古诗词

送徐汝思郎中使蜀虑囚兼悉鄙志

王世贞

长安二月百花明,花间好鸟嘤其鸣。zhǎng ān èr yuè bǎi huā míng,huā jiān hǎo niǎo yīng qí míng。
骑马低回问所适,眼中何人一李生。qí mǎ dī huí wèn suǒ shì,yǎn zhōng hé rén yī lǐ shēng。
李生为予赋白雪,击节高歌唾壶缺。lǐ shēng wèi yǔ fù bái xuě,jī jié gāo gē tuò hú quē。
两心炯炯中自知,至赏岂得逢人说。liǎng xīn jiǒng jiǒng zhōng zì zhī,zhì shǎng qǐ dé féng rén shuō。
谁其之子清而扬,抚琴不弹弦意长。shuí qí zhī zi qīng ér yáng,fǔ qín bù dàn xián yì zhǎng。
高山流水偶自会,浮云落日那能忘。gāo shān liú shuǐ ǒu zì huì,fú yún luò rì nà néng wàng。
从此论诗更吾子,予也开襟荐兰芷。cóng cǐ lùn shī gèng wú zi,yǔ yě kāi jīn jiàn lán zhǐ。
沉钩溟渤红珊瑚,明月波光夜深起。chén gōu míng bó hóng shān hú,míng yuè bō guāng yè shēn qǐ。
文章陆沉世所贱,千年得失人不见。wén zhāng lù chén shì suǒ jiàn,qiān nián dé shī rén bù jiàn。
其若天涯生咫尺,陌头飞英乱飘霰。qí ruò tiān yá shēng zhǐ chǐ,mò tóu fēi yīng luàn piāo xiàn。
青丝鹔鹴桃叶马,徐卿持节称使者。qīng sī sù shuāng táo yè mǎ,xú qīng chí jié chēng shǐ zhě。
倾城冠盖走相送,众中无言泪盈把。qīng chéng guān gài zǒu xiāng sòng,zhòng zhōng wú yán lèi yíng bǎ。
汉天西尽有光辉,诏许推环国士知。hàn tiān xī jǐn yǒu guāng huī,zhào xǔ tuī huán guó shì zhī。
陇云马首三千折,栈道猿声十二时。lǒng yún mǎ shǒu sān qiān zhé,zhàn dào yuán shēng shí èr shí。
峨眉山深白日照,锦官溪冷东风吹。é méi shān shēn bái rì zhào,jǐn guān xī lěng dōng fēng chuī。
巴人诵檄输賨布,夷女迎船歌竹枝。bā rén sòng xí shū cóng bù,yí nǚ yíng chuán gē zhú zhī。
滟滪秋沉疾如矢,白帝江陵七百里。yàn yù qiū chén jí rú shǐ,bái dì jiāng líng qī bǎi lǐ。
锦袍嵬坐映江水,徐卿丈夫当尔尔,岂无故人王与李。jǐn páo wéi zuò yìng jiāng shuǐ,xú qīng zhàng fū dāng ěr ěr,qǐ wú gù rén wáng yǔ lǐ。
足迹凄凉金马门,烽烟慷慨铜驼里。zú jì qī liáng jīn mǎ mén,fēng yān kāng kǎi tóng tuó lǐ。
古人恒悲生别离,灞桥水东不复西。gǔ rén héng bēi shēng bié lí,bà qiáo shuǐ dōng bù fù xī。
朱颜鬒鬓有时易,蕙质兰芬应未携。zhū yán zhěn bìn yǒu shí yì,huì zhì lán fēn yīng wèi xié。
对君长揖藏吴钩,鸊鹈膏湿寒芒愁。duì jūn zhǎng yī cáng wú gōu,pì tí gāo shī hán máng chóu。
它日延津倘相遇,三星斗间银河流。tā rì yán jīn tǎng xiāng yù,sān xīng dòu jiān yín hé liú。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

李本宁大参自楚访我弇中纪别二章

王世贞

艖䒀忽转越来溪,太史浮湘下会稽。chā bù hū zhuǎn yuè lái xī,tài shǐ fú xiāng xià huì jī。
误拟真人栖海上,久知夫子在关西。wù nǐ zhēn rén qī hǎi shàng,jiǔ zhī fū zi zài guān xī。
看它气色还金马,顾我形神似木鸡。kàn tā qì sè hái jīn mǎ,gù wǒ xíng shén shì mù jī。
稍喜蓟门游子到,别筵能唱白铜鞮。shāo xǐ jì mén yóu zi dào,bié yán néng chàng bái tóng dī。

李本宁大参自楚访我弇中纪别二章

王世贞

谁堪支策访柴荆,一笑高天青眼明。shuí kān zhī cè fǎng chái jīng,yī xiào gāo tiān qīng yǎn míng。
八月江涛为起色,五弦春雪乍成声。bā yuè jiāng tāo wèi qǐ sè,wǔ xián chūn xuě zhà chéng shēng。
雄飞岂复吾曹事,狎主凭君异日盟。xióng fēi qǐ fù wú cáo shì,xiá zhǔ píng jūn yì rì méng。
却笑少陵都不解,李侯那肯似阴铿。què xiào shǎo líng dōu bù jiě,lǐ hóu nà kěn shì yīn kēng。

少玄瀑泉二将军母七帙褒封太夫人寿言

王世贞

鱼轩容与夸王国,凤诏联翩出帝州。yú xuān róng yǔ kuā wáng guó,fèng zhào lián piān chū dì zhōu。
太母别封加紫绶,将军新第枕丹丘。tài mǔ bié fēng jiā zǐ shòu,jiāng jūn xīn dì zhěn dān qiū。
称觞珠履三千客,绕膝斑衣十九侯。chēng shāng zhū lǚ sān qiān kè,rào xī bān yī shí jiǔ hóu。
共晓含饴今日乐,不知丸胆向时愁。gòng xiǎo hán yí jīn rì lè,bù zhī wán dǎn xiàng shí chóu。

少玄奉国蒙恩推摄国事诗以贺之

王世贞

洪都朱邸郁摩天,同姓诸侯未乏贤。hóng dōu zhū dǐ yù mó tiān,tóng xìng zhū hóu wèi fá xián。
帝欲绍封齐孝后,人传摄国鲁侯年。dì yù shào fēng qí xiào hòu,rén chuán shè guó lǔ hóu nián。
长沙不少回旋袖,子建何烦自试篇。zhǎng shā bù shǎo huí xuán xiù,zi jiàn hé fán zì shì piān。
最好豫游銮玉地,可应歌舞但如前。zuì hǎo yù yóu luán yù dì,kě yīng gē wǔ dàn rú qián。

为仲淹赠其犹子肇元

王世贞

新都少年汪肇元,结客不肯称平原。xīn dōu shǎo nián wāng zhào yuán,jié kè bù kěn chēng píng yuán。
沾沾执鞭御元礼,宛宛解玦贻王孙。zhān zhān zhí biān yù yuán lǐ,wǎn wǎn jiě jué yí wáng sūn。
累棋少深伯父赏,学诗晚得门人尊。lèi qí shǎo shēn bó fù shǎng,xué shī wǎn dé mén rén zūn。
莫将词组为月旦,水镜于今吾已昏。mò jiāng cí zǔ wèi yuè dàn,shuǐ jìng yú jīn wú yǐ hūn。

经师朱教谕先生八十寿言

王世贞

仍栖故垒学庚桑,书带沿阶薜荔墙。réng qī gù lěi xué gēng sāng,shū dài yán jiē bì lì qiáng。
老去朱颜犹自王,少来青眼或能方。lǎo qù zhū yán yóu zì wáng,shǎo lái qīng yǎn huò néng fāng。
西河旧忆经生业,北面谁当弟子行。xī hé jiù yì jīng shēng yè,běi miàn shuí dāng dì zi xíng。
偶为敲针一垂钓,不将余日向文王。ǒu wèi qiāo zhēn yī chuí diào,bù jiāng yú rì xiàng wén wáng。

有感

王世贞

出处频年尚属人,于今不出始由身。chū chù pín nián shàng shǔ rén,yú jīn bù chū shǐ yóu shēn。
留将顶相称居士,洗却头衔字道民。liú jiāng dǐng xiāng chēng jū shì,xǐ què tóu xián zì dào mín。
一锸随身那讳死,三餐度口不缘贫。yī chā suí shēn nà huì sǐ,sān cān dù kǒu bù yuán pín。
寄声无限同盟者,苦海中间学问津。jì shēng wú xiàn tóng méng zhě,kǔ hǎi zhōng jiān xué wèn jīn。

汪伯玉司马同淹佳二仲徐孟孺胡元瑞过我弇园而张司马肖甫亦至

王世贞

清秋起色强登台,不为高轩护绿苔。qīng qiū qǐ sè qiáng dēng tái,bù wèi gāo xuān hù lǜ tái。
星斗自催占象动,风云群拥卧龙来。xīng dòu zì cuī zhàn xiàng dòng,fēng yún qún yōng wò lóng lái。
况逢开府前茅地,各逞追锋上驷才。kuàng féng kāi fǔ qián máo dì,gè chěng zhuī fēng shàng sì cái。
出处纵殊心事一,狎人鸥鹭莫轻猜。chū chù zòng shū xīn shì yī,xiá rén ōu lù mò qīng cāi。

送伯玉同二仲元瑞清洋将抵玉龙桥望玉山作

王世贞

离筵太白肯留残,欲尽豪贤且细看。lí yán tài bái kěn liú cán,yù jǐn háo xián qiě xì kàn。
青雀又分孤旆色,玉龙空并两峰寒。qīng què yòu fēn gū pèi sè,yù lóng kōng bìng liǎng fēng hán。
骄从麈尾争名晚,老向刀头忍泪难。jiāo cóng zhǔ wěi zhēng míng wǎn,lǎo xiàng dāo tóu rěn lèi nán。
何事不留三凤住,王家兄弟少琅玕。hé shì bù liú sān fèng zhù,wáng jiā xiōng dì shǎo láng gān。

乙酉元日试笔

王世贞

黄鸡唱晓酉更真,老兴不逮儿曹新。huáng jī chàng xiǎo yǒu gèng zhēn,lǎo xīng bù dǎi ér cáo xīn。
孤眠一千八百日,尚作六尺寻常身。gū mián yī qiān bā bǎi rì,shàng zuò liù chǐ xún cháng shēn。
坐头却占最后盏,历尾数残无复人。zuò tóu què zhàn zuì hòu zhǎn,lì wěi shù cán wú fù rén。
旋呼蓝举入山去,别向梅花探早春。xuán hū lán jǔ rù shān qù,bié xiàng méi huā tàn zǎo chūn。

人日得毛侍御秋中贵竹书有感却寄

王世贞

当时绣斧出姑苏,壮思那随别思徂。dāng shí xiù fǔ chū gū sū,zhuàng sī nà suí bié sī cú。
秋雁始为人日信,夜郎方表使星孤。qiū yàn shǐ wèi rén rì xìn,yè láng fāng biǎo shǐ xīng gū。
轮埋疋马霜先后,檄扫千盘瘴有无。lún mái pǐ mǎ shuāng xiān hòu,xí sǎo qiān pán zhàng yǒu wú。
不为渔樵堪记忆,只应清梦入江湖。bù wèi yú qiáo kān jì yì,zhǐ yīng qīng mèng rù jiāng hú。

癸未十月成伯从孙詹录偕弟进士寅季侄孟嘉过敬美澹圃看菊花作

王世贞

九月黄花十月肥,畴能澹圃斗寒菲。jiǔ yuè huáng huā shí yuè féi,chóu néng dàn pǔ dòu hán fēi。
移庖酒自江州好,挈弟人夸小令稀。yí páo jiǔ zì jiāng zhōu hǎo,qiè dì rén kuā xiǎo lìng xī。
二阮不须论犊鼻,诸王应是胜乌衣。èr ruǎn bù xū lùn dú bí,zhū wáng yīng shì shèng wū yī。
凭谁请得葳蕤钥,夜半犹歌缓缓归。píng shuí qǐng dé wēi ruí yào,yè bàn yóu gē huǎn huǎn guī。

甲申中秋夕成伯寅叔孟嘉复携酒弇园楚人李惟祯来不疑辈在焉颇具歌吹之乐得一首

王世贞

弇园寂寂已经年,忽有新飔弄管弦。yǎn yuán jì jì yǐ jīng nián,hū yǒu xīn sī nòng guǎn xián。
楚客自能鸲鹆舞,吴侬偏爱鹧鸪篇。chǔ kè zì néng qú yù wǔ,wú nóng piān ài zhè gū piān。
携来群从兰心美,折后双枝桂魄圆。xié lái qún cóng lán xīn měi,zhé hòu shuāng zhī guì pò yuán。
尘世明朝应诧说,缑山此夜有群仙。chén shì míng cháo yīng chà shuō,gōu shān cǐ yè yǒu qún xiān。

寄夏州张中丞

王世贞

然明风绩许谁攀,西断单于指掌间。rán míng fēng jì xǔ shuí pān,xī duàn dān yú zhǐ zhǎng jiān。
投笔欲干蒲类海,如椽还湿贺兰山。tóu bǐ yù gàn pú lèi hǎi,rú chuán hái shī hè lán shān。
蘘无赤白烽长偃,绶有银黄肘不闲。ráng wú chì bái fēng zhǎng yǎn,shòu yǒu yín huáng zhǒu bù xián。
闻道秦天犹咫尺,未须愁问玉门关。wén dào qín tiān yóu zhǐ chǐ,wèi xū chóu wèn yù mén guān。

宪使西华王公七十乃弟旸谷公亦六十九矣子念乞言为寿

王世贞

西华山头西母过,喜君花萼媚烟萝。xī huá shān tóu xī mǔ guò,xǐ jūn huā è mèi yān luó。
从知啖蔗流光美,况复分柑乐事多。cóng zhī dàn zhè liú guāng měi,kuàng fù fēn gān lè shì duō。
门有鉴湖堪贺季,室无天女胜维摩。mén yǒu jiàn hú kān hè jì,shì wú tiān nǚ shèng wéi mó。
埙篪别是千年曲,不唱平原奈乐何。xūn chí bié shì qiān nián qū,bù chàng píng yuán nài lè hé。