古诗词

又题雨山所藏黄石斋文治论卷子

郑孝胥

尼山论人先史鱼,有道无道直如矢。ní shān lùn rén xiān shǐ yú,yǒu dào wú dào zhí rú shǐ。
石斋可与史鱼匹,毕生不屈得其死。shí zhāi kě yǔ shǐ yú pǐ,bì shēng bù qū dé qí sǐ。
奇哉斯人乃多艺,文辞书画皆绝美。qí zāi sī rén nǎi duō yì,wén cí shū huà jiē jué měi。
迂僻疑当含瓦石,广平梅花定何理。yū pì yí dāng hán wǎ shí,guǎng píng méi huā dìng hé lǐ。
忍盦昔藏泼墨卷,莲叶戏蟹半入水。rěn ān xī cáng pō mò juǎn,lián yè xì xiè bàn rù shuǐ。
《孝经序论》杂骈散,蔡夫人书犹可喜。xiào jīng xù lùn zá pián sàn,cài fū rén shū yóu kě xǐ。
忍盦久亡不可见,今见此卷毛发起。rěn ān jiǔ wáng bù kě jiàn,jīn jiàn cǐ juǎn máo fā qǐ。
雨山端人能宝此,殷勤使我题纸尾。yǔ shān duān rén néng bǎo cǐ,yīn qín shǐ wǒ tí zhǐ wěi。
我与石斋虽乡里,亡国则同他无似。wǒ yǔ shí zhāi suī xiāng lǐ,wáng guó zé tóng tā wú shì。
略谈文字尚难追,北山遗臣谁敢比?lüè tán wén zì shàng nán zhuī,běi shān yí chén shuí gǎn bǐ?
猜您喜欢

青厓雨山竹雨香城夜饮

郑孝胥

老去诗人感事多,不辞专海一相过。lǎo qù shī rén gǎn shì duō,bù cí zhuān hǎi yī xiāng guò。
六年如梦依然在,奈此灯前酒后何。liù nián rú mèng yī rán zài,nài cǐ dēng qián jiǔ hòu hé。

青厓雨山竹雨香城夜饮

郑孝胥

辽海新朝莫苟安,由来事业出艰难。liáo hǎi xīn cháo mò gǒu ān,yóu lái shì yè chū jiān nán。
漆身吞炭都经过,忧患馀生亦等闲。qī shēn tūn tàn dōu jīng guò,yōu huàn yú shēng yì děng xián。

九月初一日晨起

郑孝胥

世变方兴孰了期,息肩何地事堪疑。shì biàn fāng xīng shú le qī,xī jiān hé dì shì kān yí。
睡乡万户鸡声裹,却是闲吟缩手时。shuì xiāng wàn hù jī shēng guǒ,què shì xián yín suō shǒu shí。

九月初一日晨起

郑孝胥

动静元来贯晦明,半生待旦伴长庚。dòng jìng yuán lái guàn huì míng,bàn shēng dài dàn bàn zhǎng gēng。
萧然抱膝灯光下,渐觉人间万事轻。xiāo rán bào xī dēng guāng xià,jiàn jué rén jiān wàn shì qīng。

和高濑武次郎

郑孝胥

圣学千秋久舍藏,救时深切信奇方。shèng xué qiān qiū jiǔ shě cáng,jiù shí shēn qiè xìn qí fāng。
欲凭《论语》平天下,半部谁怀一日长。yù píng lùn yǔ píng tiān xià,bàn bù shuí huái yī rì zhǎng。

夜起盆梅正发

郑孝胥

寻花呼酒恣清狂,绳匠斜街久断肠。xún huā hū jiǔ zì qīng kuáng,shéng jiàng xié jiē jiǔ duàn cháng。
魂梦王陈真入座,何来窗下一枝香。hún mèng wáng chén zhēn rù zuò,hé lái chuāng xià yī zhī xiāng。

夜起盆梅正发

郑孝胥

举头惟见小时月,见月怀人欲见难。jǔ tóu wéi jiàn xiǎo shí yuè,jiàn yuè huái rén yù jiàn nán。
失马塞翁过七十,残宵对月不胜寒。shī mǎ sāi wēng guò qī shí,cán xiāo duì yuè bù shèng hán。

日本漫画者安田雅甫求书

郑孝胥

已槁苍颜那复温,渐销英气亦无痕。yǐ gǎo cāng yán nà fù wēn,jiàn xiāo yīng qì yì wú hén。
丹青难写灵台状,皮相纷纷莫浪言。dān qīng nán xiě líng tái zhuàng,pí xiāng fēn fēn mò làng yán。

悼内藤虎博士

郑孝胥

两京邂逅剧谈馀,问疾平原见异书。liǎng jīng xiè hòu jù tán yú,wèn jí píng yuán jiàn yì shū。
惊叹少微动星象,不堪回首子云居。jīng tàn shǎo wēi dòng xīng xiàng,bù kān huí shǒu zi yún jū。

使日杂诗

郑孝胥

平生肝胆道非孤,坐视扶桑奋霸图。píng shēng gān dǎn dào fēi gū,zuò shì fú sāng fèn bà tú。
四十年前花前客,白鸥年少岂知吾。sì shí nián qián huā qián kè,bái ōu nián shǎo qǐ zhī wú。

使日杂诗

郑孝胥

山路樱花半未开,云中富士雪犹霾。shān lù yīng huā bàn wèi kāi,yún zhōng fù shì xuě yóu mái。
车傍儿女颜如玉,尽道先生觅句来。chē bàng ér nǚ yán rú yù,jǐn dào xiān shēng mì jù lái。

使日杂诗

郑孝胥

山楼主客百重欢,红袖银灯夜未阑。shān lóu zhǔ kè bǎi zhòng huān,hóng xiù yín dēng yè wèi lán。
诸老热肠吾自醉,不须借酒御春寒。zhū lǎo rè cháng wú zì zuì,bù xū jiè jiǔ yù chūn hán。

使日杂诗

郑孝胥

成围暖玉莫惊寒,诗酒相催特地欢。chéng wéi nuǎn yù mò jīng hán,shī jiǔ xiāng cuī tè dì huān。
可惜少年心已尽,只将红袖当花看。kě xī shǎo nián xīn yǐ jǐn,zhǐ jiāng hóng xiù dāng huā kàn。

使日杂诗

郑孝胥

独往孤行道偶通,知音千载最难逢。dú wǎng gū xíng dào ǒu tōng,zhī yīn qiān zài zuì nán féng。
世人尽在酣眠里,忘却人间夜起翁。shì rén jǐn zài hān mián lǐ,wàng què rén jiān yè qǐ wēng。

使日杂诗

郑孝胥

涂地谁怜脑与肝,千秋转败事尤难。tú dì shuí lián nǎo yǔ gān,qiān qiū zhuǎn bài shì yóu nán。
贪天未可论功罪,翻使英雄泪不干。tān tiān wèi kě lùn gōng zuì,fān shǐ yīng xióng lèi bù gàn。