古诗词

世祖光武

郭之奇

文叔当年不款曲,舂陵子弟惊相告。wén shū dāng nián bù kuǎn qū,chōng líng zi dì jīng xiāng gào。
长人百万风飞屋,老吏初瞻司隶属。zhǎng rén bǎi wàn fēng fēi wū,lǎo lì chū zhān sī lì shǔ。
盆子王郎休碌碌,尤来五较徒奔触。pén zi wáng láng xiū lù lù,yóu lái wǔ jiào tú bēn chù。
萧王赤心在人腹,南鄗重光西汉烛。xiāo wáng chì xīn zài rén fù,nán hào zhòng guāng xī hàn zhú。
益州井底蛙眯目,天水丸泥空自促。yì zhōu jǐng dǐ wā mī mù,tiān shuǐ wán ní kōng zì cù。
每一发兵头变绿,平陇何当复望蜀。měi yī fā bīng tóu biàn lǜ,píng lǒng hé dāng fù wàng shǔ。
陇蜀既平罢高纛,能弱能柔莫予毒。lǒng shǔ jì píng bà gāo dào,néng ruò néng róu mò yǔ dú。
五原款塞称日逐,西域烟销门闭玉。wǔ yuán kuǎn sāi chēng rì zhú,xī yù yān xiāo mén bì yù。
虚劳彼翁据鞍瞩,漫许故人卧加足。xū láo bǐ wēng jù ān zhǔ,màn xǔ gù rén wò jiā zú。
二百东京千载鹄,白璧微瑕未免俗。èr bǎi dōng jīng qiān zài gǔ,bái bì wēi xiá wèi miǎn sú。
颇疑绛衣需赤伏,谶纬从兹作圣箓。pǒ yí jiàng yī xū chì fú,chèn wěi cóng zī zuò shèng lù。
醴泉甘露难更仆,七十二代终编录。lǐ quán gān lù nán gèng pū,qī shí èr dài zhōng biān lù。

郭之奇

明广东揭阳人,字仲常。崇祯元年进士。累迁至詹事府詹事。后隐居南交山中,结茅屋数椽,著述其中。有《稽古篇》一百卷。 郭之奇的作品>>

猜您喜欢

三河舟晚

郭之奇

芳汀列树碧流分,界出家山断续云。fāng tīng liè shù bì liú fēn,jiè chū jiā shān duàn xù yún。
万里征魂依曲岸,寻常估客步斜曛。wàn lǐ zhēng hún yī qū àn,xún cháng gū kè bù xié xūn。

茶阳登车念别亲友亦稀人事山行纵日欣感交心

郭之奇

眼见千山同是春,意中一壑转相亲。yǎn jiàn qiān shān tóng shì chūn,yì zhōng yī hè zhuǎn xiāng qīn。
来云片片深行色,去涧淙淙落世尘。lái yún piàn piàn shēn xíng sè,qù jiàn cóng cóng luò shì chén。

雪后杨荆岫见投近稿走笔代柬

郭之奇

窗前雪艳几徘徊,宝玉临门气欲来。chuāng qián xuě yàn jǐ pái huái,bǎo yù lín mén qì yù lái。
古鼎敲云初见色,春风吹出绿光开。gǔ dǐng qiāo yún chū jiàn sè,chūn fēng chuī chū lǜ guāng kāi。

客司即事四首

郭之奇

无辱无荣典客名,来王来享向人成。wú rǔ wú róng diǎn kè míng,lái wáng lái xiǎng xiàng rén chéng。
朝朝研墨磨朱卷,停笔槐阴听啭莺。cháo cháo yán mò mó zhū juǎn,tíng bǐ huái yīn tīng zhuàn yīng。

客司即事四首

郭之奇

肘后诸方莫漫嗟,自从九折当医家。zhǒu hòu zhū fāng mò màn jiē,zì cóng jiǔ zhé dāng yī jiā。
但随夔步含鸡舌,还守蜗居远鼠牙。dàn suí kuí bù hán jī shé,hái shǒu wō jū yuǎn shǔ yá。

客司即事四首

郭之奇

终身于物共推移,大隐金门是我师。zhōng shēn yú wù gòng tuī yí,dà yǐn jīn mén shì wǒ shī。
眼不皆青从世尔,玄如尚白欲谁欺。yǎn bù jiē qīng cóng shì ěr,xuán rú shàng bái yù shuí qī。

客司即事四首

郭之奇

若道长安未若家,微官清况尽堪夸。ruò dào zhǎng ān wèi ruò jiā,wēi guān qīng kuàng jǐn kān kuā。
凭他风雨迷天路,不入曹椽似水衙。píng tā fēng yǔ mí tiān lù,bù rù cáo chuán shì shuǐ yá。

寄家中诸兄弟十首

郭之奇

花时长忆弟兄群,绿岛春杯夜未分。huā shí zhǎng yì dì xiōng qún,lǜ dǎo chūn bēi yè wèi fēn。
一自梅风辞凤岭,于今柳雪滞鸿云。yī zì méi fēng cí fèng lǐng,yú jīn liǔ xuě zhì hóng yún。

寄家中诸兄弟十首

郭之奇

春草池塘梦得时,连床夜雨倍相思。chūn cǎo chí táng mèng dé shí,lián chuáng yè yǔ bèi xiāng sī。
阿奴碌碌真游倦,又负三三修褉期。ā nú lù lù zhēn yóu juàn,yòu fù sān sān xiū xiè qī。

寄家中诸兄弟十首

郭之奇

惭愧西园百树低,惜花人去鸟空啼。cán kuì xī yuán bǎi shù dī,xī huā rén qù niǎo kōng tí。
凭兄咫尺相巡问,莫遣红飞绿更迷。píng xiōng zhǐ chǐ xiāng xún wèn,mò qiǎn hóng fēi lǜ gèng mí。

寄家中诸兄弟十首

郭之奇

自北殷忧日夜移,向西言乐古今痴。zì běi yīn yōu rì yè yí,xiàng xī yán lè gǔ jīn chī。
看来世路同驹隙,何事秋风落雁期。kàn lái shì lù tóng jū xì,hé shì qiū fēng luò yàn qī。

寄家中诸兄弟十首

郭之奇

天伦乐事在诗书,未足三冬向五车。tiān lún lè shì zài shī shū,wèi zú sān dōng xiàng wǔ chē。
比似怡怡相对日,弟疑兄质莫群居。bǐ shì yí yí xiāng duì rì,dì yí xiōng zhì mò qún jū。

寄家中诸兄弟十首

郭之奇

西汉新书辟召行,力田孝弟比科名。xī hàn xīn shū pì zhào xíng,lì tián xiào dì bǐ kē míng。
休言捷径皆时誉,但使趋庭继祖声。xiū yán jié jìng jiē shí yù,dàn shǐ qū tíng jì zǔ shēng。

寄家中诸兄弟十首

郭之奇

滔滔流俗似奔波,百丈危滩万石峨。tāo tāo liú sú shì bēn bō,bǎi zhàng wēi tān wàn shí é。
不信长年从水势,虽凭短楫奈舟何。bù xìn zhǎng nián cóng shuǐ shì,suī píng duǎn jí nài zhōu hé。

寄家中诸兄弟十首

郭之奇

暂闻鲸海一波收,无奈狼烟百燧浮。zàn wén jīng hǎi yī bō shōu,wú nài láng yān bǎi suì fú。
眼外征云云外路,鸟飞犹作旆旌愁。yǎn wài zhēng yún yún wài lù,niǎo fēi yóu zuò pèi jīng chóu。