古诗词

牛田铺大雪

刘克庄

暝色蟠空起,狞飙激地吹。míng sè pán kōng qǐ,níng biāo jī dì chuī。
渐看云布濩,稍有霰纷披。jiàn kàn yún bù huò,shāo yǒu xiàn fēn pī。
蔌蔌初飘瓦,轻轻已点墀。sù sù chū piāo wǎ,qīng qīng yǐ diǎn chí。
居人朝未觉,客子夜先知。jū rén cháo wèi jué,kè zi yè xiān zhī。
巧似庄严就,匀如剪刻为。qiǎo shì zhuāng yán jiù,yún rú jiǎn kè wèi。
充庭冰氏喜,缟户染人疑。chōng tíng bīng shì xǐ,gǎo hù rǎn rén yí。
洒密苔缄遍,擎多树压垂。sǎ mì tái jiān biàn,qíng duō shù yā chuí。
高峰迷顶踵,远渡失津涯。gāo fēng mí dǐng zhǒng,yuǎn dù shī jīn yá。
窘兔低蹲草,僵禽默堕枝。jiǒng tù dī dūn cǎo,jiāng qín mò duò zhī。
马难分牝牡,乌不辨雄雌。mǎ nán fēn pìn mǔ,wū bù biàn xióng cí。
倏忽斜还整,冥蒙合又离。shū hū xié hái zhěng,míng méng hé yòu lí。
半埋官路堠,乱打寺廊碑。bàn mái guān lù hòu,luàn dǎ sì láng bēi。
猛势欺袍絮,寒光照鬓丝。měng shì qī páo xù,hán guāng zhào bìn sī。
店荒敲尽闭,桥滑步尤危。diàn huāng qiāo jǐn bì,qiáo huá bù yóu wēi。
破釜羹霜菜,残炉燎湿萁。pò fǔ gēng shuāng cài,cán lú liáo shī qí。
废妆怜妇怯,露骭笑儿痴。fèi zhuāng lián fù qiè,lù gàn xiào ér chī。
乍起毛皆猬,深藏手亦龟。zhà qǐ máo jiē wèi,shēn cáng shǒu yì guī。
犬惊邻吠急,鸡噤野鸣迟。quǎn jīng lín fèi jí,jī jìn yě míng chí。
偏滞南辕路,翻思北戍时。piān zhì nán yuán lù,fān sī běi shù shí。
旌旗鸣雁塞,刁斗乱鹅池。jīng qí míng yàn sāi,diāo dòu luàn é chí。
呵笔堪飞檄,收灯可覆棋。hē bǐ kān fēi xí,shōu dēng kě fù qí。
暮营蒙虎卧,晓猎臂鹰随。mù yíng méng hǔ wò,xiǎo liè bì yīng suí。
浴铁成何事,披蓑自一奇。yù tiě chéng hé shì,pī suō zì yī qí。
空山吟忍冻,穷巷啮充饥。kōng shān yín rěn dòng,qióng xiàng niè chōng jī。
授简悲才退,烘衣感气衰。shòu jiǎn bēi cái tuì,hōng yī gǎn qì shuāi。
稍欣茅瘴薄,已觉麦畦滋。shāo xīn máo zhàng báo,yǐ jué mài qí zī。
病怕村茶冷,愁嫌市酒醨。bìng pà cūn chá lěng,chóu xián shì jiǔ lí。
带间三十韵,聊补昔人遗。dài jiān sān shí yùn,liáo bǔ xī rén yí。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

十叠

刘克庄

尺棰拟为千世用,一梅欲足百人酸。chǐ chuí nǐ wèi qiān shì yòng,yī méi yù zú bǎi rén suān。
苦心乍可齑盐里,粉骨何须鼎鼐间。kǔ xīn zhà kě jī yán lǐ,fěn gǔ hé xū dǐng nài jiān。

十叠

刘克庄

花离京洛缁尘少,诗到齐梁绮语多。huā lí jīng luò zī chén shǎo,shī dào qí liáng qǐ yǔ duō。
老子七言虽淡泊,不曾一字犯阴何。lǎo zi qī yán suī dàn pō,bù céng yī zì fàn yīn hé。

十叠

刘克庄

有花多处便凭栏,插在金瓶不必看。yǒu huā duō chù biàn píng lán,chā zài jīn píng bù bì kàn。
百斛量珠真富贵,两枝剪彩太寒酸。bǎi hú liàng zhū zhēn fù guì,liǎng zhī jiǎn cǎi tài hán suān。

十叠

刘克庄

赋繁台雪云将暮,歌后庭花月未残。fù fán tái xuě yún jiāng mù,gē hòu tíng huā yuè wèi cán。
客至苑皆琼作树,宾来并用玉为栏。kè zhì yuàn jiē qióng zuò shù,bīn lái bìng yòng yù wèi lán。

十叠

刘克庄

起来无赖晚风狂,便恐飘零损岁芳。qǐ lái wú lài wǎn fēng kuáng,biàn kǒng piāo líng sǔn suì fāng。
飞燕不持身欲去,绿珠虽坠魄犹香。fēi yàn bù chí shēn yù qù,lǜ zhū suī zhuì pò yóu xiāng。

十叠

刘克庄

江左风流属谢家,诸郎如玉女尤佳。jiāng zuǒ fēng liú shǔ xiè jiā,zhū láng rú yù nǚ yóu jiā。
如何雪里同联句,不比梅花比柳花。rú hé xuě lǐ tóng lián jù,bù bǐ méi huā bǐ liǔ huā。

十叠

刘克庄

天子封松作某官,相君复报竹平安。tiān zi fēng sōng zuò mǒu guān,xiāng jūn fù bào zhú píng ān。
梅花一点无沾惹,三友中间独岁寒。méi huā yī diǎn wú zhān rě,sān yǒu zhōng jiān dú suì hán。

十叠

刘克庄

霜皓千林冻欲僵,经旬不爨只餐香。shuāng hào qiān lín dòng yù jiāng,jīng xún bù cuàn zhǐ cān xiāng。
何曾转授休粮诀,却是单传屑玉方。hé céng zhuǎn shòu xiū liáng jué,què shì dān chuán xiè yù fāng。

十叠

刘克庄

珠树无多攀不已,珊瑚有尽采无穷。zhū shù wú duō pān bù yǐ,shān hú yǒu jǐn cǎi wú qióng。
海神上诉天公怒,似怕龙宫宝藏空。hǎi shén shàng sù tiān gōng nù,shì pà lóng gōng bǎo cáng kōng。

读汤伯纪大人赋

刘克庄

此赋何曾涉怪神,本诸孔孟体诸身。cǐ fù hé céng shè guài shén,běn zhū kǒng mèng tǐ zhū shēn。
乃知犬子揄扬者,才是僬侥国里人。nǎi zhī quǎn zi yú yáng zhě,cái shì jiāo jiǎo guó lǐ rén。

蒙恩除大蓬一首

刘克庄

拜昭文相辟翘材,封冠军侯筑将台。bài zhāo wén xiāng pì qiào cái,fēng guān jūn hóu zhù jiāng tái。
得以先生新主判,两为玉帝管蓬莱。dé yǐ xiān shēng xīn zhǔ pàn,liǎng wèi yù dì guǎn péng lái。

九月初十日值

刘克庄

西山遗业付门人,岁晚推迁接后尘。xī shān yí yè fù mén rén,suì wǎn tuī qiān jiē hòu chén。
彩笔梦中先索去,不知持底作词臣。cǎi bǐ mèng zhōng xiān suǒ qù,bù zhī chí dǐ zuò cí chén。

九月初十日值

刘克庄

制书挥就进明光,天笔批还墨尚香。zhì shū huī jiù jìn míng guāng,tiān bǐ pī hái mò shàng xiāng。
草本偶然无贴改,非关臣亿怕商量。cǎo běn ǒu rán wú tiē gǎi,fēi guān chén yì pà shāng liàng。

九月初十日值

刘克庄

转枕依然梦不成,小窗颇觉晓寒生。zhuǎn zhěn yī rán mèng bù chéng,xiǎo chuāng pǒ jué xiǎo hán shēng。
昏花却怕宫莲照,垂下纱幮听六更。hūn huā què pà gōng lián zhào,chuí xià shā chú tīng liù gèng。

九月初十日值

刘克庄

内厨进膳惟蔬素,御帕封香遍竹宫。nèi chú jìn shàn wéi shū sù,yù pà fēng xiāng biàn zhú gōng。
明日金乌迎玉辂,始知圣主与天通。míng rì jīn wū yíng yù lù,shǐ zhī shèng zhǔ yǔ tiān tōng。