古诗词

送徐汝思郎中使蜀虑囚兼悉鄙志

王世贞

长安二月百花明,花间好鸟嘤其鸣。zhǎng ān èr yuè bǎi huā míng,huā jiān hǎo niǎo yīng qí míng。
骑马低回问所适,眼中何人一李生。qí mǎ dī huí wèn suǒ shì,yǎn zhōng hé rén yī lǐ shēng。
李生为予赋白雪,击节高歌唾壶缺。lǐ shēng wèi yǔ fù bái xuě,jī jié gāo gē tuò hú quē。
两心炯炯中自知,至赏岂得逢人说。liǎng xīn jiǒng jiǒng zhōng zì zhī,zhì shǎng qǐ dé féng rén shuō。
谁其之子清而扬,抚琴不弹弦意长。shuí qí zhī zi qīng ér yáng,fǔ qín bù dàn xián yì zhǎng。
高山流水偶自会,浮云落日那能忘。gāo shān liú shuǐ ǒu zì huì,fú yún luò rì nà néng wàng。
从此论诗更吾子,予也开襟荐兰芷。cóng cǐ lùn shī gèng wú zi,yǔ yě kāi jīn jiàn lán zhǐ。
沉钩溟渤红珊瑚,明月波光夜深起。chén gōu míng bó hóng shān hú,míng yuè bō guāng yè shēn qǐ。
文章陆沉世所贱,千年得失人不见。wén zhāng lù chén shì suǒ jiàn,qiān nián dé shī rén bù jiàn。
其若天涯生咫尺,陌头飞英乱飘霰。qí ruò tiān yá shēng zhǐ chǐ,mò tóu fēi yīng luàn piāo xiàn。
青丝鹔鹴桃叶马,徐卿持节称使者。qīng sī sù shuāng táo yè mǎ,xú qīng chí jié chēng shǐ zhě。
倾城冠盖走相送,众中无言泪盈把。qīng chéng guān gài zǒu xiāng sòng,zhòng zhōng wú yán lèi yíng bǎ。
汉天西尽有光辉,诏许推环国士知。hàn tiān xī jǐn yǒu guāng huī,zhào xǔ tuī huán guó shì zhī。
陇云马首三千折,栈道猿声十二时。lǒng yún mǎ shǒu sān qiān zhé,zhàn dào yuán shēng shí èr shí。
峨眉山深白日照,锦官溪冷东风吹。é méi shān shēn bái rì zhào,jǐn guān xī lěng dōng fēng chuī。
巴人诵檄输賨布,夷女迎船歌竹枝。bā rén sòng xí shū cóng bù,yí nǚ yíng chuán gē zhú zhī。
滟滪秋沉疾如矢,白帝江陵七百里。yàn yù qiū chén jí rú shǐ,bái dì jiāng líng qī bǎi lǐ。
锦袍嵬坐映江水,徐卿丈夫当尔尔,岂无故人王与李。jǐn páo wéi zuò yìng jiāng shuǐ,xú qīng zhàng fū dāng ěr ěr,qǐ wú gù rén wáng yǔ lǐ。
足迹凄凉金马门,烽烟慷慨铜驼里。zú jì qī liáng jīn mǎ mén,fēng yān kāng kǎi tóng tuó lǐ。
古人恒悲生别离,灞桥水东不复西。gǔ rén héng bēi shēng bié lí,bà qiáo shuǐ dōng bù fù xī。
朱颜鬒鬓有时易,蕙质兰芬应未携。zhū yán zhěn bìn yǒu shí yì,huì zhì lán fēn yīng wèi xié。
对君长揖藏吴钩,鸊鹈膏湿寒芒愁。duì jūn zhǎng yī cáng wú gōu,pì tí gāo shī hán máng chóu。
它日延津倘相遇,三星斗间银河流。tā rì yán jīn tǎng xiāng yù,sān xīng dòu jiān yín hé liú。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

赠刘长洲应召入諌垣

王世贞

喜见尚书尺一真,惊闻父老拥征轮。xǐ jiàn shàng shū chǐ yī zhēn,jīng wén fù lǎo yōng zhēng lún。
中吴处处推循吏,全魏年年晋直臣。zhōng wú chù chù tuī xún lì,quán wèi nián nián jìn zhí chén。
驯雉甘棠歌正起,青蒲白马事仍新。xùn zhì gān táng gē zhèng qǐ,qīng pú bái mǎ shì réng xīn。
杜陵野老迂愚甚,但道临危莫爱身。dù líng yě lǎo yū yú shén,dàn dào lín wēi mò ài shēn。

题大痴老人画山大痴此画甚佳而后有杨廉夫题一律险诨都不切事至末句云海上呼龙须有约镆耶笛子许君听尤可笑诸君毋不步其韵者余亦戏步之将使后人而复笑后人也

王世贞

大痴老人时一醒,幻出迭迭芙蓉屏。dà chī lǎo rén shí yī xǐng,huàn chū dié dié fú róng píng。
客惊咫尺万仞势,天割东南千古青。kè jīng zhǐ chǐ wàn rèn shì,tiān gē dōng nán qiān gǔ qīng。
拟将卜筑探地肺,便足指点称山经。nǐ jiāng bo zhù tàn dì fèi,biàn zú zhǐ diǎn chēng shān jīng。
铁龙未晓画中理,纵作龙吟不可听。tiě lóng wèi xiǎo huà zhōng lǐ,zòng zuò lóng yín bù kě tīng。

寄题邹孚如舍人读书草堂

王世贞

邹君新卜汉江居,带草缘阶墨染渠。zōu jūn xīn bo hàn jiāng jū,dài cǎo yuán jiē mò rǎn qú。
雪满梁园堪就赋,天回碣石易成书。xuě mǎn liáng yuán kān jiù fù,tiān huí jié shí yì chéng shū。
阳春里近高谁和,大酉山连胜有余。yáng chūn lǐ jìn gāo shuí hé,dà yǒu shān lián shèng yǒu yú。
衰病转怜奇字少,不烦踪迹子云庐。shuāi bìng zhuǎn lián qí zì shǎo,bù fán zōng jì zi yún lú。

钱塘陈师太守以二诗书扇寄题弇山园索和及手书笔甚古云欲梓之集中勉抒近况以答

王世贞

一卷残编遣岁华,数拳奇石割烟霞。yī juǎn cán biān qiǎn suì huá,shù quán qí shí gē yān xiá。
那知西子湖头客,翻忆东陵圃内瓜。nà zhī xī zi hú tóu kè,fān yì dōng líng pǔ nèi guā。
名倦抛珠还罔象,意长篝火伴毗邪。míng juàn pāo zhū hái wǎng xiàng,yì zhǎng gōu huǒ bàn pí xié。
怜君误损银钩寄,博得姜芽未可夸。lián jūn wù sǔn yín gōu jì,bó dé jiāng yá wèi kě kuā。

肖甫兄治浙师功成召拜御史大夫行左司马事道过吴门轻舟入访弇中赋此赠别得二章

王世贞

虚堂跋烛且从容,十载吴门忆景从。xū táng bá zhú qiě cóng róng,shí zài wú mén yì jǐng cóng。
脱赠祥刀犹似电,佩来华剑已成龙。tuō zèng xiáng dāo yóu shì diàn,pèi lái huá jiàn yǐ chéng lóng。
三台执法新推长,八座论兵旧折冲。sān tái zhí fǎ xīn tuī zhǎng,bā zuò lùn bīng jiù zhé chōng。
醉语似狂君不厌,莫因台鼎便中庸。zuì yǔ shì kuáng jūn bù yàn,mò yīn tái dǐng biàn zhōng yōng。

肖甫兄治浙师功成召拜御史大夫行左司马事道过吴门轻舟入访弇中赋此赠别得二章

王世贞

君王不爱彻侯章,大将仍分副相床。jūn wáng bù ài chè hóu zhāng,dà jiāng réng fēn fù xiāng chuáng。
攀卧万人阗槜李,参差两地满甘棠。pān wò wàn rén tián zuì lǐ,cān chà liǎng dì mǎn gān táng。
家家尸祝烦巫史,字字讴谣上太常。jiā jiā shī zhù fán wū shǐ,zì zì ōu yáo shàng tài cháng。
今日表公文士用,顿令毫翰有辉光。jīn rì biǎo gōng wén shì yòng,dùn lìng háo hàn yǒu huī guāng。

汪仲嘉见访有赠

王世贞

已自三星聚草堂,桃花潭畔更汪郎。yǐ zì sān xīng jù cǎo táng,táo huā tán pàn gèng wāng láng。
时从禹迹探科斗,间拟秦声引凤凰。shí cóng yǔ jì tàn kē dòu,jiān nǐ qín shēng yǐn fèng huáng。
文笔好传司马法,酒杯毋学次公狂。wén bǐ hǎo chuán sī mǎ fǎ,jiǔ bēi wú xué cì gōng kuáng。
相思莫畏江鳞阻,水到钱塘便一乡。xiāng sī mò wèi jiāng lín zǔ,shuǐ dào qián táng biàn yī xiāng。

陈太常谪官不赴十五年矣精修梵行与世尘绝圣主求旧一月三迁勉赴留省之命聊成二章以抒鄙素

王世贞

言公祠畔水曾流,枫冷红飞建业舟。yán gōng cí pàn shuǐ céng liú,fēng lěng hóng fēi jiàn yè zhōu。
一出不教猿鹤怨,千秋重睹凤凰游。yī chū bù jiào yuán hè yuàn,qiān qiū zhòng dǔ fèng huáng yóu。
清曹总是阿兰若,净行依然老比丘。qīng cáo zǒng shì ā lán ruò,jìng xíng yī rán lǎo bǐ qiū。
见说护持功业就,灵山佛会未曾收。jiàn shuō hù chí gōng yè jiù,líng shān fú huì wèi céng shōu。

陈太常谪官不赴十五年矣精修梵行与世尘绝圣主求旧一月三迁勉赴留省之命聊成二章以抒鄙素

王世贞

羡尔幡然了宿因,秣陵秋色引征轮。xiàn ěr fān rán le sù yīn,mò líng qiū sè yǐn zhēng lún。
赐环今日无同辈,请剑当年有直臣。cì huán jīn rì wú tóng bèi,qǐng jiàn dāng nián yǒu zhí chén。
此去但修居士业,何妨重现宰官身。cǐ qù dàn xiū jū shì yè,hé fáng zhòng xiàn zǎi guān shēn。
病夫伎俩消除尽,莫向明时及隐沦。bìng fū jì liǎ xiāo chú jǐn,mò xiàng míng shí jí yǐn lún。

沈纯甫丈归自岭南屡迁九列濡迟未上移舟访余弇中有赠

王世贞

入门左顾蔼生辉,宁似佺期岭外归。rù mén zuǒ gù ǎi shēng huī,níng shì quán qī lǐng wài guī。
自有諌书明竹素,肯将诗句博牙绯。zì yǒu dǒng shū míng zhú sù,kěn jiāng shī jù bó yá fēi。
鳄因佛骨能前徙,鲈为乡心且暂肥。è yīn fú gǔ néng qián xǐ,lú wèi xiāng xīn qiě zàn féi。
一月三迁恩不薄,可能犹恋薜萝衣。yī yuè sān qiān ēn bù báo,kě néng yóu liàn bì luó yī。

纯甫丈与元驭兄弟及仲氏敬美善见访投赠俱有四王之目既感且惭聊此答谢

王世贞

江东阀阅仅相望,二耦才名吾敢当。jiāng dōng fá yuè jǐn xiāng wàng,èr ǒu cái míng wú gǎn dāng。
久向蜀州输五短,只如京兆数三王。jiǔ xiàng shǔ zhōu shū wǔ duǎn,zhǐ rú jīng zhào shù sān wáng。
何山自显人安在,慧地初更姓亦忘。hé shān zì xiǎn rén ān zài,huì dì chū gèng xìng yì wàng。
况拟岁朝焚笔砚,可余新论报中郎。kuàng nǐ suì cháo fén bǐ yàn,kě yú xīn lùn bào zhōng láng。

仆近有五子篇拟魏懋权似不欲以文士名也用赠长兄韵答我因再成一章倚韵见志仆亦且谢笔砚矣

王世贞

有重能令事事轻,知君不爱汝南评。yǒu zhòng néng lìng shì shì qīng,zhī jūn bù ài rǔ nán píng。
鲲从六月称长息,鸟向千秋始善鸣。kūn cóng liù yuè chēng zhǎng xī,niǎo xiàng qiān qiū shǐ shàn míng。
高岭逼天翻更远,衡波到海自然平。gāo lǐng bī tiān fān gèng yuǎn,héng bō dào hǎi zì rán píng。
道人并杜苏门口,悔遣嵇康识姓名。dào rén bìng dù sū mén kǒu,huǐ qiǎn jī kāng shí xìng míng。

唐人有画葛稚川移居图者与妇各骑一觠角牛前后五白羊从之一赤脚担装又一少女从之手携束书且行且读妇所乘牛背大幞一婴儿在焉其用笔颇雅劲山谷老人书七言律于尾似不能悉稚川事故为补题一首

王世贞

勾漏归来里舍亡,山中丹井未全荒。gōu lòu guī lái lǐ shě wáng,shān zhōng dān jǐng wèi quán huāng。
骑将老子双青犊,叱得初平五白羊。qí jiāng lǎo zi shuāng qīng dú,chì dé chū píng wǔ bái yáng。
宅相婴儿似南海,徒行少妇学东方。zhái xiāng yīng ér shì nán hǎi,tú xíng shǎo fù xué dōng fāng。
刀圭纵有难从乞,只要姑姑艾一囊。dāo guī zòng yǒu nán cóng qǐ,zhǐ yào gū gū ài yī náng。

观一上人将往五台礼文殊出行卷索赠

王世贞

一锡初开行脚缘,五台高拥佛螺烟。yī xī chū kāi xíng jiǎo yuán,wǔ tái gāo yōng fú luó yān。
闻师欲访金刚窟,误却文殊鼻孔边。wén shī yù fǎng jīn gāng kū,wù què wén shū bí kǒng biān。
过耳便成狮子吼,安心莫堕野狐禅。guò ěr biàn chéng shī zi hǒu,ān xīn mò duò yě hú chán。
从遭寂老揶揄后,不傍人间七百年。cóng zāo jì lǎo yé yú hòu,bù bàng rén jiān qī bǎi nián。

南昌龙沙辅国挽章

王世贞

圣朝江介数亲贤,屈指俄成剑化年。shèng cháo jiāng jiè shù qīn xián,qū zhǐ é chéng jiàn huà nián。
不雨西山愁自暝,陨星南斗气空悬。bù yǔ xī shān chóu zì míng,yǔn xīng nán dòu qì kōng xuán。
淮王丹灶宛犹在,子政青藜寒更燃。huái wáng dān zào wǎn yóu zài,zi zhèng qīng lí hán gèng rán。
眉寿似公何所恨,只应惆怅石函篇。méi shòu shì gōng hé suǒ hèn,zhǐ yīng chóu chàng shí hán piān。