古诗词

长平怀古

李俊民

赵括虽能读父书,长平一举见规模。zhào kuò suī néng dú fù shū,zhǎng píng yī jǔ jiàn guī mó。 纵横战国俱陈迹,只有青山似画图。zòng héng zhàn guó jù chén jì,zhǐ yǒu qīng shān shì huà tú。

枯松

李俊民

为嫌红紫污家风,故向春来学种松。wèi xián hóng zǐ wū jiā fēng,gù xiàng chūn lái xué zhǒng sōng。 只恐等闲儿女辈,辄将斤斧损髯龙。zhǐ kǒng děng xián ér nǚ bèi,zhé jiāng jīn fǔ sǔn rán lóng。

劝行

李俊民

谁肯收心醉六经,只言酒是在天星。shuí kěn shōu xīn zuì liù jīng,zhǐ yán jiǔ shì zài tiān xīng。 若能读得离骚后,学取先生半日醒。ruò néng dú dé lí sāo hòu,xué qǔ xiān shēng bàn rì xǐng。

游青莲分韵得春字

李俊民

四面山围故故青,茶烟榻畔坐忘身。sì miàn shān wéi gù gù qīng,chá yān tà pàn zuò wàng shēn。 与师贪论安心法,门外飞花送却春。yǔ shī tān lùn ān xīn fǎ,mén wài fēi huā sòng què chūn。

慈氏阁

李俊民

金碧相辉跨杳冥,凭高伫目记吾曾。jīn bì xiāng huī kuà yǎo míng,píng gāo zhù mù jì wú céng。 劝君试倚栏干望,愧我今无脚力登。quàn jūn shì yǐ lán gàn wàng,kuì wǒ jīn wú jiǎo lì dēng。

水帘

李俊民

倒倾蛟室泻琼瑰,派落空岩雪浪堆。dào qīng jiāo shì xiè qióng guī,pài luò kōng yán xuě làng duī。 卷地封姨收不起,素娥垂下玉钩来。juǎn dì fēng yí shōu bù qǐ,sù é chuí xià yù gōu lái。

出山

李俊民

兴尽东山命驾忙,断云似与雨商量。xīng jǐn dōng shān mìng jià máng,duàn yún shì yǔ yǔ shāng liàng。 出门卷地颠风起,送客何须尔许狂。chū mén juǎn dì diān fēng qǐ,sòng kè hé xū ěr xǔ kuáng。

出山

李俊民

东林景物画中诗,老恨因循著脚迟。dōng lín jǐng wù huà zhōng shī,lǎo hèn yīn xún zhù jiǎo chí。 背了青山却归去,头灰面土任风吹。bèi le qīng shān què guī qù,tóu huī miàn tǔ rèn fēng chuī。

怀旧

李俊民

杖藜重到古招提,硖石云深一径迷。zhàng lí zhòng dào gǔ zhāo tí,xiá shí yún shēn yī jìng mí。 不见同来旧时伴,怕看双翠壁闲题。bù jiàn tóng lái jiù shí bàn,pà kàn shuāng cuì bì xián tí。

李俊民

一年春色到溪头,展尽眉闲几点愁。yī nián chūn sè dào xī tóu,zhǎn jǐn méi xián jǐ diǎn chóu。 才得东君暂时意,笑他张绪不风流。cái dé dōng jūn zàn shí yì,xiào tā zhāng xù bù fēng liú。

李俊民

千丝万缕弄风柔,为爱春阴尽日留。qiān sī wàn lǚ nòng fēng róu,wèi ài chūn yīn jǐn rì liú。 杖屦重来有佳处,道人凿石沼清流。zhàng jù zhòng lái yǒu jiā chù,dào rén záo shí zhǎo qīng liú。

新安

李俊民

芳草原头一望空,村南村北落花风。fāng cǎo yuán tóu yī wàng kōng,cūn nán cūn běi luò huā fēng。 可怜当日堆钱屋,寂寂无人晚照中。kě lián dāng rì duī qián wū,jì jì wú rén wǎn zhào zhōng。

临清台

李俊民

忽惊平地一声雷,烁烁骄阳气欲回。hū jīng píng dì yī shēng léi,shuò shuò jiāo yáng qì yù huí。 安得滂?片时雨,临清台是望云台。ān dé pāng tuó piàn shí yǔ,lín qīng tái shì wàng yún tái。

临清台

李俊民

登山兴尽早宜归,况是东风送客时。dēng shān xīng jǐn zǎo yí guī,kuàng shì dōng fēng sòng kè shí。 只有临清台下水,怪人来此不留诗。zhǐ yǒu lín qīng tái xià shuǐ,guài rén lái cǐ bù liú shī。

过二圣王氏故居感战死者

李俊民

数仞墙围石作基,几年风雨长苔衣。shù rèn qiáng wéi shí zuò jī,jǐ nián fēng yǔ zhǎng tái yī。 英雄地迫难为计,血汗游魂不得归。yīng xióng dì pò nán wèi jì,xuè hàn yóu hún bù dé guī。

东山道中

李俊民

采遍山城草木芽,百年老树尽枯槎。cǎi biàn shān chéng cǎo mù yá,bǎi nián lǎo shù jǐn kū chá。 眼前多少闲田地,雨后春耕有几家。yǎn qián duō shǎo xián tián dì,yǔ hòu chūn gēng yǒu jǐ jiā。

掷笔台

李俊民

空山老却涅槃师,掷笔台前旦过稀。kōng shān lǎo què niè pán shī,zhì bǐ tái qián dàn guò xī。 雉子岂知身后事,至今犹傍法堂飞。zhì zi qǐ zhī shēn hòu shì,zhì jīn yóu bàng fǎ táng fēi。

十七日送行

李俊民

匆匆又别故园春,花落犹随马后尘。cōng cōng yòu bié gù yuán chūn,huā luò yóu suí mǎ hòu chén。 相对离筵莫惆怅,送行人是欲行人。xiāng duì lí yán mò chóu chàng,sòng xíng rén shì yù xíng rén。

太平泉

李俊民

试从涧底觅根源,剔藓剜苔得旧泉。shì cóng jiàn dǐ mì gēn yuán,tī xiǎn wān tái dé jiù quán。 人事尽随流水去,几时复见太平年。rén shì jǐn suí liú shuǐ qù,jǐ shí fù jiàn tài píng nián。

太平泉

李俊民

水边堪赋濯缨歌,来往游人分外多。shuǐ biān kān fù zhuó yīng gē,lái wǎng yóu rén fēn wài duō。 为问太平何处是,等闲不识起风波。wèi wèn tài píng hé chù shì,děng xián bù shí qǐ fēng bō。