古诗词

送颍阳史正之之邓州

李俊民

风俗相邻鴂舌蛮,杖藜南去早宜还。fēng sú xiāng lín jué shé mán,zhàng lí nán qù zǎo yí hái。 年今已近强而仕,捷径休离少室山。nián jīn yǐ jìn qiáng ér shì,jié jìng xiū lí shǎo shì shān。

子荣过家上冢

李俊民

班超万里归无期,张翰虽归如不归。bān chāo wàn lǐ guī wú qī,zhāng hàn suī guī rú bù guī。 君看昼锦堂中相,十五年前一布衣。jūn kàn zhòu jǐn táng zhōng xiāng,shí wǔ nián qián yī bù yī。

子荣过家上冢

李俊民

名遂功成不肯闲,故乡曾见几人还。míng suì gōng chéng bù kěn xián,gù xiāng céng jiàn jǐ rén hái。 百年扶杖华颠老,争看钱家锦绣山。bǎi nián fú zhàng huá diān lǎo,zhēng kàn qián jiā jǐn xiù shān。

赠陈仲和

李俊民

百年浮世落花风,漆水荣华一梦空。bǎi nián fú shì luò huā fēng,qī shuǐ róng huá yī mèng kōng。 拈起数珠都忘却,大千沙界入圆融。niān qǐ shù zhū dōu wàng què,dà qiān shā jiè rù yuán róng。

勉和筹堂来韵

李俊民

往古来今秋复春,嬴颠刘蹶总成尘。wǎng gǔ lái jīn qiū fù chūn,yíng diān liú jué zǒng chéng chén。 蜗牛角上争闲气,笑倒南华梦蝶人。wō niú jiǎo shàng zhēng xián qì,xiào dào nán huá mèng dié rén。

勉和筹堂来韵

李俊民

气似阳和处处春,但随流俗混光尘。qì shì yáng hé chù chù chūn,dàn suí liú sú hùn guāng chén。 须知舌在为身累,非是是非何等人。xū zhī shé zài wèi shēn lèi,fēi shì shì fēi hé děng rén。

勉和筹堂来韵

李俊民

四海男儿得志时,归来一段话新奇。sì hǎi nán ér dé zhì shí,guī lái yī duàn huà xīn qí。 野人不管兴亡事,饮恨闲看老杜诗。yě rén bù guǎn xīng wáng shì,yǐn hèn xián kàn lǎo dù shī。

勉和筹堂来韵

李俊民

汉祖龙兴自有时,未应六出计皆奇。hàn zǔ lóng xīng zì yǒu shí,wèi yīng liù chū jì jiē qí。 采芝人向山中老,不见功名一首诗。cǎi zhī rén xiàng shān zhōng lǎo,bù jiàn gōng míng yī shǒu shī。

和秦彦容韵

李俊民

花信风传阆苑香,腾空鹤驾望仙郎。huā xìn fēng chuán láng yuàn xiāng,téng kōng hè jià wàng xiān láng。 当年谁为看炉鼎,曾得丹砂入药囊。dāng nián shuí wèi kàn lú dǐng,céng dé dān shā rù yào náng。

碧落途中遇雪

李俊民

出郭山行十里馀,据鞍拥鼻一臞儒。chū guō shān xíng shí lǐ yú,jù ān yōng bí yī qú rú。 飞花落在吟肩上,便是蓝关遇雪图。fēi huā luò zài yín jiān shàng,biàn shì lán guān yù xuě tú。

大阳值雪

李俊民

扫地阴云拨不开,北风吹落豆楷灰。sǎo dì yīn yún bō bù kāi,běi fēng chuī luò dòu kǎi huī。 相逢父老应相笑,直待山头白后来。xiāng féng fù lǎo yīng xiāng xiào,zhí dài shān tóu bái hòu lái。

呈济之

李俊民

朝醒暮醉几时休,鸡黍人家见客留。cháo xǐng mù zuì jǐ shí xiū,jī shǔ rén jiā jiàn kè liú。 闻道曲生行处有,西村明日趁扶头。wén dào qū shēng xíng chù yǒu,xī cūn míng rì chèn fú tóu。

留别

李俊民

故人不寄一枝梅,亲到前村雪里来。gù rén bù jì yī zhī méi,qīn dào qián cūn xuě lǐ lái。 兴未尽时还又去,为君更觅暖寒杯。xīng wèi jǐn shí hái yòu qù,wèi jūn gèng mì nuǎn hán bēi。

留别草堂诸友

李俊民

青山莫厌往来频,野鹤孤云自在身。qīng shān mò yàn wǎng lái pín,yě hè gū yún zì zài shēn。 客路傍春风色好,明朝便是远行人。kè lù bàng chūn fēng sè hǎo,míng cháo biàn shì yuǎn xíng rén。

和河上送行韵

李俊民

沁南幕客尽诗豪,斧月斤云得句高。qìn nán mù kè jǐn shī háo,fǔ yuè jīn yún dé jù gāo。 吏部文章笑东野,若为自比倚松蒿。lì bù wén zhāng xiào dōng yě,ruò wèi zì bǐ yǐ sōng hāo。

和筹堂送别韵

李俊民

山城望断首重回,犹劝春风马上杯。shān chéng wàng duàn shǒu zhòng huí,yóu quàn chūn fēng mǎ shàng bēi。 有似卫轩当日鹤,羽毛养就却归来。yǒu shì wèi xuān dāng rì hè,yǔ máo yǎng jiù què guī lái。

和筹堂送别韵

李俊民

白发相逢得几回,离亭苦劝送行杯。bái fā xiāng féng dé jǐ huí,lí tíng kǔ quàn sòng xíng bēi。 元龙不识求田意,徒使青山笑往来。yuán lóng bù shí qiú tián yì,tú shǐ qīng shān xiào wǎng lái。

画鹤

李俊民

两翅如轮骨己仙,昂昂只合在林泉。liǎng chì rú lún gǔ jǐ xiān,áng áng zhǐ hé zài lín quán。 且休相逐乘轩去,自有人谋二顷田。qiě xiū xiāng zhú chéng xuān qù,zì yǒu rén móu èr qǐng tián。

海棠露

李俊民

轻风袅袅泛崇光,长恨司花不与香。qīng fēng niǎo niǎo fàn chóng guāng,zhǎng hèn sī huā bù yǔ xiāng。 春睡一声莺唤起,却教老眼见啼妆。chūn shuì yī shēng yīng huàn qǐ,què jiào lǎo yǎn jiàn tí zhuāng。

蚁战图

李俊民

声势何劳斗似牛,看看一雨到山头。shēng shì hé láo dòu shì niú,kàn kàn yī yǔ dào shān tóu。 大家不肯勤王去,只待槐宫坏即休。dà jiā bù kěn qín wáng qù,zhǐ dài huái gōng huài jí xiū。