古诗词

集古有别

李俊民

长对春风裛泪痕,殷红马上石榴裙。zhǎng duì chūn fēng yì lèi hén,yīn hóng mǎ shàng shí liú qún。 无端更唱关山曲,哀怨教人不忍闻。wú duān gèng chàng guān shān qū,āi yuàn jiào rén bù rěn wén。

集古怨别

李俊民

书来未报几时还,终日昏昏醉梦闲。shū lái wèi bào jǐ shí hái,zhōng rì hūn hūn zuì mèng xián。 别易会难长自叹,不堪重过望夫山。bié yì huì nán zhǎng zì tàn,bù kān zhòng guò wàng fū shān。

集古寄远

李俊民

桃李年年上国新,单于鼓角隔山闻。táo lǐ nián nián shàng guó xīn,dān yú gǔ jiǎo gé shān wén。 一行书信千行泪,不是思君是恨君。yī xíng shū xìn qiān xíng lèi,bù shì sī jūn shì hèn jūn。

集古代送别

李俊民

陇上流泉陇下分,目随征雁过寒云。lǒng shàng liú quán lǒng xià fēn,mù suí zhēng yàn guò hán yún。 人生适意无南北,莫向阳台梦使君。rén shēng shì yì wú nán běi,mò xiàng yáng tái mèng shǐ jūn。

集古恨别

李俊民

悽悽长是别离情,冰簟银床梦不成。qī qī zhǎng shì bié lí qíng,bīng diàn yín chuáng mèng bù chéng。 昨夜秋风今夜雨,篝灯愁泣到天明。zuó yè qiū fēng jīn yè yǔ,gōu dēng chóu qì dào tiān míng。

集古恨别

李俊民

君问归期未有期,迩来中酒起常迟。jūn wèn guī qī wèi yǒu qī,ěr lái zhōng jiǔ qǐ cháng chí。 山长水远无消息,指点庭花又过时。shān zhǎng shuǐ yuǎn wú xiāo xī,zhǐ diǎn tíng huā yòu guò shí。

集古悼征妇

李俊民

万里行人尚未还,百年多在别离闲。wàn lǐ xíng rén shàng wèi hái,bǎi nián duō zài bié lí xián。 当时惊觉高唐梦,为雨为云过别山。dāng shí jīng jué gāo táng mèng,wèi yǔ wèi yún guò bié shān。

集古感旧

李俊民

流莺惊起不成栖,入到繁华梦觉时。liú yīng jīng qǐ bù chéng qī,rù dào fán huá mèng jué shí。 人面只今何处在,魏公怀旧嫁文姬。rén miàn zhǐ jīn hé chù zài,wèi gōng huái jiù jià wén jī。

集古感旧

李俊民

碧栏干外绣帘垂,曾识云仙至小时。bì lán gàn wài xiù lián chuí,céng shí yún xiān zhì xiǎo shí。 见我佯羞频点影,满头犹自插花枝。jiàn wǒ yáng xiū pín diǎn yǐng,mǎn tóu yóu zì chā huā zhī。

集古感旧

李俊民

九陌初晴处处春,日高深院断无人。jiǔ mò chū qíng chù chù chūn,rì gāo shēn yuàn duàn wú rén。 尊前花下长相见,宋玉东家是旧邻。zūn qián huā xià zhǎng xiāng jiàn,sòng yù dōng jiā shì jiù lín。

集古春夜

李俊民

春风二月落花时,忆得前年君寄诗。chūn fēng èr yuè luò huā shí,yì dé qián nián jūn jì shī。 共道人家惆怅事,向灯弯尽一双眉。gòng dào rén jiā chóu chàng shì,xiàng dēng wān jǐn yī shuāng méi。

集古睡起

李俊民

万转千回懒下床,不辞鶗鴂妒年芳。wàn zhuǎn qiān huí lǎn xià chuáng,bù cí tí jué dù nián fāng。 酷怜一觉平明睡,枕破施朱隔宿妆。kù lián yī jué píng míng shuì,zhěn pò shī zhū gé sù zhuāng。

集古无睡

李俊民

江南江北望烟波,颦黛低红别怨多。jiāng nán jiāng běi wàng yān bō,pín dài dī hóng bié yuàn duō。 尽日伤心人不见,卧来无睡欲如何。jǐn rì shāng xīn rén bù jiàn,wò lái wú shuì yù rú hé。

集古谩书

李俊民

已共红尘迹渐疏,画檐愁见燕归初。yǐ gòng hóng chén jì jiàn shū,huà yán chóu jiàn yàn guī chū。 无端有寄闲消息,肠断萧娘一纸书。wú duān yǒu jì xián xiāo xī,cháng duàn xiāo niáng yī zhǐ shū。

集古秋夜

李俊民

掷却风光忆少年,多生信有短因缘。zhì què fēng guāng yì shǎo nián,duō shēng xìn yǒu duǎn yīn yuán。 欲知此恨无穷处,星落银河月半天。yù zhī cǐ hèn wú qióng chù,xīng luò yín hé yuè bàn tiān。

集古有感

李俊民

风轻帘幕燕争飞,到处烟花恨别离。fēng qīng lián mù yàn zhēng fēi,dào chù yān huā hèn bié lí。 倚柱寻思倍惆怅,映人匀却泪胭脂。yǐ zhù xún sī bèi chóu chàng,yìng rén yún què lèi yān zhī。

集古寄情

李俊民

年光空感疾如流,同向春风各自愁。nián guāng kōng gǎn jí rú liú,tóng xiàng chūn fēng gè zì chóu。 有境牵怀人不会,落花深处指青楼。yǒu jìng qiān huái rén bù huì,luò huā shēn chù zhǐ qīng lóu。

集古寄情

李俊民

曾留宋玉旧衣裳,云雨巫山枉断肠。céng liú sòng yù jiù yī shang,yún yǔ wū shān wǎng duàn cháng。 不为傍人羞不起,夜来新惹桂枝香。bù wèi bàng rén xiū bù qǐ,yè lái xīn rě guì zhī xiāng。

集古寄情

李俊民

寂寥满地落花红,独倚栏干花露中。jì liáo mǎn dì luò huā hóng,dú yǐ lán gàn huā lù zhōng。 征客未来音信断,年年回首泣春风。zhēng kè wèi lái yīn xìn duàn,nián nián huí shǒu qì chūn fēng。

集古戏答

李俊民

公子王孙逐后尘,近来方解惜青春。gōng zi wáng sūn zhú hòu chén,jìn lái fāng jiě xī qīng chūn。 春心不惬空归去,长伴吹萧别有人。chūn xīn bù qiè kōng guī qù,zhǎng bàn chuī xiāo bié yǒu rén。