古诗词

送徐汝思郎中使蜀虑囚兼悉鄙志

王世贞

长安二月百花明,花间好鸟嘤其鸣。zhǎng ān èr yuè bǎi huā míng,huā jiān hǎo niǎo yīng qí míng。
骑马低回问所适,眼中何人一李生。qí mǎ dī huí wèn suǒ shì,yǎn zhōng hé rén yī lǐ shēng。
李生为予赋白雪,击节高歌唾壶缺。lǐ shēng wèi yǔ fù bái xuě,jī jié gāo gē tuò hú quē。
两心炯炯中自知,至赏岂得逢人说。liǎng xīn jiǒng jiǒng zhōng zì zhī,zhì shǎng qǐ dé féng rén shuō。
谁其之子清而扬,抚琴不弹弦意长。shuí qí zhī zi qīng ér yáng,fǔ qín bù dàn xián yì zhǎng。
高山流水偶自会,浮云落日那能忘。gāo shān liú shuǐ ǒu zì huì,fú yún luò rì nà néng wàng。
从此论诗更吾子,予也开襟荐兰芷。cóng cǐ lùn shī gèng wú zi,yǔ yě kāi jīn jiàn lán zhǐ。
沉钩溟渤红珊瑚,明月波光夜深起。chén gōu míng bó hóng shān hú,míng yuè bō guāng yè shēn qǐ。
文章陆沉世所贱,千年得失人不见。wén zhāng lù chén shì suǒ jiàn,qiān nián dé shī rén bù jiàn。
其若天涯生咫尺,陌头飞英乱飘霰。qí ruò tiān yá shēng zhǐ chǐ,mò tóu fēi yīng luàn piāo xiàn。
青丝鹔鹴桃叶马,徐卿持节称使者。qīng sī sù shuāng táo yè mǎ,xú qīng chí jié chēng shǐ zhě。
倾城冠盖走相送,众中无言泪盈把。qīng chéng guān gài zǒu xiāng sòng,zhòng zhōng wú yán lèi yíng bǎ。
汉天西尽有光辉,诏许推环国士知。hàn tiān xī jǐn yǒu guāng huī,zhào xǔ tuī huán guó shì zhī。
陇云马首三千折,栈道猿声十二时。lǒng yún mǎ shǒu sān qiān zhé,zhàn dào yuán shēng shí èr shí。
峨眉山深白日照,锦官溪冷东风吹。é méi shān shēn bái rì zhào,jǐn guān xī lěng dōng fēng chuī。
巴人诵檄输賨布,夷女迎船歌竹枝。bā rén sòng xí shū cóng bù,yí nǚ yíng chuán gē zhú zhī。
滟滪秋沉疾如矢,白帝江陵七百里。yàn yù qiū chén jí rú shǐ,bái dì jiāng líng qī bǎi lǐ。
锦袍嵬坐映江水,徐卿丈夫当尔尔,岂无故人王与李。jǐn páo wéi zuò yìng jiāng shuǐ,xú qīng zhàng fū dāng ěr ěr,qǐ wú gù rén wáng yǔ lǐ。
足迹凄凉金马门,烽烟慷慨铜驼里。zú jì qī liáng jīn mǎ mén,fēng yān kāng kǎi tóng tuó lǐ。
古人恒悲生别离,灞桥水东不复西。gǔ rén héng bēi shēng bié lí,bà qiáo shuǐ dōng bù fù xī。
朱颜鬒鬓有时易,蕙质兰芬应未携。zhū yán zhěn bìn yǒu shí yì,huì zhì lán fēn yīng wèi xié。
对君长揖藏吴钩,鸊鹈膏湿寒芒愁。duì jūn zhǎng yī cáng wú gōu,pì tí gāo shī hán máng chóu。
它日延津倘相遇,三星斗间银河流。tā rì yán jīn tǎng xiāng yù,sān xīng dòu jiān yín hé liú。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

范侍御按越还枉驾草堂值予徙止弗获修款志感并谢

王世贞

官中一范早知名,况复邮筒来往情。guān zhōng yī fàn zǎo zhī míng,kuàng fù yóu tǒng lái wǎng qíng。
却为青郊深草屩,虚劳紫气枉柴荆。què wèi qīng jiāo shēn cǎo juē,xū láo zǐ qì wǎng chái jīng。
鸱夷去越从夸疾,鱼舍还吴且自轻。chī yí qù yuè cóng kuā jí,yú shě hái wú qiě zì qīng。
见说飞章摧五鹿,那能岳岳傲诸生。jiàn shuō fēi zhāng cuī wǔ lù,nà néng yuè yuè ào zhū shēng。

寄彭钦之太学

王世贞

看君经笥腹便便,入洛何妨强仕年。kàn jūn jīng sì fù biàn biàn,rù luò hé fáng qiáng shì nián。
旧有华亭豪士赋,新成兰史辟雍篇。jiù yǒu huá tíng háo shì fù,xīn chéng lán shǐ pì yōng piān。
桥门细雨巾从角,帝里高山瑟渐弦。qiáo mén xì yǔ jīn cóng jiǎo,dì lǐ gāo shān sè jiàn xián。
师傅安昌应不乏,阿谁虚席待彭宣。shī fù ān chāng yīng bù fá,ā shuí xū xí dài péng xuān。

赫侍御按蜀见讯以所作金紫桥诗刻及吕仙翁赠诗见示有答

王世贞

白简丹心奉圣朝,犹能清念及渔樵。bái jiǎn dān xīn fèng shèng cháo,yóu néng qīng niàn jí yú qiáo。
即看赪尾双鱼色,至自骢蹄万里桥。jí kàn chēng wěi shuāng yú sè,zhì zì cōng tí wàn lǐ qiáo。
夔子暮云应独袅,蓬婆春雪为谁骄。kuí zi mù yún yīng dú niǎo,péng pó chūn xuě wèi shuí jiāo。
吕翁虚有邯郸赠,叱驭王尊岂惮遥。lǚ wēng xū yǒu hán dān zèng,chì yù wáng zūn qǐ dàn yáo。

送徐孟孺游北雍且应秋试

王世贞

南州孺子雅翩翩,坐榻时烦府主悬。nán zhōu rú zi yǎ piān piān,zuò tà shí fán fǔ zhǔ xuán。
璞玉自佳三泣楚,囊金行尽一游燕。pú yù zì jiā sān qì chǔ,náng jīn xíng jǐn yī yóu yàn。
宁因狗监文方贵,才及龙门客便贤。níng yīn gǒu jiān wén fāng guì,cái jí lóng mén kè biàn xián。
衰病送君无可道,依稀犹记鹿鸣年。shuāi bìng sòng jūn wú kě dào,yī xī yóu jì lù míng nián。

利瓦伊桢使君自金华修讯且惠山资有谢

王世贞

春来萝薜媚深幽,猿饮鸿栖何所求。chūn lái luó bì mèi shēn yōu,yuán yǐn hóng qī hé suǒ qiú。
但得音书贤十部,宁将筐篚累诸侯。dàn dé yīn shū xián shí bù,níng jiāng kuāng fěi lèi zhū hóu。
山驱白石堪修馈,水酿清溪足破愁。shān qū bái shí kān xiū kuì,shuǐ niàng qīng xī zú pò chóu。
若使郑公重仗钺,还从竹马候江头。ruò shǐ zhèng gōng zhòng zhàng yuè,hái cóng zhú mǎ hòu jiāng tóu。

观奕者周生与朱茂才奕偶成一律赠周

王世贞

媚清馆前花事微,客将棋局送斜晖。mèi qīng guǎn qián huā shì wēi,kè jiāng qí jú sòng xié huī。
聊成死处窥活趣,不向生门发杀机。liáo chéng sǐ chù kuī huó qù,bù xiàng shēng mén fā shā jī。
敌手垒成俱渭水,监军马蹶有淮淝。dí shǒu lěi chéng jù wèi shuǐ,jiān jūn mǎ jué yǒu huái féi。
一枰未了兴先尽,余响犹残吾已归。yī píng wèi le xīng xiān jǐn,yú xiǎng yóu cán wú yǐ guī。

赵汝师宫洗领少司成以野服过我草堂言别作

王世贞

当时双凤向朝阳,此日三鳣集讲堂。dāng shí shuāng fèng xiàng cháo yáng,cǐ rì sān zhān jí jiǎng táng。
黄绮可缘宫傅重,白衣时作野人装。huáng qǐ kě yuán gōng fù zhòng,bái yī shí zuò yě rén zhuāng。
旋分僧供茵蔯暖,小出村沽柏子香。xuán fēn sēng gōng yīn chén nuǎn,xiǎo chū cūn gū bǎi zi xiāng。
非是木禅都不荐,慈悲一愿未曾偿。fēi shì mù chán dōu bù jiàn,cí bēi yī yuàn wèi céng cháng。

汝师语次多及时事民瘼慨然有感复成一首

王世贞

春风融融吹客床,忽有霜色生干将。chūn fēng róng róng chuī kè chuáng,hū yǒu shuāng sè shēng gàn jiāng。
感君方寸起鳞甲,笑我七尺真皮囊。gǎn jūn fāng cùn qǐ lín jiǎ,xiào wǒ qī chǐ zhēn pí náng。
燕中罗网致足畏,吴下茧丝胡可当。yàn zhōng luó wǎng zhì zú wèi,wú xià jiǎn sī hú kě dāng。
藉令指日相司马,何似得雨烹弘羊。jí lìng zhǐ rì xiāng sī mǎ,hé shì dé yǔ pēng hóng yáng。

弇山堂庭中玉兰及含桃二坞

王世贞

玉兰万朵玉屈卮,含桃亦自烟迷离。yù lán wàn duǒ yù qū zhī,hán táo yì zì yān mí lí。
只愁红纷坠瑶砌,忽喜韎鞨黏青枝。zhǐ chóu hóng fēn zhuì yáo qì,hū xǐ mèi hé nián qīng zhī。
朝霞碾圆摇妓鬓,甘露结液和诗脾。cháo xiá niǎn yuán yáo jì bìn,gān lù jié yè hé shī pí。
刘郎醉卧舍人横,啮妃女唇甘如饴。liú láng zuì wò shě rén héng,niè fēi nǚ chún gān rú yí。

弇山堂后石甃芙蓉池

王世贞

弇山堂北四绮树,落花尽落芙蓉池。yǎn shān táng běi sì qǐ shù,luò huā jǐn luò fú róng chí。
丙夜盈盈璧月照,伏日习习香风吹。bǐng yè yíng yíng bì yuè zhào,fú rì xí xí xiāng fēng chuī。
卫军开府夸上客,秘监擘纸裁新诗。wèi jūn kāi fǔ kuā shàng kè,mì jiān bāi zhǐ cái xīn shī。
野夫但解碧筒饮,九窍凉生当语谁。yě fū dàn jiě bì tǒng yǐn,jiǔ qiào liáng shēng dāng yǔ shuí。

竹径之右方小白莲池

王世贞

懒病难耕绵上田,不因中圣始逃禅。lǎn bìng nán gēng mián shàng tián,bù yīn zhōng shèng shǐ táo chán。
行穿王舍城中竹,小得东林社里莲。xíng chuān wáng shě chéng zhōng zhú,xiǎo dé dōng lín shè lǐ lián。
月色细分金琐碎,露香偏施玉婵娟。yuè sè xì fēn jīn suǒ suì,lù xiāng piān shī yù chán juān。
欲知双屐钟情处,多在朝晖未吐前。yù zhī shuāng jī zhōng qíng chù,duō zài cháo huī wèi tǔ qián。

少保戚公元敬解岭南将印还莱海访余娄上言别得二七言近体

王世贞

将星初傍女牛乡,与剔青灯秋夜长。jiāng xīng chū bàng nǚ niú xiāng,yǔ tī qīng dēng qiū yè zhǎng。
岭海归装无薏苡,蓟门遗爱有甘棠。lǐng hǎi guī zhuāng wú yì yǐ,jì mén yí ài yǒu gān táng。
从他贝锦时催织,未必良弓便可藏。cóng tā bèi jǐn shí cuī zhī,wèi bì liáng gōng biàn kě cáng。
别酒自温肤自粟,箧中霜色起干将。bié jiǔ zì wēn fū zì sù,qiè zhōng shuāng sè qǐ gàn jiāng。

少保戚公元敬解岭南将印还莱海访余娄上言别得二七言近体

王世贞

娄江西接五湖涛,别鹢穿云望眼劳。lóu jiāng xī jiē wǔ hú tāo,bié yì chuān yún wàng yǎn láo。
但使鸱夷心事足,母论麟阁姓名高。dàn shǐ chī yí xīn shì zú,mǔ lùn lín gé xìng míng gāo。
安期自有仙人枣,冶子何烦大相桃。ān qī zì yǒu xiān rén zǎo,yě zi hé fán dà xiāng táo。
若遇鲁连东海上,为言余久爱蓬蒿。ruò yù lǔ lián dōng hǎi shàng,wèi yán yú jiǔ ài péng hāo。

送常章二广文射策公车

王世贞

鸣鹿诸生向祖筵,碧霄鸾凤剧联翩。míng lù zhū shēng xiàng zǔ yán,bì xiāo luán fèng jù lián piān。
四诗谁不推匡鼎,三绝俱堪嗣郑虔。sì shī shuí bù tuī kuāng dǐng,sān jué jù kān sì zhèng qián。
今去连城双白璧,朅来寒雨一青毡。jīn qù lián chéng shuāng bái bì,qiè lái hán yǔ yī qīng zhān。
悬知博士多高第,不是菑川即广川。xuán zhī bó shì duō gāo dì,bù shì zāi chuān jí guǎng chuān。

送蹇子上兵宪进中丞抚顺天

王世贞

猎猎朱旗鼓吹翻,聊从父老一攀辕。liè liè zhū qí gǔ chuī fān,liáo cóng fù lǎo yī pān yuán。
衮衣可更来南土,锁钥今偏借北门。gǔn yī kě gèng lái nán tǔ,suǒ yào jīn piān jiè běi mén。
日月自悬三辅近,风云长护七陵尊。rì yuè zì xuán sān fǔ jìn,fēng yún zhǎng hù qī líng zūn。
何当貌得髯公相,把向麒麟阁上论。hé dāng mào dé rán gōng xiāng,bǎ xiàng qí lín gé shàng lùn。