古诗词

送徐汝思郎中使蜀虑囚兼悉鄙志

王世贞

长安二月百花明,花间好鸟嘤其鸣。zhǎng ān èr yuè bǎi huā míng,huā jiān hǎo niǎo yīng qí míng。
骑马低回问所适,眼中何人一李生。qí mǎ dī huí wèn suǒ shì,yǎn zhōng hé rén yī lǐ shēng。
李生为予赋白雪,击节高歌唾壶缺。lǐ shēng wèi yǔ fù bái xuě,jī jié gāo gē tuò hú quē。
两心炯炯中自知,至赏岂得逢人说。liǎng xīn jiǒng jiǒng zhōng zì zhī,zhì shǎng qǐ dé féng rén shuō。
谁其之子清而扬,抚琴不弹弦意长。shuí qí zhī zi qīng ér yáng,fǔ qín bù dàn xián yì zhǎng。
高山流水偶自会,浮云落日那能忘。gāo shān liú shuǐ ǒu zì huì,fú yún luò rì nà néng wàng。
从此论诗更吾子,予也开襟荐兰芷。cóng cǐ lùn shī gèng wú zi,yǔ yě kāi jīn jiàn lán zhǐ。
沉钩溟渤红珊瑚,明月波光夜深起。chén gōu míng bó hóng shān hú,míng yuè bō guāng yè shēn qǐ。
文章陆沉世所贱,千年得失人不见。wén zhāng lù chén shì suǒ jiàn,qiān nián dé shī rén bù jiàn。
其若天涯生咫尺,陌头飞英乱飘霰。qí ruò tiān yá shēng zhǐ chǐ,mò tóu fēi yīng luàn piāo xiàn。
青丝鹔鹴桃叶马,徐卿持节称使者。qīng sī sù shuāng táo yè mǎ,xú qīng chí jié chēng shǐ zhě。
倾城冠盖走相送,众中无言泪盈把。qīng chéng guān gài zǒu xiāng sòng,zhòng zhōng wú yán lèi yíng bǎ。
汉天西尽有光辉,诏许推环国士知。hàn tiān xī jǐn yǒu guāng huī,zhào xǔ tuī huán guó shì zhī。
陇云马首三千折,栈道猿声十二时。lǒng yún mǎ shǒu sān qiān zhé,zhàn dào yuán shēng shí èr shí。
峨眉山深白日照,锦官溪冷东风吹。é méi shān shēn bái rì zhào,jǐn guān xī lěng dōng fēng chuī。
巴人诵檄输賨布,夷女迎船歌竹枝。bā rén sòng xí shū cóng bù,yí nǚ yíng chuán gē zhú zhī。
滟滪秋沉疾如矢,白帝江陵七百里。yàn yù qiū chén jí rú shǐ,bái dì jiāng líng qī bǎi lǐ。
锦袍嵬坐映江水,徐卿丈夫当尔尔,岂无故人王与李。jǐn páo wéi zuò yìng jiāng shuǐ,xú qīng zhàng fū dāng ěr ěr,qǐ wú gù rén wáng yǔ lǐ。
足迹凄凉金马门,烽烟慷慨铜驼里。zú jì qī liáng jīn mǎ mén,fēng yān kāng kǎi tóng tuó lǐ。
古人恒悲生别离,灞桥水东不复西。gǔ rén héng bēi shēng bié lí,bà qiáo shuǐ dōng bù fù xī。
朱颜鬒鬓有时易,蕙质兰芬应未携。zhū yán zhěn bìn yǒu shí yì,huì zhì lán fēn yīng wèi xié。
对君长揖藏吴钩,鸊鹈膏湿寒芒愁。duì jūn zhǎng yī cáng wú gōu,pì tí gāo shī hán máng chóu。
它日延津倘相遇,三星斗间银河流。tā rì yán jīn tǎng xiāng yù,sān xīng dòu jiān yín hé liú。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

题冯南江廷尉水西台

王世贞

欲识先朝冯野王,高台宛宛水中央。yù shí xiān cháo féng yě wáng,gāo tái wǎn wǎn shuǐ zhōng yāng。
为怜游凤金陵地,犹带栖乌御史霜。wèi lián yóu fèng jīn líng dì,yóu dài qī wū yù shǐ shuāng。
起傍北辰瞻北阙,望依南斗忆南荒。qǐ bàng běi chén zhān běi quē,wàng yī nán dòu yì nán huāng。
请看乔木连云处,不似蓬池多慨慷。qǐng kàn qiáo mù lián yún chù,bù shì péng chí duō kǎi kāng。

再用廷尉之子京兆君韵西台又曰冯台

王世贞

卜筑初成万象开,高风不让景夷台。bo zhù chū chéng wàn xiàng kāi,gāo fēng bù ràng jǐng yí tái。
九峰云气时时合,三泖波光面面来。jiǔ fēng yún qì shí shí hé,sān mǎo bō guāng miàn miàn lái。
共道将军人似树,宛然仙尉市名梅。gòng dào jiāng jūn rén shì shù,wǎn rán xiān wèi shì míng méi。
澜狂柱屹当年事,感旧怀贤首重回。lán kuáng zhù yì dāng nián shì,gǎn jiù huái xián shǒu zhòng huí。

闭关

王世贞

虚自群喧草大还,不多青眼畏尘寰。xū zì qún xuān cǎo dà hái,bù duō qīng yǎn wèi chén huán。
由他国士谁谋国,若个山人肯往山。yóu tā guó shì shuí móu guó,ruò gè shān rén kěn wǎng shān。
长病医方无胜懒,渐贫生计莫如悭。zhǎng bìng yī fāng wú shèng lǎn,jiàn pín shēng jì mò rú qiān。
地垆榾柮煨生芋,风雨萧萧且闭关。dì lú gǔ duò wēi shēng yù,fēng yǔ xiāo xiāo qiě bì guān。

邢子愿侍御枉驾弇园二章

王世贞

星郎南代大家巡,海国东停使者轮。xīng láng nán dài dà jiā xún,hǎi guó dōng tíng shǐ zhě lún。
绣斧宁为暴公子,朱颜妒杀尹夫人。xiù fǔ níng wèi bào gōng zi,zhū yán dù shā yǐn fū rén。
篝灯疏草三吴泪,隐箧芸编万古身。gōu dēng shū cǎo sān wú lèi,yǐn qiè yún biān wàn gǔ shēn。
怪得弇园霜色薄,尊前笑语尽阳春。guài dé yǎn yuán shuāng sè báo,zūn qián xiào yǔ jǐn yáng chūn。

邢子愿侍御枉驾弇园二章

王世贞

一叟沾沾喜自论,浣花全胜百花村。yī sǒu zhān zhān xǐ zì lùn,huàn huā quán shèng bǎi huā cūn。
停骢众讶桓君辔,罗雀吾骄翟尉门。tíng cōng zhòng yà huán jūn pèi,luó què wú jiāo dí wèi mén。
树暝忽回春雪照,台孤迥见法星尊。shù míng hū huí chūn xuě zhào,tái gū jiǒng jiàn fǎ xīng zūn。
即能倾盖输肝胆,无那初筵黯别魂。jí néng qīng gài shū gān dǎn,wú nà chū yán àn bié hún。

复陪子愿侍御过家弟敬美澹圃作

王世贞

皎然冰玉见风姿,况有新篇斗色丝。jiǎo rán bīng yù jiàn fēng zī,kuàng yǒu xīn piān dòu sè sī。
不尽弇园仍澹圃,为探周鼎复秦碑。bù jǐn yǎn yuán réng dàn pǔ,wèi tàn zhōu dǐng fù qín bēi。
谈温草树寒从破,坐久星河莽下垂。tán wēn cǎo shù hán cóng pò,zuò jiǔ xīng hé mǎng xià chuí。
唯有陇梅尤气色,似闻先卜早春期。wéi yǒu lǒng méi yóu qì sè,shì wén xiān bo zǎo chūn qī。

复陪子愿侍御过家弟敬美澹圃作

王世贞

三径衡门有荷蓑,野情能不避双呵。sān jìng héng mén yǒu hé suō,yě qíng néng bù bì shuāng hē。
使君文逼东西汉,处士山连大小何。shǐ jūn wén bī dōng xī hàn,chù shì shān lián dà xiǎo hé。
偷暖地棠残紫在,狎寒天竹乱红多。tōu nuǎn dì táng cán zǐ zài,xiá hán tiān zhú luàn hóng duō。
莫疑车骑邢侯简,为恐霜威恼薜萝。mò yí chē qí xíng hóu jiǎn,wèi kǒng shuāng wēi nǎo bì luó。

饯李惟桢使君迁浙江行省参政领金华诸郡

王世贞

仙官去领金华部,迂叟频翻玉屈卮。xiān guān qù lǐng jīn huá bù,yū sǒu pín fān yù qū zhī。
三载润叨时雨足,五更愁睹德星稀。sān zài rùn dāo shí yǔ zú,wǔ gèng chóu dǔ dé xīng xī。
飞帆隐隐棠千树,别曲依依麦两岐。fēi fān yǐn yǐn táng qiān shù,bié qū yī yī mài liǎng qí。
无那郑公迁镇后,浣花花事与谁期。wú nà zhèng gōng qiān zhèn hòu,huàn huā huā shì yǔ shuí qī。

饯李惟桢使君迁浙江行省参政领金华诸郡

王世贞

离筵父老莫长嗟,吴越春风共岁华。lí yán fù lǎo mò zhǎng jiē,wú yuè chūn fēng gòng suì huá。
久自幸参元礼御,畴能不挽细侯车。jiǔ zì xìng cān yuán lǐ yù,chóu néng bù wǎn xì hóu chē。
开帘几道铜沙水,拥阁千寻菡萏花。kāi lián jǐ dào tóng shā shuǐ,yōng gé qiān xún hàn dàn huā。
若遇初平须借问,此君兄弟胜王家。ruò yù chū píng xū jiè wèn,cǐ jūn xiōng dì shèng wáng jiā。

余以己巳正月渡江访会家弟于天界寺雪阻五宿今年腊月寺僧访余昙阳庵留宿雪复大作因成一律寄之

王世贞

昔年五宿天界寺,今日重逢天界僧。xī nián wǔ sù tiān jiè sì,jīn rì zhòng féng tiān jiè sēng。
傍看无发胜有发,此事吾能汝不能。bàng kàn wú fā shèng yǒu fā,cǐ shì wú néng rǔ bù néng。
听讲雨花还更否,闻钟乞食记谁曾。tīng jiǎng yǔ huā hái gèng fǒu,wén zhōng qǐ shí jì shuí céng。
雪鸿指爪何劳答,且共庞公坐一灯。xuě hóng zhǐ zhǎo hé láo dá,qiě gòng páng gōng zuò yī dēng。

答魏大侍御时自谪迁南考功

王世贞

一龛灯火傍残年,画省劳君记忆偏。yī kān dēng huǒ bàng cán nián,huà shěng láo jūn jì yì piān。
名去已无弥勒累,病余甘老辟支禅。míng qù yǐ wú mí lēi lèi,bìng yú gān lǎo pì zhī chán。
争传谏草千秋业,未了昙花半偈缘。zhēng chuán jiàn cǎo qiān qiū yè,wèi le tán huā bàn jì yuán。
好去凤皇台上望,揽辉争似昔人贤。hǎo qù fèng huáng tái shàng wàng,lǎn huī zhēng shì xī rén xián。

赠李公子

王世贞

冰玉堂中夜色酣,皎然琼树坐相参。bīng yù táng zhōng yè sè hān,jiǎo rán qióng shù zuò xiāng cān。
毛当彩处知为凤,丝到青时雅胜蓝。máo dāng cǎi chù zhī wèi fèng,sī dào qīng shí yǎ shèng lán。
幸自忝收文举刺,那能别共阿戎谈。xìng zì tiǎn shōu wén jǔ cì,nà néng bié gòng ā róng tán。
朝来学士支床语,吾道于今忽已南。cháo lái xué shì zhī chuáng yǔ,wú dào yú jīn hū yǐ nán。

甲申元日试笔

王世贞

暂施冠服候呼嵩,爆竹声残续晓钟。zàn shī guān fú hòu hū sōng,bào zhú shēng cán xù xiǎo zhōng。
天上元正开白虎,山中初九爱潜龙。tiān shàng yuán zhèng kāi bái hǔ,shān zhōng chū jiǔ ài qián lóng。
数枝椒柏和玄醴,一亩蓬蒿谢素封。shù zhī jiāo bǎi hé xuán lǐ,yī mǔ péng hāo xiè sù fēng。
五十八年犹未是,于今化日始从容。wǔ shí bā nián yóu wèi shì,yú jīn huà rì shǐ cóng róng。

偶成

王世贞

匡床眠坐尽优游,兴至三杯过即休。kuāng chuáng mián zuò jǐn yōu yóu,xīng zhì sān bēi guò jí xiū。
小出便支邛竹杖,轻寒旋进木棉裘。xiǎo chū biàn zhī qióng zhú zhàng,qīng hán xuán jìn mù mián qiú。
争春桃李差嫌富,滴雨空阶不起愁。zhēng chūn táo lǐ chà xián fù,dī yǔ kōng jiē bù qǐ chóu。
较得近来诗句拙,肯容心力费雕搜。jiào dé jìn lái shī jù zhuō,kěn róng xīn lì fèi diāo sōu。

偶成

王世贞

城隅鹿共蓬蒿宅,春首鹑悬薜荔衣。chéng yú lù gòng péng hāo zhái,chūn shǒu chún xuán bì lì yī。
鸡犬不妨名地肺,鸢鱼随处有天机。jī quǎn bù fáng míng dì fèi,yuān yú suí chù yǒu tiān jī。
曾希玄岳祠官选,别署茅山道士归。céng xī xuán yuè cí guān xuǎn,bié shǔ máo shān dào shì guī。
出处浮云都散尽,可烦追较向来非。chū chù fú yún dōu sàn jǐn,kě fán zhuī jiào xiàng lái fēi。