古诗词

牛田铺大雪

刘克庄

暝色蟠空起,狞飙激地吹。míng sè pán kōng qǐ,níng biāo jī dì chuī。
渐看云布濩,稍有霰纷披。jiàn kàn yún bù huò,shāo yǒu xiàn fēn pī。
蔌蔌初飘瓦,轻轻已点墀。sù sù chū piāo wǎ,qīng qīng yǐ diǎn chí。
居人朝未觉,客子夜先知。jū rén cháo wèi jué,kè zi yè xiān zhī。
巧似庄严就,匀如剪刻为。qiǎo shì zhuāng yán jiù,yún rú jiǎn kè wèi。
充庭冰氏喜,缟户染人疑。chōng tíng bīng shì xǐ,gǎo hù rǎn rén yí。
洒密苔缄遍,擎多树压垂。sǎ mì tái jiān biàn,qíng duō shù yā chuí。
高峰迷顶踵,远渡失津涯。gāo fēng mí dǐng zhǒng,yuǎn dù shī jīn yá。
窘兔低蹲草,僵禽默堕枝。jiǒng tù dī dūn cǎo,jiāng qín mò duò zhī。
马难分牝牡,乌不辨雄雌。mǎ nán fēn pìn mǔ,wū bù biàn xióng cí。
倏忽斜还整,冥蒙合又离。shū hū xié hái zhěng,míng méng hé yòu lí。
半埋官路堠,乱打寺廊碑。bàn mái guān lù hòu,luàn dǎ sì láng bēi。
猛势欺袍絮,寒光照鬓丝。měng shì qī páo xù,hán guāng zhào bìn sī。
店荒敲尽闭,桥滑步尤危。diàn huāng qiāo jǐn bì,qiáo huá bù yóu wēi。
破釜羹霜菜,残炉燎湿萁。pò fǔ gēng shuāng cài,cán lú liáo shī qí。
废妆怜妇怯,露骭笑儿痴。fèi zhuāng lián fù qiè,lù gàn xiào ér chī。
乍起毛皆猬,深藏手亦龟。zhà qǐ máo jiē wèi,shēn cáng shǒu yì guī。
犬惊邻吠急,鸡噤野鸣迟。quǎn jīng lín fèi jí,jī jìn yě míng chí。
偏滞南辕路,翻思北戍时。piān zhì nán yuán lù,fān sī běi shù shí。
旌旗鸣雁塞,刁斗乱鹅池。jīng qí míng yàn sāi,diāo dòu luàn é chí。
呵笔堪飞檄,收灯可覆棋。hē bǐ kān fēi xí,shōu dēng kě fù qí。
暮营蒙虎卧,晓猎臂鹰随。mù yíng méng hǔ wò,xiǎo liè bì yīng suí。
浴铁成何事,披蓑自一奇。yù tiě chéng hé shì,pī suō zì yī qí。
空山吟忍冻,穷巷啮充饥。kōng shān yín rěn dòng,qióng xiàng niè chōng jī。
授简悲才退,烘衣感气衰。shòu jiǎn bēi cái tuì,hōng yī gǎn qì shuāi。
稍欣茅瘴薄,已觉麦畦滋。shāo xīn máo zhàng báo,yǐ jué mài qí zī。
病怕村茶冷,愁嫌市酒醨。bìng pà cūn chá lěng,chóu xián shì jiǔ lí。
带间三十韵,聊补昔人遗。dài jiān sān shí yùn,liáo bǔ xī rén yí。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

三叠

刘克庄

群玉峰头玉帝家,桥边池上玉横斜。qún yù fēng tóu yù dì jiā,qiáo biān chí shàng yù héng xié。
白头老监今留落,曾领群仙共赏花。bái tóu lǎo jiān jīn liú luò,céng lǐng qún xiān gòng shǎng huā。

三叠

刘克庄

瓦瓶侧畔设蒲龛,纵有推敲紧闭庵。wǎ píng cè pàn shè pú kān,zòng yǒu tuī qiāo jǐn bì ān。
何庾诸人俱谢去,只饶和靖作同参。hé yǔ zhū rén jù xiè qù,zhǐ ráo hé jìng zuò tóng cān。

三叠

刘克庄

半卸红绡出洞房,依稀侍辇幸温汤。bàn xiè hóng xiāo chū dòng fáng,yī xī shì niǎn xìng wēn tāng。
三郎方爱霓裳舞,珍重梅姬且素妆。sān láng fāng ài ní shang wǔ,zhēn zhòng méi jī qiě sù zhuāng。

三叠

刘克庄

春意萌于肃杀中,玄冥信有斡回功。chūn yì méng yú sù shā zhōng,xuán míng xìn yǒu wò huí gōng。
东皇太一无情甚,吹去才消几阵风。dōng huáng tài yī wú qíng shén,chuī qù cái xiāo jǐ zhèn fēng。

三叠

刘克庄

曲径无尘聊席地,小亭有月即凭栏。qū jìng wú chén liáo xí dì,xiǎo tíng yǒu yuè jí píng lán。
此翁虽老犹高致,不但能评黑牡丹。cǐ wēng suī lǎo yóu gāo zhì,bù dàn néng píng hēi mǔ dān。

三叠

刘克庄

脂粉形容总未然,高标端可配先贤。zhī fěn xíng róng zǒng wèi rán,gāo biāo duān kě pèi xiān xián。
不陪严子羊裘后,即傍王郎麈尾边。bù péi yán zi yáng qiú hòu,jí bàng wáng láng zhǔ wěi biān。

三叠

刘克庄

濡墨先愁染素衣,和铅亦恐浼冰肌。rú mò xiān chóu rǎn sù yī,hé qiān yì kǒng měi bīng jī。
后村老子无声画,压倒花光与补之。hòu cūn lǎo zi wú shēng huà,yā dào huā guāng yǔ bǔ zhī。

三叠

刘克庄

早知粉黛非真色,晚觉雕镌损自然。zǎo zhī fěn dài fēi zhēn sè,wǎn jué diāo juān sǔn zì rán。
天巧千林均一气,人痴一叶费三年。tiān qiǎo qiān lín jūn yī qì,rén chī yī yè fèi sān nián。

四叠

刘克庄

帝恐先生岁晚贫,清晨颁瑞到幽人。dì kǒng xiān shēng suì wǎn pín,qīng chén bān ruì dào yōu rén。
巡檐已觉成银屋,糁地犹堪作玉尘。xún yán yǐ jué chéng yín wū,sǎn dì yóu kān zuò yù chén。

四叠

刘克庄

海山大士素中单,鹦鹉前驱不怕寒。hǎi shān dà shì sù zhōng dān,yīng wǔ qián qū bù pà hán。
只在屋东人不识,善财错去礼旃檀。zhǐ zài wū dōng rén bù shí,shàn cái cuò qù lǐ zhān tán。

四叠

刘克庄

草户柴门野老居,恍然疑执化人裾。cǎo hù chái mén yě lǎo jū,huǎng rán yí zhí huà rén jū。
不知身在花阴卧,但见亭台似积苏。bù zhī shēn zài huā yīn wò,dàn jiàn tíng tái shì jī sū。

四叠

刘克庄

抹涂元不加真色,凋谢犹当易美名。mǒ tú yuán bù jiā zhēn sè,diāo xiè yóu dāng yì měi míng。
天下断无西子白,古来惟有伯夷清。tiān xià duàn wú xī zi bái,gǔ lái wéi yǒu bó yí qīng。

四叠

刘克庄

偶捉麈挥尤有韵,不须犀辟自无尘。ǒu zhuō zhǔ huī yóu yǒu yùn,bù xū xī pì zì wú chén。
早闻玉振真名士,古说冰肤是至人。zǎo wén yù zhèn zhēn míng shì,gǔ shuō bīng fū shì zhì rén。

四叠

刘克庄

狩获祥麟而史作,梦吞白凤以玄成。shòu huò xiáng lín ér shǐ zuò,mèng tūn bái fèng yǐ xuán chéng。
吾诗岂得无佳瑞,枝上啁嘈翠羽声。wú shī qǐ dé wú jiā ruì,zhī shàng zhāo cáo cuì yǔ shēng。

四叠

刘克庄

愁见当时玉镜台,返魂无诀可胜哀。chóu jiàn dāng shí yù jìng tái,fǎn hún wú jué kě shèng āi。
暮年尚有馀情在,月下迢迢挈影来。mù nián shàng yǒu yú qíng zài,yuè xià tiáo tiáo qiè yǐng lái。