古诗词

宽张文玘

李俊民

怪来久不造龙门,依旧相逢一笑温。guài lái jiǔ bù zào lóng mén,yī jiù xiāng féng yī xiào wēn。 任把锦囊嘲李贺,休将布鼓诧王尊。rèn bǎ jǐn náng cháo lǐ hè,xiū jiāng bù gǔ chà wáng zūn。 事随势过心犹骇,言与时违舌可吞。shì suí shì guò xīn yóu hài,yán yǔ shí wéi shé kě tūn。 谁为书生肯推毂,绨袍且念故人恩。shuí wèi shū shēng kěn tuī gǔ,tí páo qiě niàn gù rén ēn。

和窦君瑞

李俊民

勒石燕山后世名,子孙蝉蜕起风尘。lēi shí yàn shān hòu shì míng,zi sūn chán tuì qǐ fēng chén。 谁怜喜鹊飞来意,自叹灵椿老大身。shuí lián xǐ què fēi lái yì,zì tàn líng chūn lǎo dà shēn。 愁见灌夫杯酒过,梦惊苏蕙锦书新。chóu jiàn guàn fū bēi jiǔ guò,mèng jīng sū huì jǐn shū xīn。 几年客里无情话,一笑相逢姓麦人。jǐ nián kè lǐ wú qíng huà,yī xiào xiāng féng xìng mài rén。

窦子温宅为有力者所夺

李俊民

谩劳买宅著千万,此又卜居何□从。mán láo mǎi zhái zhù qiān wàn,cǐ yòu bo jū hé cóng。 得把茅来头可盖,但教窗下膝能容。dé bǎ máo lái tóu kě gài,dàn jiào chuāng xià xī néng róng。 尚怜相贺巢边燕,知为谁甜花底蜂。shàng lián xiāng hè cháo biān yàn,zhī wèi shuí tián huā dǐ fēng。 速向元龙问闲舍,暂将一榻过今冬。sù xiàng yuán lóng wèn xián shě,zàn jiāng yī tà guò jīn dōng。

子荣途中见忆有先生在世人中龙三十年前到月宫之句依韵谢答

李俊民

高楼日日望元龙,禾黍离离闵故宫。gāo lóu rì rì wàng yuán lóng,hé shǔ lí lí mǐn gù gōng。 两地谩看千里月,五湖能借半帆风。liǎng dì mán kàn qiān lǐ yuè,wǔ hú néng jiè bàn fān fēng。 囊锥颖脱何难出,名纸毛生未肯通。náng zhuī yǐng tuō hé nán chū,míng zhǐ máo shēng wèi kěn tōng。 好在沁阳山色里,一廛宁许寄杨雄。hǎo zài qìn yáng shān sè lǐ,yī chán níng xǔ jì yáng xióng。

吊曹庆之

李俊民

杯酒中间气沓拖,从教千丈起风波。bēi jiǔ zhōng jiān qì dá tuō,cóng jiào qiān zhàng qǐ fēng bō。 丝棼世事无一可,花落人生得几何。sī fén shì shì wú yī kě,huā luò rén shēng dé jǐ hé。 休向棘林长夜哭,试听蒿里送行歌。xiū xiàng jí lín zhǎng yè kū,shì tīng hāo lǐ sòng xíng gē。 岂容身后钟君在,阿骛如今嫁者多。qǐ róng shēn hòu zhōng jūn zài,ā wù rú jīn jià zhě duō。

吊王德华

李俊民

衰鬓愁添镜里丝,流年恰及梦中蓍。shuāi bìn chóu tiān jìng lǐ sī,liú nián qià jí mèng zhōng shī。 可怜白日佳城地,正值黄杨厄闰时。kě lián bái rì jiā chéng dì,zhèng zhí huáng yáng è rùn shí。 抚柩恨深元伯母,负薪情惨叔敖儿。fǔ jiù hèn shēn yuán bó mǔ,fù xīn qíng cǎn shū áo ér。 髑髅不识生前乐,枉却招魂费楚辞。dú lóu bù shí shēng qián lè,wǎng què zhāo hún fèi chǔ cí。

赠医郭显道

李俊民

小隐嵩阳种德时,智能博物物皆归。xiǎo yǐn sōng yáng zhǒng dé shí,zhì néng bó wù wù jiē guī。 笼中无愧狄仁杰,山下常逢台孝威。lóng zhōng wú kuì dí rén jié,shān xià cháng féng tái xiào wēi。 子细论来生可养,斩新卦得遁之肥。zi xì lùn lái shēng kě yǎng,zhǎn xīn guà dé dùn zhī féi。 粗疏谁似嵇中散,幽愤诗成忆采薇。cū shū shuí shì jī zhōng sàn,yōu fèn shī chéng yì cǎi wēi。

焦彦昭失中子

李俊民

相逢地下果何如,自谓情钟亦太愚。xiāng féng dì xià guǒ hé rú,zì wèi qíng zhōng yì tài yú。 未必珠能空老蚌,岂期玄不与童乌。wèi bì zhū néng kōng lǎo bàng,qǐ qī xuán bù yǔ tóng wū。 且怜商也无三罪,尚喜徐卿有二雏。qiě lián shāng yě wú sān zuì,shàng xǐ xú qīng yǒu èr chú。 万事尽归天予夺,速宜收泪谢玄夫。wàn shì jǐn guī tiān yǔ duó,sù yí shōu lèi xiè xuán fū。

读五代史

李俊民

破却千金筑一台,折冲阃外望人才。pò què qiān jīn zhù yī tái,zhé chōng kǔn wài wàng rén cái。 中原山岳河分断,塞上牛羊草引来。zhōng yuán shān yuè hé fēn duàn,sāi shàng niú yáng cǎo yǐn lái。 西海正惊天狗堕,北人忽拥帝羓回。xī hǎi zhèng jīng tiān gǒu duò,běi rén hū yōng dì bā huí。 犹怜仙掌英灵在,能把潼关闭不开。yóu lián xiān zhǎng yīng líng zài,néng bǎ tóng guān bì bù kāi。

春温轩

李俊民

三尺枯桐膝上横,一弹洗尽绮罗尘。sān chǐ kū tóng xī shàng héng,yī dàn xǐ jǐn qǐ luó chén。 芙蓉城里谁为主,姑射山前别有人。fú róng chéng lǐ shuí wèi zhǔ,gū shè shān qián bié yǒu rén。 云雨不侵行处梦,丹青难写醉时真。yún yǔ bù qīn xíng chù mèng,dān qīng nán xiě zuì shí zhēn。 早寻林下乘鸾侣,莫遣春温过却春。zǎo xún lín xià chéng luán lǚ,mò qiǎn chūn wēn guò què chūn。

任仲山谈西府事

李俊民

德音到处下情通,喜动山城百岁翁。dé yīn dào chù xià qíng tōng,xǐ dòng shān chéng bǎi suì wēng。 和气挽回中国化,威声振起外台风。hé qì wǎn huí zhōng guó huà,wēi shēng zhèn qǐ wài tái fēng。 少酬汉使澄清志,不愧周官燮理功。shǎo chóu hàn shǐ chéng qīng zhì,bù kuì zhōu guān xiè lǐ gōng。 南北封疆归一统,太平立法自河东。nán běi fēng jiāng guī yī tǒng,tài píng lì fǎ zì hé dōng。

索和长平诸诗友送行韵信笔奉呈君玉闰之资客中一笑

李俊民

汉厦非无论道毡,自惭老去鬓皤然。hàn shà fēi wú lùn dào zhān,zì cán lǎo qù bìn pó rán。 闲愁似海藏皮里,往事如风过耳边。xián chóu shì hǎi cáng pí lǐ,wǎng shì rú fēng guò ěr biān。 几度班荆谁与话,一朝倾盖□相怜。jǐ dù bān jīng shuí yǔ huà,yī cháo qīng gài xiāng lián。 柴门近日多来客,火速移床待孝先。chái mén jìn rì duō lái kè,huǒ sù yí chuáng dài xiào xiān。

索和长平诸诗友送行韵信笔奉呈君玉闰之资客中一笑

李俊民

青春人物正当时,咫尺云天快乐披。qīng chūn rén wù zhèng dāng shí,zhǐ chǐ yún tiān kuài lè pī。 相见便如胶漆密,此行还似筈弦离。xiāng jiàn biàn rú jiāo qī mì,cǐ xíng hái shì kuò xián lí。 方传细柳将军令,或赋甘棠召伯诗。fāng chuán xì liǔ jiāng jūn lìng,huò fù gān táng zhào bó shī。 待得一朝公事了,联镳西去未为迟。dài dé yī cháo gōng shì le,lián biāo xī qù wèi wèi chí。

索和长平诸诗友送行韵信笔奉呈君玉闰之资客中一笑

李俊民

此身莫辄犯针毡,只合浮沉委自然。cǐ shēn mò zhé fàn zhēn zhān,zhǐ hé fú chén wěi zì rán。 久堕风波人海里,暂依云汉使星边。jiǔ duò fēng bō rén hǎi lǐ,zàn yī yún hàn shǐ xīng biān。 斗升乞活真堪笑,青紫归耕亦可怜。dòu shēng qǐ huó zhēn kān xiào,qīng zǐ guī gēng yì kě lián。 早晚皇家重名器,著鞭当在祖生先。zǎo wǎn huáng jiā zhòng míng qì,zhù biān dāng zài zǔ shēng xiān。

索和长平诸诗友送行韵信笔奉呈君玉闰之资客中一笑

李俊民

老觉粗疏过往时,赤心今始为君披。lǎo jué cū shū guò wǎng shí,chì xīn jīn shǐ wèi jūn pī。 交情大抵无新旧,人事从来有合离。jiāo qíng dà dǐ wú xīn jiù,rén shì cóng lái yǒu hé lí。 见说片辞能折狱,未尝一话不言诗。jiàn shuō piàn cí néng zhé yù,wèi cháng yī huà bù yán shī。 河东自古文明地,可惜儒冠感遇迟。hé dōng zì gǔ wén míng dì,kě xī rú guān gǎn yù chí。

唐臣满月洗儿索诗故赋

李俊民

幽径疏篱竹外村,淡烟斜日水边城。yōu jìng shū lí zhú wài cūn,dàn yān xié rì shuǐ biān chéng。 地形占斗辨南北,风俗以人分重轻。dì xíng zhàn dòu biàn nán běi,fēng sú yǐ rén fēn zhòng qīng。 坐上有山围似画,樽中得酒论如兵。zuò shàng yǒu shān wéi shì huà,zūn zhōng dé jiǔ lùn rú bīng。 青春将种多才调,拂袖林泉恐不情。qīng chūn jiāng zhǒng duō cái diào,fú xiù lín quán kǒng bù qíng。

昨晚蒙降临无以为待早赴院谢闻己长往何行之速也因去人寄达少慰客中未伸之志耳

李俊民

纵横人市尽裘毡,一旦衣冠气索然。zòng héng rén shì jǐn qiú zhān,yī dàn yī guān qì suǒ rán。 岂信鲁连归海上,颇哀屈子老江边。qǐ xìn lǔ lián guī hǎi shàng,pǒ āi qū zi lǎo jiāng biān。 汗流石马谁堪恨,草没铜驼世所怜。hàn liú shí mǎ shuí kān hèn,cǎo méi tóng tuó shì suǒ lián。 莫惮区区困刀笔,论功终让指踪先。mò dàn qū qū kùn dāo bǐ,lùn gōng zhōng ràng zhǐ zōng xiān。

昨晚蒙降临无以为待早赴院谢闻己长往何行之速也因去人寄达少慰客中未伸之志耳

李俊民

书生掉舌岂其时,手底青编亦倦披。shū shēng diào shé qǐ qí shí,shǒu dǐ qīng biān yì juàn pī。 铁锁尚沈江漠漠,铜驼又没草离离。tiě suǒ shàng shěn jiāng mò mò,tóng tuó yòu méi cǎo lí lí。 阴山路上明妃曲,天宝年中杜甫诗。yīn shān lù shàng míng fēi qū,tiān bǎo nián zhōng dù fǔ shī。 古往今来几兴废,白头恨见太平迟。gǔ wǎng jīn lái jǐ xīng fèi,bái tóu hèn jiàn tài píng chí。

唐臣满月洗儿索诗故赋

李俊民

白头休恨梦熊迟,却是人闲久远期。bái tóu xiū hèn mèng xióng chí,què shì rén xián jiǔ yuǎn qī。 有客已为摩顶记,为君复草弄璋诗。yǒu kè yǐ wèi mó dǐng jì,wèi jūn fù cǎo nòng zhāng shī。 一从老蚌生珠后,再值姮娥月满时。yī cóng lǎo bàng shēng zhū hòu,zài zhí héng é yuè mǎn shí。 咫尺昂霄看英物,不须女子作门楣。zhǐ chǐ áng xiāo kàn yīng wù,bù xū nǚ zi zuò mén méi。

杜门

李俊民

近来人事颇相乖,独坐何曾得好怀。jìn lái rén shì pǒ xiāng guāi,dú zuò hé céng dé hǎo huái。 犬吠为连沽酒市,鸡鸣长傍读书斋。quǎn fèi wèi lián gū jiǔ shì,jī míng zhǎng bàng dú shū zhāi。 门终待学张家塞,闼恐难当哙等排。mén zhōng dài xué zhāng jiā sāi,tà kǒng nán dāng kuài děng pái。 恶客就中多气岸,时时下马系堂阶。è kè jiù zhōng duō qì àn,shí shí xià mǎ xì táng jiē。