古诗词

石室洞

韦骧

天王峰南石室洞,怪特不与寻常同。tiān wáng fēng nán shí shì dòng,guài tè bù yǔ xún cháng tóng。
石门巉岩天所凿,门内夷旷驱车通。shí mén chán yán tiān suǒ záo,mén nèi yí kuàng qū chē tōng。
偃然灵穴邃且广,步履出没忘西东。yǎn rán líng xué suì qiě guǎng,bù lǚ chū méi wàng xī dōng。
其间异状多所类,悬乳往往成鼓钟。qí jiān yì zhuàng duō suǒ lèi,xuán rǔ wǎng wǎng chéng gǔ zhōng。
龟头俯视露岩腹,寿与岁月应无穷。guī tóu fǔ shì lù yán fù,shòu yǔ suì yuè yīng wú qióng。
团团一窍透千尺,天使日月光来容。tuán tuán yī qiào tòu qiān chǐ,tiān shǐ rì yuè guāng lái róng。
洞前佛氏殿阁峻,相直气象增其雄。dòng qián fú shì diàn gé jùn,xiāng zhí qì xiàng zēng qí xióng。
我为俗吏虽局蹐,所至安肯遗幽踪。wǒ wèi sú lì suī jú jí,suǒ zhì ān kěn yí yōu zōng。
金华灵岩著于婺,每越疆境为游从。jīn huá líng yán zhù yú wù,měi yuè jiāng jìng wèi yóu cóng。
尝恨昔年之富川,便道不得寻龟峰。cháng hèn xī nián zhī fù chuān,biàn dào bù dé xún guī fēng。
尘怀不惬十馀载,每见图画加忡忡。chén huái bù qiè shí yú zài,měi jiàn tú huà jiā chōng chōng。
去春来此路复过,篮舆暮触烟霭重。qù chūn lái cǐ lù fù guò,lán yú mù chù yān ǎi zhòng。
纵观虽未尽吾兴,聊塞所欲平饥空。zòng guān suī wèi jǐn wú xīng,liáo sāi suǒ yù píng jī kōng。
到官萍邑已逾岁,坐拥民事劳颛蒙。dào guān píng yì yǐ yú suì,zuò yōng mín shì láo zhuān méng。
滞祛敝革固用日,佳趣不暇先牢笼。zhì qū bì gé gù yòng rì,jiā qù bù xiá xiān láo lóng。
称来公馀得兹洞,疏爽为我开情悰。chēng lái gōng yú dé zī dòng,shū shuǎng wèi wǒ kāi qíng cóng。
金华龟峰虽未及,此地有此为难逢。jīn huá guī fēng suī wèi jí,cǐ dì yǒu cǐ wèi nán féng。
谩拈秃笔写白石,但记姓字于其中。mán niān tū bǐ xiě bái shí,dàn jì xìng zì yú qí zhōng。
却登净宇只独宿,蒲牢压旦还撞舂。què dēng jìng yǔ zhǐ dú sù,pú láo yā dàn hái zhuàng chōng。
归鞭遽去有馀约,后会结客临春风。guī biān jù qù yǒu yú yuē,hòu huì jié kè lín chūn fēng。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

宿云安云岩寺

韦骧

去国三千里,携家四十程。qù guó sān qiān lǐ,xié jiā sì shí chéng。
云岩暂投宿,聊使梦魂清。yún yán zàn tóu sù,liáo shǐ mèng hún qīng。

咏八仙撚鼻

韦骧

道气本冲融,胡为撚鼻中。dào qì běn chōng róng,hú wèi niǎn bí zhōng。
知无愿言嚏,聊以快吾衷。zhī wú yuàn yán tì,liáo yǐ kuài wú zhōng。

咏八仙爬背

韦骧

刻成纤手利,痒背可施功。kè chéng xiān shǒu lì,yǎng bèi kě shī gōng。
岂待麻姑爪,携持意自通。qǐ dài má gū zhǎo,xié chí yì zì tōng。

咏八仙呵欠

韦骧

引手如双翼,俄然一欠伸。yǐn shǒu rú shuāng yì,é rán yī qiàn shēn。
须臾端顾盼,别是好精神。xū yú duān gù pàn,bié shì hǎo jīng shén。

咏八仙栉发

韦骧

搔首意不满,聊凭象栉功。sāo shǒu yì bù mǎn,liáo píng xiàng zhì gōng。
高情唯自适,岂恤鬓如蓬。gāo qíng wéi zì shì,qǐ xù bìn rú péng。

宣赦回马上口占

韦骧

黄纸恩书下紫宸,岂惟群罪许从新。huáng zhǐ ēn shū xià zǐ chén,qǐ wéi qún zuì xǔ cóng xīn。
其间多少宽民意,四海承宣有几人。qí jiān duō shǎo kuān mín yì,sì hǎi chéng xuān yǒu jǐ rén。

辨诈

韦骧

远俗无知祗慕恩,凿山逾岭献麒麟。yuǎn sú wú zhī zhī mù ēn,záo shān yú lǐng xiàn qí lín。
诸儒不用区区辨,多少难明伪似真。zhū rú bù yòng qū qū biàn,duō shǎo nán míng wěi shì zhēn。

田叔

韦骧

冒死随敖衣赭衣,当时踪迹已几希。mào sǐ suí áo yī zhě yī,dāng shí zōng jì yǐ jǐ xī。
忠哉相鲁扶君过,不使民情向我归。zhōng zāi xiāng lǔ fú jūn guò,bù shǐ mín qíng xiàng wǒ guī。

过白公堂

韦骧

四百馀年兵火后,至今遗构葺如新。sì bǎi yú nián bīng huǒ hòu,zhì jīn yí gòu qì rú xīn。
谪官岂是多恩惠,谁谓文章不动人。zhé guān qǐ shì duō ēn huì,shuí wèi wén zhāng bù dòng rén。

庾楼

韦骧

仗节当年分国寄,危楼千古压江浔。zhàng jié dāng nián fēn guó jì,wēi lóu qiān gǔ yā jiāng xún。
山川风月宜如旧,疏旷还同庾老心。shān chuān fēng yuè yí rú jiù,shū kuàng hái tóng yǔ lǎo xīn。

狄公祠

韦骧

数间冷屋苍山觜,忠孝功名万载师。shù jiān lěng wū cāng shān zī,zhōng xiào gōng míng wàn zài shī。
曲俗佞神惟畏祸,停舟祗谒小姑祠。qū sú nìng shén wéi wèi huò,tíng zhōu zhī yè xiǎo gū cí。

陶令祠

韦骧

莫笑先生犹假醉,先生于道未宜轻。mò xiào xiān shēng yóu jiǎ zuì,xiān shēng yú dào wèi yí qīng。
门前五柳今何在,唯有江流百丈清。mén qián wǔ liǔ jīn hé zài,wéi yǒu jiāng liú bǎi zhàng qīng。

舍绮霞阁五首呈石丈职方其二水中亭

韦骧

回环水面碧于蓝,晓夕清虚万象涵。huí huán shuǐ miàn bì yú lán,xiǎo xī qīng xū wàn xiàng hán。
佳趣不容为独揽,史君横彴在亭南。jiā qù bù róng wèi dú lǎn,shǐ jūn héng zhuó zài tíng nán。

舍绮霞阁五首呈石丈职方其二水中亭

韦骧

绿萍漂合旧根斜,独恨来迟过了花。lǜ píng piāo hé jiù gēn xié,dú hèn lái chí guò le huā。
不见离披照秋水,尽依名阁作馀霞。bù jiàn lí pī zhào qiū shuǐ,jǐn yī míng gé zuò yú xiá。

舍绮霞阁五首呈石丈职方其二水中亭

韦骧

两行对植接低圯,弱质毋嫌费壅治。liǎng xíng duì zhí jiē dī yí,ruò zhì wú xián fèi yōng zhì。
十月绿阴犹满径,也胜蒲柳望秋衰。shí yuè lǜ yīn yóu mǎn jìng,yě shèng pú liǔ wàng qiū shuāi。