古诗词

又题雨山所藏黄石斋文治论卷子

郑孝胥

尼山论人先史鱼,有道无道直如矢。ní shān lùn rén xiān shǐ yú,yǒu dào wú dào zhí rú shǐ。
石斋可与史鱼匹,毕生不屈得其死。shí zhāi kě yǔ shǐ yú pǐ,bì shēng bù qū dé qí sǐ。
奇哉斯人乃多艺,文辞书画皆绝美。qí zāi sī rén nǎi duō yì,wén cí shū huà jiē jué měi。
迂僻疑当含瓦石,广平梅花定何理。yū pì yí dāng hán wǎ shí,guǎng píng méi huā dìng hé lǐ。
忍盦昔藏泼墨卷,莲叶戏蟹半入水。rěn ān xī cáng pō mò juǎn,lián yè xì xiè bàn rù shuǐ。
《孝经序论》杂骈散,蔡夫人书犹可喜。xiào jīng xù lùn zá pián sàn,cài fū rén shū yóu kě xǐ。
忍盦久亡不可见,今见此卷毛发起。rěn ān jiǔ wáng bù kě jiàn,jīn jiàn cǐ juǎn máo fā qǐ。
雨山端人能宝此,殷勤使我题纸尾。yǔ shān duān rén néng bǎo cǐ,yīn qín shǐ wǒ tí zhǐ wěi。
我与石斋虽乡里,亡国则同他无似。wǒ yǔ shí zhāi suī xiāng lǐ,wáng guó zé tóng tā wú shì。
略谈文字尚难追,北山遗臣谁敢比?lüè tán wén zì shàng nán zhuī,běi shān yí chén shuí gǎn bǐ?
猜您喜欢

使日杂诗

郑孝胥

松际初阳射眼明,窗间海色卷云平。sōng jì chū yáng shè yǎn míng,chuāng jiān hǎi sè juǎn yún píng。
越山驰道千车过,也作风涛拍岸声。yuè shān chí dào qiān chē guò,yě zuò fēng tāo pāi àn shēng。

使日杂诗

郑孝胥

池馆幽奇窗对海,最宜风雨看惊涛。chí guǎn yōu qí chuāng duì hǎi,zuì yí fēng yǔ kàn jīng tāo。
移情别有成连曲,不借诗人一世豪。yí qíng bié yǒu chéng lián qū,bù jiè shī rén yī shì háo。

使日杂诗

郑孝胥

琼岛仙姝不自妍,莫将脂粉拟天然。qióng dǎo xiān shū bù zì yán,mò jiāng zhī fěn nǐ tiān rán。
春潮初涨云初起,正在朝阳吐燄前。chūn cháo chū zhǎng yún chū qǐ,zhèng zài cháo yáng tǔ yàn qián。

使日杂诗

郑孝胥

刻意伤春失梦痕,怀人亭下更何言。kè yì shāng chūn shī mèng hén,huái rén tíng xià gèng hé yán。
花前白发风怀尽,不是销魂是断魂。huā qián bái fā fēng huái jǐn,bù shì xiāo hún shì duàn hún。

使日杂诗

郑孝胥

处处春山展画图,登楼小憩茗瓯俱。chù chù chūn shān zhǎn huà tú,dēng lóu xiǎo qì míng ōu jù。
两丛红白谁来赏,唤起闲情到鼠姑。liǎng cóng hóng bái shuí lái shǎng,huàn qǐ xián qíng dào shǔ gū。

使日杂诗

郑孝胥

北戒神州久闭关,愿穿河套越天山。běi jiè shén zhōu jiǔ bì guān,yuàn chuān hé tào yuè tiān shān。
天公应被人窥破,鸟岛何须取半环。tiān gōng yīng bèi rén kuī pò,niǎo dǎo hé xū qǔ bàn huán。

使日杂诗

郑孝胥

松径通天暗入林,两峰离立意何深。sōng jìng tōng tiān àn rù lín,liǎng fēng lí lì yì hé shēn。
白云虚度岩腰过,似有微行出岫心。bái yún xū dù yán yāo guò,shì yǒu wēi xíng chū xiù xīn。

使日杂诗

郑孝胥

炉韝原知属化工,阴阳为炭碧兼红。lú gōu yuán zhī shǔ huà gōng,yīn yáng wèi tàn bì jiān hóng。
谁能发问谁能对,子厚灵均祇两雄。shuí néng fā wèn shuí néng duì,zi hòu líng jūn qí liǎng xióng。

使日杂诗

郑孝胥

嘘气成云鳄养雏,应声掉尾果堪呼。xū qì chéng yún è yǎng chú,yīng shēng diào wěi guǒ kān hū。
昌黎自爱闲文字,遣与蛇龙作并驱。chāng lí zì ài xián wén zì,qiǎn yǔ shé lóng zuò bìng qū。

使日杂诗

郑孝胥

聪明睿智惟神武,德化二千六百年。cōng míng ruì zhì wéi shén wǔ,dé huà èr qiān liù bǎi nián。
今日日光辉万国,苍生还赖旧山川。jīn rì rì guāng huī wàn guó,cāng shēng hái lài jiù shān chuān。

使日杂诗

郑孝胥

痴云堆积天如墨,雪浪奔腾海愈明。chī yún duī jī tiān rú mò,xuě làng bēn téng hǎi yù míng。
正有万千身世恨,悲歌来和撼天声。zhèng yǒu wàn qiān shēn shì hèn,bēi gē lái hé hàn tiān shēng。

使日杂诗

郑孝胥

怀古东来七十翁,穿胸贯日气如虹。huái gǔ dōng lái qī shí wēng,chuān xiōng guàn rì qì rú hóng。
双桥倒影金千尺,大淀河头夕照中。shuāng qiáo dào yǐng jīn qiān chǐ,dà diàn hé tóu xī zhào zhōng。

使日杂诗

郑孝胥

百岁才馀廿五年,任他修短且随缘。bǎi suì cái yú niàn wǔ nián,rèn tā xiū duǎn qiě suí yuán。
英雄花月应同尽,莫向人间叹逝川。yīng xióng huā yuè yīng tóng jǐn,mò xiàng rén jiān tàn shì chuān。

使日杂诗

郑孝胥

儿女倾城为送迎,老夫感涕欲纵横。ér nǚ qīng chéng wèi sòng yíng,lǎo fū gǎn tì yù zòng héng。
达材成德真吾党,愿汝同扬一世名。dá cái chéng dé zhēn wú dǎng,yuàn rǔ tóng yáng yī shì míng。

使日杂诗

郑孝胥

一角玄黄渐射金,半丸离海欲登临。yī jiǎo xuán huáng jiàn shè jīn,bàn wán lí hǎi yù dēng lín。
暗中已有人相待,二十年来夜起心。àn zhōng yǐ yǒu rén xiāng dài,èr shí nián lái yè qǐ xīn。