古诗词

集古十日遣兴

李俊民

露叶如啼欲恨谁,晓庭空绕折残枝。lù yè rú tí yù hèn shuí,xiǎo tíng kōng rào zhé cán zhī。 芳尊有酒无人共,卧看南山改旧诗。fāng zūn yǒu jiǔ wú rén gòng,wò kàn nán shān gǎi jiù shī。

集古古城

李俊民

东风渐急夕阳斜,马上怀中尽落花。dōng fēng jiàn jí xī yáng xié,mǎ shàng huái zhōng jǐn luò huā。 肠断入城芳草路,孤烟起处是人家。cháng duàn rù chéng fāng cǎo lù,gū yān qǐ chù shì rén jiā。

集古送行

李俊民

天涯方叹异乡身,云别青山马踏尘。tiān yá fāng tàn yì xiāng shēn,yún bié qīng shān mǎ tà chén。 欲问孤鸿向何处,依依还似北归人。yù wèn gū hóng xiàng hé chù,yī yī hái shì běi guī rén。

集古宫柳

李俊民

寒食东风御柳斜,轻盈袅娜占年华。hán shí dōng fēng yù liǔ xié,qīng yíng niǎo nà zhàn nián huá。 试看三月春残后,不见人烟空见花。shì kàn sān yuè chūn cán hòu,bù jiàn rén yān kōng jiàn huā。

集古对花

李俊民

尽是刘郎去后栽,为谁零落为谁开。jǐn shì liú láng qù hòu zāi,wèi shuí líng luò wèi shuí kāi。 风流才子多春思,半醉闲吟独自来。fēng liú cái zi duō chūn sī,bàn zuì xián yín dú zì lái。

集古宿横望

李俊民

远上寒山石径斜,月临荒戍起啼鸦。yuǎn shàng hán shān shí jìng xié,yuè lín huāng shù qǐ tí yā。 故乡今夜思千里,每到花时不在家。gù xiāng jīn yè sī qiān lǐ,měi dào huā shí bù zài jiā。

集古妓为尼

李俊民

无地无媒只一身,蛾眉画出月争新。wú dì wú méi zhǐ yī shēn,é méi huà chū yuè zhēng xīn。 春来削发芙蓉寺,从此萧郎是路人。chūn lái xuē fā fú róng sì,cóng cǐ xiāo láng shì lù rén。

集古新居

李俊民

每忆云山养短才,蓬门今始为君开。měi yì yún shān yǎng duǎn cái,péng mén jīn shǐ wèi jūn kāi。 落花寂寂黄昏雨,依旧去年双燕来。luò huā jì jì huáng hūn yǔ,yī jiù qù nián shuāng yàn lái。

集古寒食野外

李俊民

浮云飞尽日西颓,莫向花前泣酒杯。fú yún fēi jǐn rì xī tuí,mò xiàng huā qián qì jiǔ bēi。 独上郊原人不见,野风吹起纸钱灰。dú shàng jiāo yuán rén bù jiàn,yě fēng chuī qǐ zhǐ qián huī。

集古赠别

李俊民

绿柳才黄半未匀,灞桥攀折一何频。lǜ liǔ cái huáng bàn wèi yún,bà qiáo pān zhé yī hé pín。 相逢且莫推辞酒,明日忽为千里人。xiāng féng qiě mò tuī cí jiǔ,míng rì hū wèi qiān lǐ rén。

集古柳

李俊民

还到春时别恨生,渭城朝雨裛轻尘。hái dào chūn shí bié hèn shēng,wèi chéng cháo yǔ yì qīng chén。 自家飞絮犹无定,不解迎人只送人。zì jiā fēi xù yóu wú dìng,bù jiě yíng rén zhǐ sòng rén。

集古惜春

李俊民

自有林亭不得闲,长安豪贵惜春残。zì yǒu lín tíng bù dé xián,zhǎng ān háo guì xī chūn cán。 晚来风起花如雪,为问无情岁月看。wǎn lái fēng qǐ huā rú xuě,wèi wèn wú qíng suì yuè kàn。

集古春望

李俊民

半似羞人半忍寒,风和时拂玉栏干。bàn shì xiū rén bàn rěn hán,fēng hé shí fú yù lán gàn。 门前不见归轩迹,强把花枝冷笑看。mén qián bù jiàn guī xuān jì,qiáng bǎ huā zhī lěng xiào kàn。

集古寒食夜雨

李俊民

风景依稀似去年,鸟啼花发柳含烟。fēng jǐng yī xī shì qù nián,niǎo tí huā fā liǔ hán yān。 夜深斜搭秋千索,独向檐床看雨眠。yè shēn xié dā qiū qiān suǒ,dú xiàng yán chuáng kàn yǔ mián。

集古早行

李俊民

一声歌尽各东西,花外烟蒙月渐低。yī shēng gē jǐn gè dōng xī,huā wài yān méng yuè jiàn dī。 马上政吟归去好,山山树里鹧鸪啼。mǎ shàng zhèng yín guī qù hǎo,shān shān shù lǐ zhè gū tí。

集古过友人别墅

李俊民

少游京洛共红尘,依旧琼林照映人。shǎo yóu jīng luò gòng hóng chén,yī jiù qióng lín zhào yìng rén。 且向白云求一醉,麻衣草坐亦终身。qiě xiàng bái yún qiú yī zuì,má yī cǎo zuò yì zhōng shēn。

集古隐居

李俊民

此去秦关路几多,中原无鹿海无波。cǐ qù qín guān lù jǐ duō,zhōng yuán wú lù hǎi wú bō。 荷蓑不是人闲事,造物小儿如子何。hé suō bù shì rén xián shì,zào wù xiǎo ér rú zi hé。

集古访隐者不遇

李俊民

忽闻春尽强登山,却笑孤云未是闲。hū wén chūn jǐn qiáng dēng shān,què xiào gū yún wèi shì xián。 惆怅仙翁何处去,寻真不见又空还。chóu chàng xiān wēng hé chù qù,xún zhēn bù jiàn yòu kōng hái。

集古不遇

李俊民

来往风尘共白头,谁人肯向死前休。lái wǎng fēng chén gòng bái tóu,shuí rén kěn xiàng sǐ qián xiū。 直教桂子落坟上,富贵何尝润髑髅。zhí jiào guì zi luò fén shàng,fù guì hé cháng rùn dú lóu。

集古不遇

李俊民

岂有文章动圣君,欲将书剑学从军。qǐ yǒu wén zhāng dòng shèng jūn,yù jiāng shū jiàn xué cóng jūn。 平生名利关身者,执戟官资笑子云。píng shēng míng lì guān shēn zhě,zhí jǐ guān zī xiào zi yún。