古诗词

送徐汝思郎中使蜀虑囚兼悉鄙志

王世贞

长安二月百花明,花间好鸟嘤其鸣。zhǎng ān èr yuè bǎi huā míng,huā jiān hǎo niǎo yīng qí míng。
骑马低回问所适,眼中何人一李生。qí mǎ dī huí wèn suǒ shì,yǎn zhōng hé rén yī lǐ shēng。
李生为予赋白雪,击节高歌唾壶缺。lǐ shēng wèi yǔ fù bái xuě,jī jié gāo gē tuò hú quē。
两心炯炯中自知,至赏岂得逢人说。liǎng xīn jiǒng jiǒng zhōng zì zhī,zhì shǎng qǐ dé féng rén shuō。
谁其之子清而扬,抚琴不弹弦意长。shuí qí zhī zi qīng ér yáng,fǔ qín bù dàn xián yì zhǎng。
高山流水偶自会,浮云落日那能忘。gāo shān liú shuǐ ǒu zì huì,fú yún luò rì nà néng wàng。
从此论诗更吾子,予也开襟荐兰芷。cóng cǐ lùn shī gèng wú zi,yǔ yě kāi jīn jiàn lán zhǐ。
沉钩溟渤红珊瑚,明月波光夜深起。chén gōu míng bó hóng shān hú,míng yuè bō guāng yè shēn qǐ。
文章陆沉世所贱,千年得失人不见。wén zhāng lù chén shì suǒ jiàn,qiān nián dé shī rén bù jiàn。
其若天涯生咫尺,陌头飞英乱飘霰。qí ruò tiān yá shēng zhǐ chǐ,mò tóu fēi yīng luàn piāo xiàn。
青丝鹔鹴桃叶马,徐卿持节称使者。qīng sī sù shuāng táo yè mǎ,xú qīng chí jié chēng shǐ zhě。
倾城冠盖走相送,众中无言泪盈把。qīng chéng guān gài zǒu xiāng sòng,zhòng zhōng wú yán lèi yíng bǎ。
汉天西尽有光辉,诏许推环国士知。hàn tiān xī jǐn yǒu guāng huī,zhào xǔ tuī huán guó shì zhī。
陇云马首三千折,栈道猿声十二时。lǒng yún mǎ shǒu sān qiān zhé,zhàn dào yuán shēng shí èr shí。
峨眉山深白日照,锦官溪冷东风吹。é méi shān shēn bái rì zhào,jǐn guān xī lěng dōng fēng chuī。
巴人诵檄输賨布,夷女迎船歌竹枝。bā rén sòng xí shū cóng bù,yí nǚ yíng chuán gē zhú zhī。
滟滪秋沉疾如矢,白帝江陵七百里。yàn yù qiū chén jí rú shǐ,bái dì jiāng líng qī bǎi lǐ。
锦袍嵬坐映江水,徐卿丈夫当尔尔,岂无故人王与李。jǐn páo wéi zuò yìng jiāng shuǐ,xú qīng zhàng fū dāng ěr ěr,qǐ wú gù rén wáng yǔ lǐ。
足迹凄凉金马门,烽烟慷慨铜驼里。zú jì qī liáng jīn mǎ mén,fēng yān kāng kǎi tóng tuó lǐ。
古人恒悲生别离,灞桥水东不复西。gǔ rén héng bēi shēng bié lí,bà qiáo shuǐ dōng bù fù xī。
朱颜鬒鬓有时易,蕙质兰芬应未携。zhū yán zhěn bìn yǒu shí yì,huì zhì lán fēn yīng wèi xié。
对君长揖藏吴钩,鸊鹈膏湿寒芒愁。duì jūn zhǎng yī cáng wú gōu,pì tí gāo shī hán máng chóu。
它日延津倘相遇,三星斗间银河流。tā rì yán jīn tǎng xiāng yù,sān xīng dòu jiān yín hé liú。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

送徐少卿册封鲁诸王便道归寿大父太师公八十还朝兼简其弟元普中翰

王世贞

云门乔木郁相望,谁似徐卿庆泽长。yún mén qiáo mù yù xiāng wàng,shuí shì xú qīng qìng zé zhǎng。
两世四为符节令,三朝五锡太师章。liǎng shì sì wèi fú jié lìng,sān cháo wǔ xī tài shī zhāng。
朱颜绿鬓明邮传,玉册金书出尚方。zhū yán lǜ bìn míng yóu chuán,yù cè jīn shū chū shàng fāng。
寄与凤池难弟道,好裁新赋献长杨。jì yǔ fèng chí nán dì dào,hǎo cái xīn fù xiàn zhǎng yáng。

送毛豹孙天池寺检藏寺为僧久据争之力而后得之

王世贞

知君逸思倦周旋,爱结天池寺里缘。zhī jūn yì sī juàn zhōu xuán,ài jié tiān chí sì lǐ yuán。
寺忆东亭初施日,池夸康乐再开年。sì yì dōng tíng chū shī rì,chí kuā kāng lè zài kāi nián。
呗声时出归云外,梵夹初收落月前。bei shēng shí chū guī yún wài,fàn jiā chū shōu luò yuè qián。
即使顿翻三藏遍,不如离欲近初禅。jí shǐ dùn fān sān cáng biàn,bù rú lí yù jìn chū chán。

题春草驰情卷寄答孔炎宗侯

王世贞

胎簪秀色满罘罳,父子风流岂异时。tāi zān xiù sè mǎn fú sī,fù zi fēng liú qǐ yì shí。
临得宛陵离后帖,裁将康乐梦回诗。lín dé wǎn líng lí hòu tiē,cái jiāng kāng lè mèng huí shī。
王孙不断蘼芜恨,天马长衔苜蓿悲。wáng sūn bù duàn mí wú hèn,tiān mǎ zhǎng xián mù xu bēi。
若问吴台眠起处,一群麋鹿眼迷离。ruò wèn wú tái mián qǐ chù,yī qún mí lù yǎn mí lí。

子厚第三书孤愤之怀极矣男子要自有出世事毋论浮荣即不朽亦第二义也赋此广之

王世贞

双鸿不独问加餐,笔底纵横意万端。shuāng hóng bù dú wèn jiā cān,bǐ dǐ zòng héng yì wàn duān。
总为难呼中散驾,可能无恨远游冠。zǒng wèi nán hū zhōng sàn jià,kě néng wú hèn yuǎn yóu guān。
枋榆社日吾宁老,桐柏春源尔自看。fāng yú shè rì wú níng lǎo,tóng bǎi chūn yuán ěr zì kàn。
记取缑山明月夜,玉笙鸾背莫辞寒。jì qǔ gōu shān míng yuè yè,yù shēng luán bèi mò cí hán。

子厚第三书孤愤之怀极矣男子要自有出世事毋论浮荣即不朽亦第二义也赋此广之

王世贞

朱邸朱弦响竞新,少年都美出风尘。zhū dǐ zhū xián xiǎng jìng xīn,shǎo nián dōu měi chū fēng chén。
从夸郢里传孤调,耻向南阳问贵人。cóng kuā yǐng lǐ chuán gū diào,chǐ xiàng nán yáng wèn guì rén。
七子有文身似叶,八公无药鬓如银。qī zi yǒu wén shēn shì yè,bā gōng wú yào bìn rú yín。
悬知出世男儿事,笑杀难陀恋转轮。xuán zhī chū shì nán ér shì,xiào shā nán tuó liàn zhuǎn lún。

壬午初冬忽传明卿有非常耗者得书喜剧因成一律情见乎辞

王世贞

矫首南云眼剧穿,银钩乍展独欣然。jiǎo shǒu nán yún yǎn jù chuān,yín gōu zhà zhǎn dú xīn rán。
人惊罔象珠仍得,我识随侯月故圆。rén jīng wǎng xiàng zhū réng dé,wǒ shí suí hóu yuè gù yuán。
久自千秋归大雅,何妨七日宴钧天。jiǔ zì qiān qiū guī dà yǎ,hé fáng qī rì yàn jūn tiān。
病夫粗了区中事,进尔同皈第四禅。bìng fū cū le qū zhōng shì,jìn ěr tóng guī dì sì chán。

沈太史请告归嘉禾走笔问之

王世贞

战胜归来定不臞,可应腰带沈郎如。zhàn shèng guī lái dìng bù qú,kě yīng yāo dài shěn láng rú。
金陵水鉴抡才后,槜李湖舠起色余。jīn líng shuǐ jiàn lūn cái hòu,zuì lǐ hú dāo qǐ sè yú。
闻说尚方多请剑,近来南史着何书。wén shuō shàng fāng duō qǐng jiàn,jìn lái nán shǐ zhe hé shū。
知公自有泠然驭,倘逐春风过草庐。zhī gōng zì yǒu líng rán yù,tǎng zhú chūn fēng guò cǎo lú。

癸未元日过敬美小酌试笔

王世贞

献岁家园倚杖过,剧欢儿辈奈衰何。xiàn suì jiā yuán yǐ zhàng guò,jù huān ér bèi nài shuāi hé。
寒贪棣萼连枝暖,病怯屠苏半户多。hán tān dì è lián zhī nuǎn,bìng qiè tú sū bàn hù duō。
白屋千家同惨淡,黄冠一老自婆娑。bái wū qiān jiā tóng cǎn dàn,huáng guān yī lǎo zì pó suō。
长安日有维新诏,不必春风到薜萝。zhǎng ān rì yǒu wéi xīn zhào,bù bì chūn fēng dào bì luó。

送余教授归天台兼简应在明

王世贞

拂袖高歌归去来,春深采药卧天台。fú xiù gāo gē guī qù lái,chūn shēn cǎi yào wò tiān tái。
即探仙洞桃花色,可似公门绛帐开。jí tàn xiān dòng táo huā sè,kě shì gōng mén jiàng zhàng kāi。
沧海烟波宽钓艇,赤城霞气近楼台。cāng hǎi yān bō kuān diào tǐng,chì chéng xiá qì jìn lóu tái。
还闻旧社刘郎在,好共胡麻饭一杯。hái wén jiù shè liú láng zài,hǎo gòng hú má fàn yī bēi。

仲氏力辞浙学之命得请志喜

王世贞

一疏陈情抗帝颜,薜萝仍碧箨仍斑。yī shū chén qíng kàng dì yán,bì luó réng bì tuò réng bān。
但知洛下东西屋,终作何家大小山。dàn zhī luò xià dōng xī wū,zhōng zuò hé jiā dà xiǎo shān。
澹圃筑来随愿老,惊帆收得到头闲。dàn pǔ zhù lái suí yuàn lǎo,jīng fān shōu dé dào tóu xián。
诸生纵有春风思,无那归云为掩关。zhū shēng zòng yǒu chūn fēng sī,wú nà guī yún wèi yǎn guān。

仲氏力辞浙学之命得请志喜

王世贞

若为袪得古今愁,金紫荣身脱便休。ruò wèi qū dé gǔ jīn chóu,jīn zǐ róng shēn tuō biàn xiū。
世事清朝多稷契,天容遁野有巢由。shì shì qīng cháo duō jì qì,tiān róng dùn yě yǒu cháo yóu。
从夸大隐官犹恋,倘遇东林酒亦留。cóng kuā dà yǐn guān yóu liàn,tǎng yù dōng lín jiǔ yì liú。
伯氏黄冠虽不恶,总缘人弃觅沧洲。bó shì huáng guān suī bù è,zǒng yuán rén qì mì cāng zhōu。

曾子澄谈禅转甚而自詑其诗工且时时露壮心赋此

王世贞

投杼当年似爱公,丝纶却卷向隆中。tóu zhù dāng nián shì ài gōng,sī lún què juǎn xiàng lóng zhōng。
生来燕颔夸飞将,老去牛头事懒融。shēng lái yàn hàn kuā fēi jiāng,lǎo qù niú tóu shì lǎn róng。
百炼雄心犹未死,五言新句傍谁工。bǎi liàn xióng xīn yóu wèi sǐ,wǔ yán xīn jù bàng shuí gōng。
莫嫌行径山人别,仅晓人间色是空。mò xián xíng jìng shān rén bié,jǐn xiǎo rén jiān sè shì kōng。

周公瑕先生寿言

王世贞

江左乌巾世所宗,墨花飞洒胜游龙。jiāng zuǒ wū jīn shì suǒ zōng,mò huā fēi sǎ shèng yóu lóng。
家家拂席延何点,处处磨碑待李邕。jiā jiā fú xí yán hé diǎn,chù chù mó bēi dài lǐ yōng。
止酒不烦壶作隐,著书争羡笔为农。zhǐ jiǔ bù fán hú zuò yǐn,zhù shū zhēng xiàn bǐ wèi nóng。
晚菘新韭周郎味,倘许山人作岁供。wǎn sōng xīn jiǔ zhōu láng wèi,tǎng xǔ shān rén zuò suì gōng。

挽康山人裕卿

王世贞

结客翩翩满二京,雅闻然诺重康生。jié kè piān piān mǎn èr jīng,yǎ wén rán nuò zhòng kāng shēng。
归来乐志粗欲就,老去潜夫犹未成。guī lái lè zhì cū yù jiù,lǎo qù qián fū yóu wèi chéng。
幸自故人收侠骨,谁从遗草问诗名。xìng zì gù rén shōu xiá gǔ,shuí cóng yí cǎo wèn shī míng。
寡妻弱子能无恙,知有当年范巨卿。guǎ qī ruò zi néng wú yàng,zhī yǒu dāng nián fàn jù qīng。

寄赠大名魏侍御

王世贞

主圣臣身迥自轻,皭然霜色在台抨。zhǔ shèng chén shēn jiǒng zì qīng,jiào rán shuāng sè zài tái pēng。
向时河北推三凤,今日朝阳让一鸣。xiàng shí hé běi tuī sān fèng,jīn rì cháo yáng ràng yī míng。
迁客几曾仇绛灌,相门谁不爱韦平。qiān kè jǐ céng chóu jiàng guàn,xiāng mén shuí bù ài wéi píng。
毋怜枳棘羁栖晚,劝尔聊收循吏名。wú lián zhǐ jí jī qī wǎn,quàn ěr liáo shōu xún lì míng。