古诗词

集古怀韩居士

李俊民

乌巾年少归何处,陵谷依然世自移。wū jīn nián shǎo guī hé chù,líng gǔ yī rán shì zì yí。 上天下地鹤一只,还在人闲人不知。shàng tiān xià dì hè yī zhǐ,hái zài rén xián rén bù zhī。

集古古道人

李俊民

鹤骨飘飘紫府仙,香风引到大罗天。hè gǔ piāo piāo zǐ fǔ xiān,xiāng fēng yǐn dào dà luó tiān。 无人寂寂春山路,洞在清溪何处边。wú rén jì jì chūn shān lù,dòng zài qīng xī hé chù biān。

集古游仙

李俊民

雾为襟袖玉为冠,委佩低簪彩仗闲。wù wèi jīn xiù yù wèi guān,wěi pèi dī zān cǎi zhàng xián。 上界真人足官府,不如归去旧青山。shàng jiè zhēn rén zú guān fǔ,bù rú guī qù jiù qīng shān。

集古李道者

李俊民

麻衣年少雪为颜,闻说经旬不启关。má yī nián shǎo xuě wèi yán,wén shuō jīng xún bù qǐ guān。 弄玉已归萧史去,洞门深锁碧窗寒。nòng yù yǐ guī xiāo shǐ qù,dòng mén shēn suǒ bì chuāng hán。

集古女仙台

李俊民

上清真子玉童颜,石座苔花自古班。shàng qīng zhēn zi yù tóng yán,shí zuò tái huā zì gǔ bān。 云雨今归何处去,受人祭享占人山。yún yǔ jīn guī hé chù qù,shòu rén jì xiǎng zhàn rén shān。

集古听琴

李俊民

蝉鬓慵梳倚帐门,抱琴花夜不胜春。chán bìn yōng shū yǐ zhàng mén,bào qín huā yè bù shèng chūn。 不应更学文君去,拟作梁园坐右人。bù yīng gèng xué wén jūn qù,nǐ zuò liáng yuán zuò yòu rén。

集古仙庙

李俊民

桂泠松香十里闲,水晶如意玉连环。guì líng sōng xiāng shí lǐ xián,shuǐ jīng rú yì yù lián huán。 年年笑伴皆归去,门对寒流雪满山。nián nián xiào bàn jiē guī qù,mén duì hán liú xuě mǎn shān。

集古仙庙

李俊民

殿台浑不似人寰,花态娇羞月思闲。diàn tái hún bù shì rén huán,huā tài jiāo xiū yuè sī xián。 高坐寂寥尘漠漠,秋风落叶满空山。gāo zuò jì liáo chén mò mò,qiū fēng luò yè mǎn kōng shān。

集古重九日

李俊民

二十馀年别帝京,可能朝市污高情。èr shí yú nián bié dì jīng,kě néng cháo shì wū gāo qíng。 秋光何处堪消日,漫绕东篱嗅落英。qiū guāng hé chù kān xiāo rì,màn rào dōng lí xiù luò yīng。

集古九日戏幕宾

李俊民

一任斜阳送客愁,边鸿不到水南流。yī rèn xié yáng sòng kè chóu,biān hóng bù dào shuǐ nán liú。 自从身逐征西府,破帽多情却恋头。zì cóng shēn zhú zhēng xī fǔ,pò mào duō qíng què liàn tóu。

集古晚菊

李俊民

白露寒花自绕篱,从他桃李笑开迟。bái lù hán huā zì rào lí,cóng tā táo lǐ xiào kāi chí。 一年秋色吟中过,门外重阳过不知。yī nián qiū sè yín zhōng guò,mén wài zhòng yáng guò bù zhī。

集古十日对菊

李俊民

篱菊香寒晚吹笙,可怜荣落在朝昏。lí jú xiāng hán wǎn chuī shēng,kě lián róng luò zài cháo hūn。 浮生也共花无别,不受阳和一点恩。fú shēng yě gòng huā wú bié,bù shòu yáng hé yī diǎn ēn。

集古梅

李俊民

我今移尔满庭栽,不向东风怨未开。wǒ jīn yí ěr mǎn tíng zāi,bù xiàng dōng fēng yuàn wèi kāi。 回首看花花欲尽,北人初识越人梅。huí shǒu kàn huā huā yù jǐn,běi rén chū shí yuè rén méi。

集古落梅

李俊民

每到花时把酒杯,暮天何处笛声哀。měi dào huā shí bǎ jiǔ bēi,mù tiān hé chù dí shēng āi。 纵然一夜风吹去,不恨雕零却恨开。zòng rán yī yè fēng chuī qù,bù hèn diāo líng què hèn kāi。

集古塞上

李俊民

古沟芳草起寒云,断续鸿声到晓闻。gǔ gōu fāng cǎo qǐ hán yún,duàn xù hóng shēng dào xiǎo wén。 万里江山今不闭,死生同恨旧将军。wàn lǐ jiāng shān jīn bù bì,sǐ shēng tóng hèn jiù jiāng jūn。

集古登楼

李俊民

东池送客醉年华,独倚危楼四望赊。dōng chí sòng kè zuì nián huá,dú yǐ wēi lóu sì wàng shē。 日暮鸟啼人散尽,轻风细雨落残花。rì mù niǎo tí rén sàn jǐn,qīng fēng xì yǔ luò cán huā。

集古花期不赴

李俊民

云泥岂合得相亲,还把闲吟慰病身。yún ní qǐ hé dé xiāng qīn,hái bǎ xián yín wèi bìng shēn。 一种是春长富贵,有愁人有不愁人。yī zhǒng shì chūn zhǎng fù guì,yǒu chóu rén yǒu bù chóu rén。

集古醉眠

李俊民

糁径杨花铺白毡,日西铺在古苔边。sǎn jìng yáng huā pù bái zhān,rì xī pù zài gǔ tái biān。 满山明月东风夜,留与游人一醉眠。mǎn shān míng yuè dōng fēng yè,liú yǔ yóu rén yī zuì mián。

集古山中偶得

李俊民

弃掷功名脱屣闲,东风吹雨过青山。qì zhì gōng míng tuō xǐ xián,dōng fēng chuī yǔ guò qīng shān。 行人莫话金章贵,久许孤云作往还。xíng rén mò huà jīn zhāng guì,jiǔ xǔ gū yún zuò wǎng hái。

集古夜饮

李俊民

虚榻吟窗更待谁,酒无多少醉为期。xū tà yín chuāng gèng dài shuí,jiǔ wú duō shǎo zuì wèi qī。 明朝骑马摇鞭去,会有求闲不得时。míng cháo qí mǎ yáo biān qù,huì yǒu qiú xián bù dé shí。