古诗词

集古听歌

李俊民

清歌空得隔花闻,寂寞堂前日又曛。qīng gē kōng dé gé huā wén,jì mò táng qián rì yòu xūn。 共待夜深听一曲,女儿弦管弄参军。gòng dài yè shēn tīng yī qū,nǚ ér xián guǎn nòng cān jūn。

集古戏遣

李俊民

雨散云收一饷闲,不知何处入空山。yǔ sàn yún shōu yī xiǎng xián,bù zhī hé chù rù kōng shān。 殷勤好取襄王意,下蔡城危莫破颜。yīn qín hǎo qǔ xiāng wáng yì,xià cài chéng wēi mò pò yán。

集古戏遣

李俊民

枉破阳城十万家,门前初下七香车。wǎng pò yáng chéng shí wàn jiā,mén qián chū xià qī xiāng chē。 自缘今日人心别,隔坐刚抛豆蔻花。zì yuán jīn rì rén xīn bié,gé zuò gāng pāo dòu kòu huā。

集古寄怀

李俊民

愁云漠漠草离离,去国还家一望时。chóu yún mò mò cǎo lí lí,qù guó hái jiā yī wàng shí。 几度相思不相见,雪中梅下与谁期。jǐ dù xiāng sī bù xiāng jiàn,xuě zhōng méi xià yǔ shuí qī。

集古偶见

李俊民

莫愁还自有愁时,眉敛春山知为谁。mò chóu hái zì yǒu chóu shí,méi liǎn chūn shān zhī wèi shuí。 含泪向人羞不语,芙蓉头上绾青丝。hán lèi xiàng rén xiū bù yǔ,fú róng tóu shàng wǎn qīng sī。

集古偶见

李俊民

满身花影倩人扶,清润潘郎玉不如。mǎn shēn huā yǐng qiàn rén fú,qīng rùn pān láng yù bù rú。 毕竟多情何处好,庾楼明月堕云初。bì jìng duō qíng hé chù hǎo,yǔ lóu míng yuè duò yún chū。

集古偶见

李俊民

云髻朝来不欲梳,娉娉袅袅十三馀。yún jì cháo lái bù yù shū,pīng pīng niǎo niǎo shí sān yú。 分明记得曾行处,看遍花枝尽不如。fēn míng jì dé céng xíng chù,kàn biàn huā zhī jǐn bù rú。

集古秋怨

李俊民

且将团扇暂徘徊,泪滴闲阶长绿苔。qiě jiāng tuán shàn zàn pái huái,lèi dī xián jiē zhǎng lǜ tái。 春色似怜歌舞地,不论时节遣花开。chūn sè shì lián gē wǔ dì,bù lùn shí jié qiǎn huā kāi。

集古悲故宫人

李俊民

云惨烟愁苑路斜,宫莺衔出上阳花。yún cǎn yān chóu yuàn lù xié,gōng yīng xián chū shàng yáng huā。 朱铅滴尽无心语,生死深恩不到家。zhū qiān dī jǐn wú xīn yǔ,shēng sǐ shēn ēn bù dào jiā。

集古怀古

李俊民

暮云宫阙古今情,芳草长含玉辇尘。mù yún gōng quē gǔ jīn qíng,fāng cǎo zhǎng hán yù niǎn chén。 春意自知无主惜,落花犹似堕楼人。chūn yì zì zhī wú zhǔ xī,luò huā yóu shì duò lóu rén。

集古旧游

李俊民

山南山北雨蒙蒙,十载长安似梦中。shān nán shān běi yǔ méng méng,shí zài zhǎng ān shì mèng zhōng。 今日独来张乐地,故人坟树五秋风。jīn rì dú lái zhāng lè dì,gù rén fén shù wǔ qiū fēng。

集古关中

李俊民

岳北秋空渭北川,一村桑柘一村烟。yuè běi qiū kōng wèi běi chuān,yī cūn sāng zhè yī cūn yān。 行人莫讶频回首,记得春深欲种田。xíng rén mò yà pín huí shǒu,jì dé chūn shēn yù zhǒng tián。

集古过梅溪旧居

李俊民

远到音书转寂寥,青山隐隐水迢迢。yuǎn dào yīn shū zhuǎn jì liáo,qīng shān yǐn yǐn shuǐ tiáo tiáo。 村园门巷多相似,花落梅溪雪未消。cūn yuán mén xiàng duō xiāng shì,huā luò méi xī xuě wèi xiāo。

集古登山阳郡楼

李俊民

将军一去泣空营,槐柳萧疏绕郡城。jiāng jūn yī qù qì kōng yíng,huái liǔ xiāo shū rào jùn chéng。 试上高楼望春色,落花流水叹浮生。shì shàng gāo lóu wàng chūn sè,luò huā liú shuǐ tàn fú shēng。

集古王公楼上会饮

李俊民

诗酒能消一半春,紫微才调复知兵。shī jiǔ néng xiāo yī bàn chūn,zǐ wēi cái diào fù zhī bīng。 黄河九曲今归汉,独上高楼故国情。huáng hé jiǔ qū jīn guī hàn,dú shàng gāo lóu gù guó qíng。

集古送客之南宫

李俊民

萧萧风竹夜窗寒,书剑催人不暂闲。xiāo xiāo fēng zhú yè chuāng hán,shū jiàn cuī rén bù zàn xián。 对酒已成千里客,断肠声里唱阳关。duì jiǔ yǐ chéng qiān lǐ kè,duàn cháng shēng lǐ chàng yáng guān。

集古答筹堂

李俊民

一夕秋风白发生,相思迢递隔重城。yī xī qiū fēng bái fā shēng,xiāng sī tiáo dì gé zhòng chéng。 前欢往恨分明在,嬴得青楼薄幸名。qián huān wǎng hèn fēn míng zài,yíng dé qīng lóu báo xìng míng。

集古夜集

李俊民

金凤罗衣湿麝薰,装成掩泣欲行云。jīn fèng luó yī shī shè xūn,zhuāng chéng yǎn qì yù xíng yún。 傍人未必知心事,一曲狂歌酒百分。bàng rén wèi bì zhī xīn shì,yī qū kuáng gē jiǔ bǎi fēn。

集古戏书

李俊民

春风何处有佳期,花满西园月满池。chūn fēng hé chù yǒu jiā qī,huā mǎn xī yuán yuè mǎn chí。 料得也应怜宋玉,东邻墙短不曾窥。liào dé yě yīng lián sòng yù,dōng lín qiáng duǎn bù céng kuī。

集古重九

李俊民

事去人亡迹自留,白云犹似汉时秋。shì qù rén wáng jì zì liú,bái yún yóu shì hàn shí qiū。 如今暂寄尊前笑,明日黄花蝶也愁。rú jīn zàn jì zūn qián xiào,míng rì huáng huā dié yě chóu。