古诗词

又题雨山所藏黄石斋文治论卷子

郑孝胥

尼山论人先史鱼,有道无道直如矢。ní shān lùn rén xiān shǐ yú,yǒu dào wú dào zhí rú shǐ。
石斋可与史鱼匹,毕生不屈得其死。shí zhāi kě yǔ shǐ yú pǐ,bì shēng bù qū dé qí sǐ。
奇哉斯人乃多艺,文辞书画皆绝美。qí zāi sī rén nǎi duō yì,wén cí shū huà jiē jué měi。
迂僻疑当含瓦石,广平梅花定何理。yū pì yí dāng hán wǎ shí,guǎng píng méi huā dìng hé lǐ。
忍盦昔藏泼墨卷,莲叶戏蟹半入水。rěn ān xī cáng pō mò juǎn,lián yè xì xiè bàn rù shuǐ。
《孝经序论》杂骈散,蔡夫人书犹可喜。xiào jīng xù lùn zá pián sàn,cài fū rén shū yóu kě xǐ。
忍盦久亡不可见,今见此卷毛发起。rěn ān jiǔ wáng bù kě jiàn,jīn jiàn cǐ juǎn máo fā qǐ。
雨山端人能宝此,殷勤使我题纸尾。yǔ shān duān rén néng bǎo cǐ,yīn qín shǐ wǒ tí zhǐ wěi。
我与石斋虽乡里,亡国则同他无似。wǒ yǔ shí zhāi suī xiāng lǐ,wáng guó zé tóng tā wú shì。
略谈文字尚难追,北山遗臣谁敢比?lüè tán wén zì shàng nán zhuī,běi shān yí chén shuí gǎn bǐ?
猜您喜欢

使日杂诗

郑孝胥

骨肉凋零换劫灰,兴亡万状只馀哀。gǔ ròu diāo líng huàn jié huī,xīng wáng wàn zhuàng zhǐ yú āi。
仰天读忆儿时事,满眼波涛更不回。yǎng tiān dú yì ér shí shì,mǎn yǎn bō tāo gèng bù huí。

使日杂诗

郑孝胥

海上群山跋浪来,千苍万翠画图开。hǎi shàng qún shān bá làng lái,qiān cāng wàn cuì huà tú kāi。
朝阳巧欲施金采,涌出参差白雪堆。cháo yáng qiǎo yù shī jīn cǎi,yǒng chū cān chà bái xuě duī。

使日杂诗

郑孝胥

户枢流水理殊明,惰慢终教业不成。hù shū liú shuǐ lǐ shū míng,duò màn zhōng jiào yè bù chéng。
百岁寻常应易得,何须世外觅长生。bǎi suì xún cháng yīng yì dé,hé xū shì wài mì zhǎng shēng。

使日杂诗

郑孝胥

一张一弛力常均,天道如弓事在人。yī zhāng yī chí lì cháng jūn,tiān dào rú gōng shì zài rén。
夏靡阿衡俱过百,张苍乳臭不须论。xià mí ā héng jù guò bǎi,zhāng cāng rǔ chòu bù xū lùn。

端午后一日雨中

郑孝胥

万重旧梦落江南,翘首燕云兴尚酣。wàn zhòng jiù mèng luò jiāng nán,qiào shǒu yàn yún xīng shàng hān。
谁觅塞翁谈夜起,绿杨深处是茅庵。shuí mì sāi wēng tán yè qǐ,lǜ yáng shēn chù shì máo ān。

端午后一日雨中

郑孝胥

窗间昼晦欲抛书,闭置长憎出有车。chuāng jiān zhòu huì yù pāo shū,bì zhì zhǎng zēng chū yǒu chē。
仅得小廊堪曳足,时来放眼即逃虚。jǐn dé xiǎo láng kān yè zú,shí lái fàng yǎn jí táo xū。

端午后一日雨中

郑孝胥

野鸽翻空合又分,知时就食忽成群。yě gē fān kōng hé yòu fēn,zhī shí jiù shí hū chéng qún。
黄粱一霎人间事,插翅高飞愧此君。huáng liáng yī shà rén jiān shì,chā chì gāo fēi kuì cǐ jūn。

端午后一日雨中

郑孝胥

对床听雨真佳境,爱说东坡与颖滨。duì chuáng tīng yǔ zhēn jiā jìng,ài shuō dōng pō yǔ yǐng bīn。
老我廿年耽夜色,雨中偏觉一灯亲。lǎo wǒ niàn nián dān yè sè,yǔ zhōng piān jué yī dēng qīn。

戌亥去国图

郑孝胥

人海藏楼事有无,西山衔阙岁将徂。rén hǎi cáng lóu shì yǒu wú,xī shān xián quē suì jiāng cú。
卷中匕首何曾见,为展残年《戌亥》图。juǎn zhōng bǐ shǒu hé céng jiàn,wèi zhǎn cán nián xū hài tú。

九原

郑孝胥

王室中兴岂妄言,待时未可议南辕。wáng shì zhōng xīng qǐ wàng yán,dài shí wèi kě yì nán yuán。
韬翁忍死犹东望,难慰斯人在九原。tāo wēng rěn sǐ yóu dōng wàng,nán wèi sī rén zài jiǔ yuán。

述意

郑孝胥

投门避地久周旋,辽左龙飞信有天。tóu mén bì dì jiǔ zhōu xuán,liáo zuǒ lóng fēi xìn yǒu tiān。
纪事会须成本末,崎岖又历十三年。jì shì huì xū chéng běn mò,qí qū yòu lì shí sān nián。

述意

郑孝胥

皎然进退自分明,中止休疑业未成。jiǎo rán jìn tuì zì fēn míng,zhōng zhǐ xiū yí yè wèi chéng。
天道从来看后起,只将白发待还京。tiān dào cóng lái kàn hòu qǐ,zhǐ jiāng bái fā dài hái jīng。

题胡琴初诗后

郑孝胥

尸位三年我自评,乞归众怒尚难平。shī wèi sān nián wǒ zì píng,qǐ guī zhòng nù shàng nán píng。
老夫骂世殊无谓,何怪时流出恶声。lǎo fū mà shì shū wú wèi,hé guài shí liú chū è shēng。

题胡琴初诗后

郑孝胥

负重堪嗟忍辱时,勤攻吾过欲谁期。fù zhòng kān jiē rěn rǔ shí,qín gōng wú guò yù shuí qī。
杜门毁誉今奚较,奋笔诗人莫太迟。dù mén huǐ yù jīn xī jiào,fèn bǐ shī rén mò tài chí。

长庚

郑孝胥

杞忧无尽思无边,都在人间晓梦前。qǐ yōu wú jǐn sī wú biān,dōu zài rén jiān xiǎo mèng qián。
偶起推门看夜碧,长庚留燄正横天。ǒu qǐ tuī mén kàn yè bì,zhǎng gēng liú yàn zhèng héng tiān。