半空黑,烈烈北风吹日回。míng míng nóng xuě bàn kōng hēi,liè liè běi fēng chuī rì huí。
海水翻从九天落,龙沙却渡五湖来。hǎi shuǐ fān cóng jiǔ tiān luò,lóng shā què dù wǔ hú lái。

答杜九重过东门

刘敞

共醉江南日落春,悲歌一曲思离人。gòng zuì jiāng nán rì luò chūn,bēi gē yī qū sī lí rén。
却寻陈迹愁先乱,况复青青柳色新。què xún chén jì chóu xiān luàn,kuàng fù qīng qīng liǔ sè xīn。

牡丹三首

刘敞

刻成红玉万枝香,排出华灯四照光。kè chéng hóng yù wàn zhī xiāng,pái chū huá dēng sì zhào guāng。
闻道阆风有琪树,可能一二敌芬芳。wén dào láng fēng yǒu qí shù,kě néng yī èr dí fēn fāng。

牡丹三首

刘敞

宫女妆花不必匀,浅红深紫自争新。gōng nǚ zhuāng huā bù bì yún,qiǎn hóng shēn zǐ zì zhēng xīn。
已能含笑惊愁眼,枉是无言对暮春。yǐ néng hán xiào jīng chóu yǎn,wǎng shì wú yán duì mù chūn。

牡丹三首

刘敞

密密芳华乱夕晖,碧油幕下觉春迟。mì mì fāng huá luàn xī huī,bì yóu mù xià jué chūn chí。
何时谢绝人间事,看尽东风烂漫时。hé shí xiè jué rén jiān shì,kàn jǐn dōng fēng làn màn shí。

题慧礼师双树院

刘敞

双树婆娑三百年,江南秀色上参天。shuāng shù pó suō sān bǎi nián,jiāng nán xiù sè shàng cān tiān。
不知昔日谁来种,正为道人开法缘。bù zhī xī rì shuí lái zhǒng,zhèng wèi dào rén kāi fǎ yuán。

扬州闻歌二首

刘敞

淮南旧有于遮舞,隋俗今传水调声。huái nán jiù yǒu yú zhē wǔ,suí sú jīn chuán shuǐ diào shēng。
白雪阳春长寡和,著书愁绝郢中生。bái xuě yáng chūn zhǎng guǎ hé,zhù shū chóu jué yǐng zhōng shēng。

扬州闻歌二首

刘敞

半夜暖风吹朔雪,东城南陌晓来春。bàn yè nuǎn fēng chuī shuò xuě,dōng chéng nán mò xiǎo lái chūn。
郊光野气望不极,柳意梅香愁向人。jiāo guāng yě qì wàng bù jí,liǔ yì méi xiāng chóu xiàng rén。

遍阅斋房题名独不见永叔戏作七言

刘敞

十二楼居五碧城,祠官多识汉名卿。shí èr lóu jū wǔ bì chéng,cí guān duō shí hàn míng qīng。
蓬莱仙客飞升早,不向丹台稍刻名。péng lái xiān kè fēi shēng zǎo,bù xiàng dān tái shāo kè míng。

自东门泛舟至竹西亭登昆丘入蒙谷戏题二首

刘敞

泛泛扁舟春水平,缘蘋白芷欲齐生。fàn fàn biǎn zhōu chūn shuǐ píng,yuán píng bái zhǐ yù qí shēng。
王孙自喜山中客,莫唱淮南招隐声。wáng sūn zì xǐ shān zhōng kè,mò chàng huái nán zhāo yǐn shēng。

自东门泛舟至竹西亭登昆丘入蒙谷戏题二首

刘敞

万竿苍翠隔晴川,寂寞芜城三百年。wàn gān cāng cuì gé qíng chuān,jì mò wú chéng sān bǎi nián。
此地重闻歌吹发,扬州风物故依然。cǐ dì zhòng wén gē chuī fā,yáng zhōu fēng wù gù yī rán。

养鸡

刘敞

耆旧漂零汉汝南,长鸣独与古无惭。qí jiù piāo líng hàn rǔ nán,zhǎng míng dú yǔ gǔ wú cán。
萧萧风雨思君子,欲倚空窗听尔谈。xiāo xiāo fēng yǔ sī jūn zi,yù yǐ kōng chuāng tīng ěr tán。

受诏俟

刘敞

年长渐难禁远别,宵长初信有相思。nián zhǎng jiàn nán jìn yuǎn bié,xiāo zhǎng chū xìn yǒu xiāng sī。
天寒展转不得寐,一夜风吹庭树枝。tiān hán zhǎn zhuǎn bù dé mèi,yī yè fēng chuī tíng shù zhī。