古诗词

送郡侯段正卿北行

李俊民

征途万里朔风寒,过尽阴山复有山。zhēng tú wàn lǐ shuò fēng hán,guò jǐn yīn shān fù yǒu shān。 岁既在于辰巳后,星多客向斗牛间。suì jì zài yú chén sì hòu,xīng duō kè xiàng dòu niú jiān。 漫漫积雪无冬夏,劫劫飞鸿自往还。màn màn jī xuě wú dōng xià,jié jié fēi hóng zì wǎng hái。 若到龙庭试回首,太行一片白云闲。ruò dào lóng tíng shì huí shǒu,tài xíng yī piàn bái yún xián。

送郡侯段正卿北行

李俊民

猎猎霜风堕指寒,一鞭行色抵天山。liè liè shuāng fēng duò zhǐ hán,yī biān xíng sè dǐ tiān shān。 马嘶衰草孤烟外,雁没长空落照间。mǎ sī shuāi cǎo gū yān wài,yàn méi zhǎng kōng luò zhào jiān。 入塞尽穿毡帐过,去乡须待锦衣还。rù sāi jǐn chuān zhān zhàng guò,qù xiāng xū dài jǐn yī hái。 功名大抵黄粱梦,薄有田园便好闲。gōng míng dà dǐ huáng liáng mèng,báo yǒu tián yuán biàn hǎo xián。

送参谋刘君祥

李俊民

寂历书斋独坐寒,白头羞见雪中山。jì lì shū zhāi dú zuò hán,bái tóu xiū jiàn xuě zhōng shān。 虚名得失蜗争外,浮世荣枯蚁梦闲。xū míng dé shī wō zhēng wài,fú shì róng kū yǐ mèng xián。 半夜朔风催客起,几时新月望君还。bàn yè shuò fēng cuī kè qǐ,jǐ shí xīn yuè wàng jūn hái。 鹤鸣林下无人共,何处烟霞不可闲。hè míng lín xià wú rén gòng,hé chù yān xiá bù kě xián。

送参谋刘君祥

李俊民

马首风花拂面寒,十年两度过阴山。mǎ shǒu fēng huā fú miàn hán,shí nián liǎng dù guò yīn shān。 浮云暮暮朝朝里,行雁兄兄弟弟闲。fú yún mù mù cháo cháo lǐ,xíng yàn xiōng xiōng dì dì xián。 大抵故乡生处乐,莫教明主放时还。dà dǐ gù xiāng shēng chù lè,mò jiào míng zhǔ fàng shí hái。 如今造物尤难料,枉使身心不得闲。rú jīn zào wù yóu nán liào,wǎng shǐ shēn xīn bù dé xián。

郎子云酒熟同李茂卿史正之豪取不许

李俊民

爱钱措大眼孔小,病酒先生舌本乾。ài qián cuò dà yǎn kǒng xiǎo,bìng jiǔ xiān shēng shé běn qián。 债是寻常谁不有,囊嫌羞涩且留看。zhài shì xún cháng shuí bù yǒu,náng xián xiū sè qiě liú kàn。 三人未必一人损,豪气难忘习气酸。sān rén wèi bì yī rén sǔn,háo qì nán wàng xí qì suān。 毦氉相逢欲空去,从来如此四并难。ěr sào xiāng féng yù kōng qù,cóng lái rú cǐ sì bìng nán。

中秋

李俊民

露下天街一气凉,月明不复被云妨。lù xià tiān jiē yī qì liáng,yuè míng bù fù bèi yún fáng。 正当金帝行秋令,疑是银河洗夜光。zhèng dāng jīn dì xíng qiū lìng,yí shì yín hé xǐ yè guāng。 鲛室影寒珠有泪,蟾宫风散桂飘香。jiāo shì yǐng hán zhū yǒu lèi,chán gōng fēng sàn guì piāo xiāng。 席间醉客忙归去,独共三人尽此觞。xí jiān zuì kè máng guī qù,dú gòng sān rén jǐn cǐ shāng。

中秋

李俊民

共对青天好举觞,从前三五是寻常。gòng duì qīng tiān hǎo jǔ shāng,cóng qián sān wǔ shì xún cháng。 一年佳节秋将半,万里清辉夜未央。yī nián jiā jié qiū jiāng bàn,wàn lǐ qīng huī yè wèi yāng。 才向缺时舒窈窕,欲从盈后敛光芒。cái xiàng quē shí shū yǎo tiǎo,yù cóng yíng hòu liǎn guāng máng。 姮娥曾得长生药,我欲停杯问此方。héng é céng dé zhǎng shēng yào,wǒ yù tíng bēi wèn cǐ fāng。

再赴阳城用前韵别茂卿子云正之

李俊民

谁使腰间印欲悬,不知面上唾才干。shuí shǐ yāo jiān yìn yù xuán,bù zhī miàn shàng tuò cái gàn。 先生敢以督邮去,坐客莫将官长看。xiān shēng gǎn yǐ dū yóu qù,zuò kè mò jiāng guān zhǎng kàn。 祖席又成携手别,离杯何苦上眉酸。zǔ xí yòu chéng xié shǒu bié,lí bēi hé kǔ shàng méi suān。 且休凋落高阳社,来往双凫也不难。qiě xiū diāo luò gāo yáng shè,lái wǎng shuāng fú yě bù nán。

和乔舜臣韵

李俊民

画图悬个老人星,一炷香烟祷处灵。huà tú xuán gè lǎo rén xīng,yī zhù xiāng yān dǎo chù líng。 见说蟠桃将结子,不知槁木已忘形。jiàn shuō pán táo jiāng jié zi,bù zhī gǎo mù yǐ wàng xíng。 倚空山色青排闼,扫地槐阴绿满庭。yǐ kōng shān sè qīng pái tà,sǎo dì huái yīn lǜ mǎn tíng。 凡骨恨无轻举便,且求强健保残龄。fán gǔ hèn wú qīng jǔ biàn,qiě qiú qiáng jiàn bǎo cán líng。

和乔舜臣韵

李俊民

几年鬓发已垂星,岂是长生药不灵。jǐ nián bìn fā yǐ chuí xīng,qǐ shì zhǎng shēng yào bù líng。 席上精神欢伯力,尘中面目偶人形。xí shàng jīng shén huān bó lì,chén zhōng miàn mù ǒu rén xíng。 来归徒讶荒陶径,学退还思过鲤庭。lái guī tú yà huāng táo jìng,xué tuì hái sī guò lǐ tíng。 郑重世情相爱甚,一杯酒劝望延龄。zhèng zhòng shì qíng xiāng ài shén,yī bēi jiǔ quàn wàng yán líng。

代乐仲和张温甫处督米

李俊民

未必书生气尽寒,食常不足为居闲。wèi bì shū shēng qì jǐn hán,shí cháng bù zú wèi jū xián。 清于孺子沧浪水,瘦似诗人饭颗山。qīng yú rú zi cāng làng shuǐ,shòu shì shī rén fàn kē shān。 欲向田文弹铗去,恐因丘嫂颉羹还。yù xiàng tián wén dàn jiá qù,kǒng yīn qiū sǎo jié gēng hái。 闻君自有江湖量,肯为枯鱼少破悭。wén jūn zì yǒu jiāng hú liàng,kěn wèi kū yú shǎo pò qiān。

清明席上同史正之姚君宝子昂

李俊民

浮云雨后自纵横,不待风收放晓晴。fú yún yǔ hòu zì zòng héng,bù dài fēng shōu fàng xiǎo qíng。 百计花期成谩与,一年春色过清明。bǎi jì huā qī chéng mán yǔ,yī nián chūn sè guò qīng míng。 谁家钻燧罢藏火,何处吹箫犹卖饧。shuí jiā zuān suì bà cáng huǒ,hé chù chuī xiāo yóu mài táng。 回首故园魂欲断,鸟飞只是片时程。huí shǒu gù yuán hún yù duàn,niǎo fēi zhǐ shì piàn shí chéng。

悼亡

李俊民

须信人生足别离,别离不待白头时。xū xìn rén shēng zú bié lí,bié lí bù dài bái tóu shí。 因怜曩日在缧绁,岂惮今朝炊扊扅。yīn lián nǎng rì zài léi xiè,qǐ dàn jīn cháo chuī yǎn yí。 中道柰何奔月去,此情惟有落花知。zhōng dào nài hé bēn yuè qù,cǐ qíng wéi yǒu luò huā zhī。 眼前活计无聊甚,空对当年纸局棋。yǎn qián huó jì wú liáo shén,kōng duì dāng nián zhǐ jú qí。

段侯行春显圣观喜雨

李俊民

行春冠盖暂踌躇,谁信东山面目疏。xíng chūn guān gài zàn chóu chú,shuí xìn dōng shān miàn mù shū。 兴尽奚劳风送客,气和不觉雨随车。xīng jǐn xī láo fēng sòng kè,qì hé bù jué yǔ suí chē。 移民虽恨梁加少,腐粟犹夸汉有馀。yí mín suī hèn liáng jiā shǎo,fǔ sù yóu kuā hàn yǒu yú。 独叹吾儒有何贵,自今牛角莫横书。dú tàn wú rú yǒu hé guì,zì jīn niú jiǎo mò héng shū。

姚子昂寿日

李俊民

门外风光二月初,衣冠把酒庆悬弧。mén wài fēng guāng èr yuè chū,yī guān bǎ jiǔ qìng xuán hú。 一生接物无肠蟹,万事随缘短胫凫。yī shēng jiē wù wú cháng xiè,wàn shì suí yuán duǎn jìng fú。 坐上书空窥草圣,醉中疥壁笑诗奴。zuò shàng shū kōng kuī cǎo shèng,zuì zhōng jiè bì xiào shī nú。 年来世事俱尝遍,只合千金养客躯。nián lái shì shì jù cháng biàn,zhǐ hé qiān jīn yǎng kè qū。

又用济之韵赠子昂

李俊民

绵绵宗派自何时,借问吴兴第几支。mián mián zōng pài zì hé shí,jiè wèn wú xīng dì jǐ zhī。 书爱换鹅功不到,狱因劾鼠法先知。shū ài huàn é gōng bù dào,yù yīn hé shǔ fǎ xiān zhī。 为秦徙木思无地,在汉高门福有基。wèi qín xǐ mù sī wú dì,zài hàn gāo mén fú yǒu jī。 此去乡闾结仁爱,请君听取忍斋诗。cǐ qù xiāng lǘ jié rén ài,qǐng jūn tīng qǔ rěn zhāi shī。

锦堂碧落寿席

李俊民

年光过隙一何忙,知命年来百念忘。nián guāng guò xì yī hé máng,zhī mìng nián lái bǎi niàn wàng。 公事了时阴德大,尘缘断后道心凉。gōng shì le shí yīn dé dà,chén yuán duàn hòu dào xīn liáng。 未偿勇退求闲志,先得长生不老方。wèi cháng yǒng tuì qiú xián zhì,xiān dé zhǎng shēng bù lǎo fāng。 共劝十分添寿酒,莫辞酩酊醉山堂。gòng quàn shí fēn tiān shòu jiǔ,mò cí mǐng dīng zuì shān táng。

答张文玘见戏

李俊民

邂逅骚人兴愈多,不知赐也许同科。xiè hòu sāo rén xīng yù duō,bù zhī cì yě xǔ tóng kē。 君犹老去诗魔在,我柰新来技痒何。jūn yóu lǎo qù shī mó zài,wǒ nài xīn lái jì yǎng hé。 但幸近无阿买写,凭谁付与雪儿歌。dàn xìng jìn wú ā mǎi xiě,píng shuí fù yǔ xuě ér gē。 一从探得骊珠后,惊倒中洲蚌与蠡。yī cóng tàn dé lí zhū hòu,jīng dào zhōng zhōu bàng yǔ lí。

为刘益之营中上王怀州

李俊民

自分毛锥不入时,如今尤恨扫门迟。zì fēn máo zhuī bù rù shí,rú jīn yóu hèn sǎo mén chí。 徒劳魏氏贪鸡肋,却笑虞人望羖皮。tú láo wèi shì tān jī lē,què xiào yú rén wàng gǔ pí。 未有赤心相待处,柰何白发是归期。wèi yǒu chì xīn xiāng dài chù,nài hé bái fā shì guī qī。 傥令扶病还桑梓,横草难忘报所知。tǎng lìng fú bìng hái sāng zǐ,héng cǎo nán wàng bào suǒ zhī。

为刘益之营中上王怀州

李俊民

毡帐连云逐日移,胡笳月底不胜悲。zhān zhàng lián yún zhú rì yí,hú jiā yuè dǐ bù shèng bēi。 中原为患有骄子,造物戏人如小儿。zhōng yuán wèi huàn yǒu jiāo zi,zào wù xì rén rú xiǎo ér。 冯铗纵弹无便去,晏骖未解有谁知。féng jiá zòng dàn wú biàn qù,yàn cān wèi jiě yǒu shuí zhī。 天涯回首消魂处,故国霜前雁过时。tiān yá huí shǒu xiāo hún chù,gù guó shuāng qián yàn guò shí。