古诗词

牛田铺大雪

刘克庄

暝色蟠空起,狞飙激地吹。míng sè pán kōng qǐ,níng biāo jī dì chuī。
渐看云布濩,稍有霰纷披。jiàn kàn yún bù huò,shāo yǒu xiàn fēn pī。
蔌蔌初飘瓦,轻轻已点墀。sù sù chū piāo wǎ,qīng qīng yǐ diǎn chí。
居人朝未觉,客子夜先知。jū rén cháo wèi jué,kè zi yè xiān zhī。
巧似庄严就,匀如剪刻为。qiǎo shì zhuāng yán jiù,yún rú jiǎn kè wèi。
充庭冰氏喜,缟户染人疑。chōng tíng bīng shì xǐ,gǎo hù rǎn rén yí。
洒密苔缄遍,擎多树压垂。sǎ mì tái jiān biàn,qíng duō shù yā chuí。
高峰迷顶踵,远渡失津涯。gāo fēng mí dǐng zhǒng,yuǎn dù shī jīn yá。
窘兔低蹲草,僵禽默堕枝。jiǒng tù dī dūn cǎo,jiāng qín mò duò zhī。
马难分牝牡,乌不辨雄雌。mǎ nán fēn pìn mǔ,wū bù biàn xióng cí。
倏忽斜还整,冥蒙合又离。shū hū xié hái zhěng,míng méng hé yòu lí。
半埋官路堠,乱打寺廊碑。bàn mái guān lù hòu,luàn dǎ sì láng bēi。
猛势欺袍絮,寒光照鬓丝。měng shì qī páo xù,hán guāng zhào bìn sī。
店荒敲尽闭,桥滑步尤危。diàn huāng qiāo jǐn bì,qiáo huá bù yóu wēi。
破釜羹霜菜,残炉燎湿萁。pò fǔ gēng shuāng cài,cán lú liáo shī qí。
废妆怜妇怯,露骭笑儿痴。fèi zhuāng lián fù qiè,lù gàn xiào ér chī。
乍起毛皆猬,深藏手亦龟。zhà qǐ máo jiē wèi,shēn cáng shǒu yì guī。
犬惊邻吠急,鸡噤野鸣迟。quǎn jīng lín fèi jí,jī jìn yě míng chí。
偏滞南辕路,翻思北戍时。piān zhì nán yuán lù,fān sī běi shù shí。
旌旗鸣雁塞,刁斗乱鹅池。jīng qí míng yàn sāi,diāo dòu luàn é chí。
呵笔堪飞檄,收灯可覆棋。hē bǐ kān fēi xí,shōu dēng kě fù qí。
暮营蒙虎卧,晓猎臂鹰随。mù yíng méng hǔ wò,xiǎo liè bì yīng suí。
浴铁成何事,披蓑自一奇。yù tiě chéng hé shì,pī suō zì yī qí。
空山吟忍冻,穷巷啮充饥。kōng shān yín rěn dòng,qióng xiàng niè chōng jī。
授简悲才退,烘衣感气衰。shòu jiǎn bēi cái tuì,hōng yī gǎn qì shuāi。
稍欣茅瘴薄,已觉麦畦滋。shāo xīn máo zhàng báo,yǐ jué mài qí zī。
病怕村茶冷,愁嫌市酒醨。bìng pà cūn chá lěng,chóu xián shì jiǔ lí。
带间三十韵,聊补昔人遗。dài jiān sān shí yùn,liáo bǔ xī rén yí。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

九月初十日值

刘克庄

窗外茶梅几树斜,薄寒生意已萌芽。chuāng wài chá méi jǐ shù xié,báo hán shēng yì yǐ méng yá。
主人不作明朝计,愁绝无因见放花。zhǔ rén bù zuò míng cháo jì,chóu jué wú yīn jiàn fàng huā。

九月初十日值

刘克庄

形槁心灰一秃翁,偶来视草禁林中。xíng gǎo xīn huī yī tū wēng,ǒu lái shì cǎo jìn lín zhōng。
幼吹葱叶还堪听,老画葫芦却未工。yòu chuī cōng yè hái kān tīng,lǎo huà hú lú què wèi gōng。

九月初十日值

刘克庄

四壁蠹书常锁闭,数行苏墨半模糊。sì bì dù shū cháng suǒ bì,shù xíng sū mò bàn mó hú。
院中老吏无存者,谁记南塘与雁湖。yuàn zhōng lǎo lì wú cún zhě,shuí jì nán táng yǔ yàn hú。

辛亥各口占十绝

刘克庄

和靖湖边冷笑人,白头来恋属车尘。hé jìng hú biān lěng xiào rén,bái tóu lái liàn shǔ chē chén。
此行莫与孤山诀,重见除非是后身。cǐ xíng mò yǔ gū shān jué,zhòng jiàn chú fēi shì hòu shēn。

辛亥各口占十绝

刘克庄

苇间一叶且延缘,奎壁祥光上烛天。wěi jiān yī yè qiě yán yuán,kuí bì xiáng guāng shàng zhú tiān。
定有异人遥望气,个船不是米家船。dìng yǒu yì rén yáo wàng qì,gè chuán bù shì mǐ jiā chuán。

辛亥各口占十绝

刘克庄

乞骸亲奉留行诏,擢发犹蒙掩覆恩。qǐ hái qīn fèng liú xíng zhào,zhuó fā yóu méng yǎn fù ēn。
泽畔累臣回首处,汤村已远更徐村。zé pàn lèi chén huí shǒu chù,tāng cūn yǐ yuǎn gèng xú cūn。

辛亥各口占十绝

刘克庄

曝背聊披陶子絮,压衣且系吕公绦。pù bèi liáo pī táo zi xù,yā yī qiě xì lǚ gōng tāo。
可怜太白心犹騃,不著蓑衣著锦袍。kě lián tài bái xīn yóu ái,bù zhù suō yī zhù jǐn páo。

辛亥各口占十绝

刘克庄

玉局摛文毫尚湿,金华开卷席犹温。yù jú chī wén háo shàng shī,jīn huá kāi juǎn xí yóu wēn。
不妨缴纳朝堂了,帝赐新衔号后村。bù fáng jiǎo nà cháo táng le,dì cì xīn xián hào hòu cūn。

辛亥各口占十绝

刘克庄

汗脚谁教上玉台,却寻前路系芒鞋。hàn jiǎo shuí jiào shàng yù tái,què xún qián lù xì máng xié。
自嫌到了无仙分,已踏金鳌跌下来。zì xián dào le wú xiān fēn,yǐ tà jīn áo diē xià lái。

辛亥各口占十绝

刘克庄

向来宠辱皆虚假,老去亲冤两扫平。xiàng lái chǒng rǔ jiē xū jiǎ,lǎo qù qīn yuān liǎng sǎo píng。
岂有陈三送迁客,亦无邢七卖先生。qǐ yǒu chén sān sòng qiān kè,yì wú xíng qī mài xiān shēng。

辛亥各口占十绝

刘克庄

院吏忙抄诏草辞,家奴却负锦囊随。yuàn lì máng chāo zhào cǎo cí,jiā nú què fù jǐn náng suí。
更无客议坡公制,一任人嘲李老诗。gèng wú kè yì pō gōng zhì,yī rèn rén cháo lǐ lǎo shī。

辛亥各口占十绝

刘克庄

柱史颂卿压病身,年高拜立两愁人。zhù shǐ sòng qīng yā bìng shēn,nián gāo bài lì liǎng chóu rén。
龙钟忽被还山诏,腰脚于今得欠伸。lóng zhōng hū bèi hái shān zhào,yāo jiǎo yú jīn dé qiàn shēn。

辛亥各口占十绝

刘克庄

诛虎窃弓谁继者,留邕执笔定何如。zhū hǔ qiè gōng shuí jì zhě,liú yōng zhí bǐ dìng hé rú。
东都台阁犹多士,未便无人续汉书。dōng dōu tái gé yóu duō shì,wèi biàn wú rén xù hàn shū。

跋唐贤论史图

刘克庄

定是当时有难疑,一贤指画众肩随。dìng shì dāng shí yǒu nán yí,yī xián zhǐ huà zhòng jiān suí。
而今纵有人挥麈,问者为谁听者谁。ér jīn zòng yǒu rén huī zhǔ,wèn zhě wèi shuí tīng zhě shuí。

跋张敞画眉图

刘克庄

列岫新眉淡复浓,黛螺百斛不堪供。liè xiù xīn méi dàn fù nóng,dài luó bǎi hú bù kān gōng。
回头却笑张京兆,只扫闺中两点峰。huí tóu què xiào zhāng jīng zhào,zhǐ sǎo guī zhōng liǎng diǎn fēng。