古诗词

世祖光武

郭之奇

文叔当年不款曲,舂陵子弟惊相告。wén shū dāng nián bù kuǎn qū,chōng líng zi dì jīng xiāng gào。
长人百万风飞屋,老吏初瞻司隶属。zhǎng rén bǎi wàn fēng fēi wū,lǎo lì chū zhān sī lì shǔ。
盆子王郎休碌碌,尤来五较徒奔触。pén zi wáng láng xiū lù lù,yóu lái wǔ jiào tú bēn chù。
萧王赤心在人腹,南鄗重光西汉烛。xiāo wáng chì xīn zài rén fù,nán hào zhòng guāng xī hàn zhú。
益州井底蛙眯目,天水丸泥空自促。yì zhōu jǐng dǐ wā mī mù,tiān shuǐ wán ní kōng zì cù。
每一发兵头变绿,平陇何当复望蜀。měi yī fā bīng tóu biàn lǜ,píng lǒng hé dāng fù wàng shǔ。
陇蜀既平罢高纛,能弱能柔莫予毒。lǒng shǔ jì píng bà gāo dào,néng ruò néng róu mò yǔ dú。
五原款塞称日逐,西域烟销门闭玉。wǔ yuán kuǎn sāi chēng rì zhú,xī yù yān xiāo mén bì yù。
虚劳彼翁据鞍瞩,漫许故人卧加足。xū láo bǐ wēng jù ān zhǔ,màn xǔ gù rén wò jiā zú。
二百东京千载鹄,白璧微瑕未免俗。èr bǎi dōng jīng qiān zài gǔ,bái bì wēi xiá wèi miǎn sú。
颇疑绛衣需赤伏,谶纬从兹作圣箓。pǒ yí jiàng yī xū chì fú,chèn wěi cóng zī zuò shèng lù。
醴泉甘露难更仆,七十二代终编录。lǐ quán gān lù nán gèng pū,qī shí èr dài zhōng biān lù。

郭之奇

明广东揭阳人,字仲常。崇祯元年进士。累迁至詹事府詹事。后隐居南交山中,结茅屋数椽,著述其中。有《稽古篇》一百卷。 郭之奇的作品>>

猜您喜欢

仲秋三日送节马上口占别今础四首

郭之奇

六节翩翩指北翔,臣谊翻令友情长。liù jié piān piān zhǐ běi xiáng,chén yì fān lìng yǒu qíng zhǎng。
星分楚野迷千岫,思入燕天共一方。xīng fēn chǔ yě mí qiān xiù,sī rù yàn tiān gòng yī fāng。

仲秋三日送节马上口占别今础四首

郭之奇

蹇蹇王臣各未家,客中离异倍伤嗟。jiǎn jiǎn wáng chén gè wèi jiā,kè zhōng lí yì bèi shāng jiē。
秋深古道非前色,愁见堤荷作旧花。qiū shēn gǔ dào fēi qián sè,chóu jiàn dī hé zuò jiù huā。

仲秋三日送节马上口占别今础四首

郭之奇

鲁粤犹然称二东,八千里路在其中。lǔ yuè yóu rán chēng èr dōng,bā qiān lǐ lù zài qí zhōng。
与君此地舟车别,秋色平分近远同。yǔ jūn cǐ dì zhōu chē bié,qiū sè píng fēn jìn yuǎn tóng。

仲秋三日送节马上口占别今础四首

郭之奇

蕲峰中断马头分,古道离颜共白云。qí fēng zhōng duàn mǎ tóu fēn,gǔ dào lí yán gòng bái yún。
交手再三挥手去,萧凄畏对楚关曛。jiāo shǒu zài sān huī shǒu qù,xiāo qī wèi duì chǔ guān xūn。

道经庐山憩东林寺僧人索句

郭之奇

五老峰深近远迷,六朝灯在色空倪。wǔ lǎo fēng shēn jìn yuǎn mí,liù cháo dēng zài sè kōng ní。
林僧索我庐山句,不尽游踪未敢题。lín sēng suǒ wǒ lú shān jù,bù jǐn yóu zōng wèi gǎn tí。

车中望最高峰

郭之奇

征车偃蹇出松林,望入云丛最顶岑。zhēng chē yǎn jiǎn chū sōng lín,wàng rù yún cóng zuì dǐng cén。
为问三千三百六,可容一步一孤吟。wèi wèn sān qiān sān bǎi liù,kě róng yī bù yī gū yín。

过赣关见民舟阻隔有感

郭之奇

疲篙力尽出危湍,几度魂销却望寒。pí gāo lì jǐn chū wēi tuān,jǐ dù hún xiāo què wàng hán。
稍得安流堪下楫,官家何事又重阑。shāo dé ān liú kān xià jí,guān jiā hé shì yòu zhòng lán。

山峡见月

郭之奇

月开山峡到江船,翠黛含辉入水鲜。yuè kāi shān xiá dào jiāng chuán,cuì dài hán huī rù shuǐ xiān。
此地孤清谁共挹,沙眉石齿妒婵娟。cǐ dì gū qīng shuí gòng yì,shā méi shí chǐ dù chán juān。

舟行偶成

郭之奇

夹嶂中开出短帆,奔湍洄注入深岩。jiā zhàng zhōng kāi chū duǎn fān,bēn tuān huí zhù rù shēn yán。
濯缨石上闻渔咏,洗帻沙滨怕鹤衔。zhuó yīng shí shàng wén yú yǒng,xǐ zé shā bīn pà hè xián。

舍陆就汀舟喜见家乡在即三首

郭之奇

穷舟所载不如车,能向山行胜策驴。qióng zhōu suǒ zài bù rú chē,néng xiàng shān xíng shèng cè lǘ。
荡桨幽峰随落涧,不愁前路有崎岖。dàng jiǎng yōu fēng suí luò jiàn,bù chóu qián lù yǒu qí qū。

舍陆就汀舟喜见家乡在即三首

郭之奇

西来汀水欲朝东,万嶂千岩一缕通。xī lái tīng shuǐ yù cháo dōng,wàn zhàng qiān yán yī lǚ tōng。
急濑掀刀难坐望,轻帷短被卧秋风。jí lài xiān dāo nán zuò wàng,qīng wéi duǎn bèi wò qiū fēng。

舍陆就汀舟喜见家乡在即三首

郭之奇

青山频过不知名,但忆乡关此地迎。qīng shān pín guò bù zhī míng,dàn yì xiāng guān cǐ dì yíng。
昨夜归魂先识路,秋风吹向绿榕城。zuó yè guī hún xiān shí lù,qiū fēng chuī xiàng lǜ róng chéng。

至大埔闻乡音

郭之奇

八千里外始乡关,乍听乡音慰客颜。bā qiān lǐ wài shǐ xiāng guān,zhà tīng xiāng yīn wèi kè yán。
几夜梦依双膝下,征衣频拂念途艰。jǐ yè mèng yī shuāng xī xià,zhēng yī pín fú niàn tú jiān。

孟夏一日瑞金署中晓望

郭之奇

一望苍然欲见春,飞花舞树动芳晨。yī wàng cāng rán yù jiàn chūn,fēi huā wǔ shù dòng fāng chén。
莺声啼老蝉声细,始觉烟光已去人。yīng shēng tí lǎo chán shēng xì,shǐ jué yān guāng yǐ qù rén。

鄱湖晓色

郭之奇

点点云山在水旁,清沙碧渚侵晨光。diǎn diǎn yún shān zài shuǐ páng,qīng shā bì zhǔ qīn chén guāng。
西峰落月衔烟树,影到波心万顷苍。xī fēng luò yuè xián yān shù,yǐng dào bō xīn wàn qǐng cāng。