古诗词

石室洞

韦骧

天王峰南石室洞,怪特不与寻常同。tiān wáng fēng nán shí shì dòng,guài tè bù yǔ xún cháng tóng。
石门巉岩天所凿,门内夷旷驱车通。shí mén chán yán tiān suǒ záo,mén nèi yí kuàng qū chē tōng。
偃然灵穴邃且广,步履出没忘西东。yǎn rán líng xué suì qiě guǎng,bù lǚ chū méi wàng xī dōng。
其间异状多所类,悬乳往往成鼓钟。qí jiān yì zhuàng duō suǒ lèi,xuán rǔ wǎng wǎng chéng gǔ zhōng。
龟头俯视露岩腹,寿与岁月应无穷。guī tóu fǔ shì lù yán fù,shòu yǔ suì yuè yīng wú qióng。
团团一窍透千尺,天使日月光来容。tuán tuán yī qiào tòu qiān chǐ,tiān shǐ rì yuè guāng lái róng。
洞前佛氏殿阁峻,相直气象增其雄。dòng qián fú shì diàn gé jùn,xiāng zhí qì xiàng zēng qí xióng。
我为俗吏虽局蹐,所至安肯遗幽踪。wǒ wèi sú lì suī jú jí,suǒ zhì ān kěn yí yōu zōng。
金华灵岩著于婺,每越疆境为游从。jīn huá líng yán zhù yú wù,měi yuè jiāng jìng wèi yóu cóng。
尝恨昔年之富川,便道不得寻龟峰。cháng hèn xī nián zhī fù chuān,biàn dào bù dé xún guī fēng。
尘怀不惬十馀载,每见图画加忡忡。chén huái bù qiè shí yú zài,měi jiàn tú huà jiā chōng chōng。
去春来此路复过,篮舆暮触烟霭重。qù chūn lái cǐ lù fù guò,lán yú mù chù yān ǎi zhòng。
纵观虽未尽吾兴,聊塞所欲平饥空。zòng guān suī wèi jǐn wú xīng,liáo sāi suǒ yù píng jī kōng。
到官萍邑已逾岁,坐拥民事劳颛蒙。dào guān píng yì yǐ yú suì,zuò yōng mín shì láo zhuān méng。
滞祛敝革固用日,佳趣不暇先牢笼。zhì qū bì gé gù yòng rì,jiā qù bù xiá xiān láo lóng。
称来公馀得兹洞,疏爽为我开情悰。chēng lái gōng yú dé zī dòng,shū shuǎng wèi wǒ kāi qíng cóng。
金华龟峰虽未及,此地有此为难逢。jīn huá guī fēng suī wèi jí,cǐ dì yǒu cǐ wèi nán féng。
谩拈秃笔写白石,但记姓字于其中。mán niān tū bǐ xiě bái shí,dàn jì xìng zì yú qí zhōng。
却登净宇只独宿,蒲牢压旦还撞舂。què dēng jìng yǔ zhǐ dú sù,pú láo yā dàn hái zhuàng chōng。
归鞭遽去有馀约,后会结客临春风。guī biān jù qù yǒu yú yuē,hòu huì jié kè lín chūn fēng。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

云木气氤氲,风光日日新。yún mù qì yīn yūn,fēng guāng rì rì xīn。
丰谣随五马,来此听班春。fēng yáo suí wǔ mǎ,lái cǐ tīng bān chūn。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

凿渠疏白石,绕槛走清泉。záo qú shū bái shí,rào kǎn zǒu qīng quán。
不为流觞醉,来当涤万缘。bù wèi liú shāng zuì,lái dāng dí wàn yuán。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

晋王曾此隐,释子住何年。jìn wáng céng cǐ yǐn,shì zi zhù hé nián。
泉石无今古,图经有后先。quán shí wú jīn gǔ,tú jīng yǒu hòu xiān。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

有意寻幽胜,跻攀固所怀。yǒu yì xún yōu shèng,jī pān gù suǒ huái。
如今岭路稳,鞍马不须回。rú jīn lǐng lù wěn,ān mǎ bù xū huí。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

架巘及依崖,轩窗次第开。jià yǎn jí yī yá,xuān chuāng cì dì kāi。
等为方外客,于此更清怀。děng wèi fāng wài kè,yú cǐ gèng qīng huái。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

岌岌淩霄汉,风传宝阁香。jí jí líng xiāo hàn,fēng chuán bǎo gé xiāng。
三朝神翰在,奎壁夜交光。sān cháo shén hàn zài,kuí bì yè jiāo guāng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

笔力真奇伟,磨崖几百年。bǐ lì zhēn qí wěi,mó yá jǐ bǎi nián。
勿嫌人贵耳,此学世无传。wù xián rén guì ěr,cǐ xué shì wú chuán。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

宫相湮沦久,兹泉日夜生。gōng xiāng yān lún jiǔ,zī quán rì yè shēng。
泉存人不见,空复著虚名。quán cún rén bù jiàn,kōng fù zhù xū míng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

殿角滀泓澄,源高登地灵。diàn jiǎo chù hóng chéng,yuán gāo dēng dì líng。
老僧来洗钵,不畏白龙腥。lǎo sēng lái xǐ bō,bù wèi bái lóng xīng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

诘曲小轩斜,酴醾一架遮。jí qū xiǎo xuān xié,tú mí yī jià zhē。
春风零落后,浑似雨天花。chūn fēng líng luò hòu,hún shì yǔ tiān huā。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

踏石穿林去,披云就坐来。tà shí chuān lín qù,pī yún jiù zuò lái。
禅翁寂乐地,猿鸟肯相猜。chán wēng jì lè dì,yuán niǎo kěn xiāng cāi。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

小蹊回石角,缔构倚山腰。xiǎo qī huí shí jiǎo,dì gòu yǐ shān yāo。
一片幽栖地,谁令便可招。yī piàn yōu qī dì,shuí lìng biàn kě zhāo。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

石洞何年有,名传事或非。shí dòng hé nián yǒu,míng chuán shì huò fēi。
那知为雨后,却向此中归。nà zhī wèi yǔ hòu,què xiàng cǐ zhōng guī。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

松竹繁阴满,峰峦秀色并。sōng zhú fán yīn mǎn,fēng luán xiù sè bìng。
暑风从此度,别是一般清。shǔ fēng cóng cǐ dù,bié shì yī bān qīng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

竹里藏深井,栏镌大历春。zhú lǐ cáng shēn jǐng,lán juān dà lì chūn。
不知开凿后,几过炼丹人。bù zhī kāi záo hòu,jǐ guò liàn dān rén。