古诗词

世祖光武

郭之奇

文叔当年不款曲,舂陵子弟惊相告。wén shū dāng nián bù kuǎn qū,chōng líng zi dì jīng xiāng gào。
长人百万风飞屋,老吏初瞻司隶属。zhǎng rén bǎi wàn fēng fēi wū,lǎo lì chū zhān sī lì shǔ。
盆子王郎休碌碌,尤来五较徒奔触。pén zi wáng láng xiū lù lù,yóu lái wǔ jiào tú bēn chù。
萧王赤心在人腹,南鄗重光西汉烛。xiāo wáng chì xīn zài rén fù,nán hào zhòng guāng xī hàn zhú。
益州井底蛙眯目,天水丸泥空自促。yì zhōu jǐng dǐ wā mī mù,tiān shuǐ wán ní kōng zì cù。
每一发兵头变绿,平陇何当复望蜀。měi yī fā bīng tóu biàn lǜ,píng lǒng hé dāng fù wàng shǔ。
陇蜀既平罢高纛,能弱能柔莫予毒。lǒng shǔ jì píng bà gāo dào,néng ruò néng róu mò yǔ dú。
五原款塞称日逐,西域烟销门闭玉。wǔ yuán kuǎn sāi chēng rì zhú,xī yù yān xiāo mén bì yù。
虚劳彼翁据鞍瞩,漫许故人卧加足。xū láo bǐ wēng jù ān zhǔ,màn xǔ gù rén wò jiā zú。
二百东京千载鹄,白璧微瑕未免俗。èr bǎi dōng jīng qiān zài gǔ,bái bì wēi xiá wèi miǎn sú。
颇疑绛衣需赤伏,谶纬从兹作圣箓。pǒ yí jiàng yī xū chì fú,chèn wěi cóng zī zuò shèng lù。
醴泉甘露难更仆,七十二代终编录。lǐ quán gān lù nán gèng pū,qī shí èr dài zhōng biān lù。

郭之奇

明广东揭阳人,字仲常。崇祯元年进士。累迁至詹事府詹事。后隐居南交山中,结茅屋数椽,著述其中。有《稽古篇》一百卷。 郭之奇的作品>>

猜您喜欢

寄家中诸兄弟十首

郭之奇

半载鱼书万里程,寻常来往赖时清。bàn zài yú shū wàn lǐ chéng,xún cháng lái wǎng lài shí qīng。
行云似欲添愁客,又向关河暗戟旌。xíng yún shì yù tiān chóu kè,yòu xiàng guān hé àn jǐ jīng。

寄家中诸兄弟十首

郭之奇

平安消息便千金,梦断重关折寸心。píng ān xiāo xī biàn qiān jīn,mèng duàn zhòng guān zhé cùn xīn。
无限归愁因伯季,鹡鸰声急是诸吟。wú xiàn guī chóu yīn bó jì,jí líng shēng jí shì zhū yín。

对春雪偶书

郭之奇

耐守春寒惯客身,时将冻笔斗芳晨。nài shǒu chūn hán guàn kè shēn,shí jiāng dòng bǐ dòu fāng chén。
悬知世事皆云过,惟有文心向雪新。xuán zhī shì shì jiē yún guò,wéi yǒu wén xīn xiàng xuě xīn。

见落花有感

郭之奇

每到春深念物华,可怜柔叶可怜花。měi dào chūn shēn niàn wù huá,kě lián róu yè kě lián huā。
一般红绿还相妒,解舞新条笑落葩。yī bān hóng lǜ hái xiāng dù,jiě wǔ xīn tiáo xiào luò pā。

过邯郸口号六首

郭之奇

世事浮云那足猜,名根浸骨去还来。shì shì fú yún nà zú cāi,míng gēn jìn gǔ qù hái lái。
邯郸莫用前时枕,几岁频从梦里回。hán dān mò yòng qián shí zhěn,jǐ suì pín cóng mèng lǐ huí。

过邯郸口号六首

郭之奇

漫道玄关不待人,潇然独善竟何邻。màn dào xuán guān bù dài rén,xiāo rán dú shàn jìng hé lín。
千言牛背传关尹,今古人心始谷神。qiān yán niú bèi chuán guān yǐn,jīn gǔ rén xīn shǐ gǔ shén。

过邯郸口号六首

郭之奇

若使仙群少异才,云谣玉牒久尘埃。ruò shǐ xiān qún shǎo yì cái,yún yáo yù dié jiǔ chén āi。
顽仙百辈名山卧,天地玄文何代开。wán xiān bǎi bèi míng shān wò,tiān dì xuán wén hé dài kāi。

过邯郸口号六首

郭之奇

已知百岁苦无多,未解仙途数几何。yǐ zhī bǎi suì kǔ wú duō,wèi jiě xiān tú shù jǐ hé。
一日人间真七世,便同元会亦飞梳。yī rì rén jiān zhēn qī shì,biàn tóng yuán huì yì fēi shū。

过邯郸口号六首

郭之奇

今古终归必尽身,眼前为假便为真。jīn gǔ zhōng guī bì jǐn shēn,yǎn qián wèi jiǎ biàn wèi zhēn。
乾坤别有黄粱境,只恐神仙亦梦人。qián kūn bié yǒu huáng liáng jìng,zhǐ kǒng shén xiān yì mèng rén。

过邯郸口号六首

郭之奇

茫茫羲驭亿千年,驻景何人出世缘。máng máng xī yù yì qiān nián,zhù jǐng hé rén chū shì yuán。
非我尽迷生死地,于君欲问后先天。fēi wǒ jǐn mí shēng sǐ dì,yú jūn yù wèn hòu xiān tiān。

晚眺

郭之奇

千里烟容浸碧苔,游人一望一心灰。qiān lǐ yān róng jìn bì tái,yóu rén yī wàng yī xīn huī。
无端秋色缠烽燧,几度西风扫不开。wú duān qiū sè chán fēng suì,jǐ dù xī fēng sǎo bù kāi。

竣事以季秋十三日渡黄河

郭之奇

秋落河干气亦清,黄流相对白云行。qiū luò hé gàn qì yì qīng,huáng liú xiāng duì bái yún xíng。
大梁晓气千波卷,留与文光一派明。dà liáng xiǎo qì qiān bō juǎn,liú yǔ wén guāng yī pài míng。

哀鞠四绝

郭之奇

离悯初闻百绪倾,凄其苫次但魂营。lí mǐn chū wén bǎi xù qīng,qī qí shān cì dàn hún yíng。
当年陟屺嗟无死,今日哀莪恨有生。dāng nián zhì qǐ jiē wú sǐ,jīn rì āi é hèn yǒu shēng。

哀鞠四绝

郭之奇

儿向征途母计归,密缝手线在儿衣。ér xiàng zhēng tú mǔ jì guī,mì fèng shǒu xiàn zài ér yī。
只今线绝临行手,儿纵归来膝下非。zhǐ jīn xiàn jué lín xíng shǒu,ér zòng guī lái xī xià fēi。

哀鞠四绝

郭之奇

游子飘篷失故形,哀哀匍匐望行星。yóu zi piāo péng shī gù xíng,āi āi pú fú wàng xíng xīng。
伤心露草依风树,每夜玄霜杀晓青。shāng xīn lù cǎo yī fēng shù,měi yè xuán shuāng shā xiǎo qīng。