古诗词

蚁战图

李俊民

胶胶扰扰战争多,岁月循环得几何。jiāo jiāo rǎo rǎo zhàn zhēng duō,suì yuè xún huán dé jǐ hé。 树下老人观物化,梦魂应不到南柯。shù xià lǎo rén guān wù huà,mèng hún yīng bù dào nán kē。

张氏肯堂

李俊民

百年兰玉水边村,万轴牙签席上珍。bǎi nián lán yù shuǐ biān cūn,wàn zhóu yá qiān xí shàng zhēn。 同队鱼中见头角,一朝富贵异于人。tóng duì yú zhōng jiàn tóu jiǎo,yī cháo fù guì yì yú rén。

上陶固岭

李俊民

匆匆出郭晓风寒,一片云收爽气山。cōng cōng chū guō xiǎo fēng hán,yī piàn yún shōu shuǎng qì shān。 上尽坡陀试回首,人家住在翠微闲。shàng jǐn pō tuó shì huí shǒu,rén jiā zhù zài cuì wēi xián。

野菊

李俊民

风露丛中取次芳,愁边过却几重阳。fēng lù cóng zhōng qǔ cì fāng,chóu biān guò què jǐ zhòng yáng。 秋光到处多无主,不是闲花不肯香。qiū guāng dào chù duō wú zhǔ,bù shì xián huā bù kěn xiāng。

孟浩然图

李俊民

却因明主放还山,破帽骑驴骨相寒。què yīn míng zhǔ fàng hái shān,pò mào qí lǘ gǔ xiāng hán。 诗句眼前吟不尽,北风吹雪满长安。shī jù yǎn qián yín bù jǐn,běi fēng chuī xuě mǎn zhǎng ān。

孟浩然图

李俊民

蹇驴却指旧山归,可笑先生五字诗。jiǎn lǘ què zhǐ jiù shān guī,kě xiào xiān shēng wǔ zì shī。 仕为不求明主弃,此行安得怨王维。shì wèi bù qiú míng zhǔ qì,cǐ xíng ān dé yuàn wáng wéi。

席次

李俊民

不到西山二十春,风光别后一番新。bù dào xī shān èr shí chūn,fēng guāng bié hòu yī fān xīn。 再三点检尊前客,白发相看有几人。zài sān diǎn jiǎn zūn qián kè,bái fā xiāng kàn yǒu jǐ rén。

渊明归来图

李俊民

一旦仓惶马后牛,衣冠从此折腰羞。yī dàn cāng huáng mǎ hòu niú,yī guān cóng cǐ zhé yāo xiū。 先生不是归来早,束带人前几督邮。xiān shēng bù shì guī lái zǎo,shù dài rén qián jǐ dū yóu。

席上戏李巽之

李俊民

薰风原上麦连云,箫鼓家家乐社神。xūn fēng yuán shàng mài lián yún,xiāo gǔ jiā jiā lè shè shén。 半醉尊前喧语笑,老夫愁独泪沾巾。bàn zuì zūn qián xuān yǔ xiào,lǎo fū chóu dú lèi zhān jīn。

驴为人盗去

李俊民

磨嫌居士谋生拙,碑恨诗人下道看。mó xián jū shì móu shēng zhuō,bēi hèn shī rén xià dào kàn。 好在隔花临水处,为谁信辔逐金鞍。hǎo zài gé huā lín shuǐ chù,wèi shuí xìn pèi zhú jīn ān。

驴为人盗去

李俊民

长街愁杀郑昌图,便是徒行鲁大夫。zhǎng jiē chóu shā zhèng chāng tú,biàn shì tú xíng lǔ dà fū。 纵复东家借还许,不知泥滑敢骑无。zòng fù dōng jiā jiè hái xǔ,bù zhī ní huá gǎn qí wú。

和史邦直桥上韵

李俊民

规模杜预见成功,横截长流跨彩虹。guī mó dù yù jiàn chéng gōng,héng jié zhǎng liú kuà cǎi hóng。 亭长莫邀来往客,须防中有夺牛公。tíng zhǎng mò yāo lái wǎng kè,xū fáng zhōng yǒu duó niú gōng。

过龙门

李俊民

流水潺潺漱石根,又还怀古过龙门。liú shuǐ chán chán shù shí gēn,yòu hái huái gǔ guò lóng mén。 行人但礼龛中像,谁识当年禹作痕。xíng rén dàn lǐ kān zhōng xiàng,shuí shí dāng nián yǔ zuò hén。

夜梦月下与数仙子酌酒仍各赋诗

李俊民

天风一扫暮云开,收拾群仙共酒杯。tiān fēng yī sǎo mù yún kāi,shōu shí qún xiān gòng jiǔ bēi。 但指今宵是新月,不知曾照古人来。dàn zhǐ jīn xiāo shì xīn yuè,bù zhī céng zhào gǔ rén lái。

七夕

李俊民

云汉双星聚散频,一年一度事还新。yún hàn shuāng xīng jù sàn pín,yī nián yī dù shì hái xīn。 民闲送巧浑闲事,不见长生殿里人。mín xián sòng qiǎo hún xián shì,bù jiàn zhǎng shēng diàn lǐ rén。

母师圣醉归夜溺伊河抱桥柱而死

李俊民

日日贪杯醉不醒,待将风味学刘伶。rì rì tān bēi zuì bù xǐng,dài jiāng fēng wèi xué liú líng。 可怜王子龛前水,夜半寒光落酒星。kě lián wáng zi kān qián shuǐ,yè bàn hán guāng luò jiǔ xīng。

侄谦甫任长安回

李俊民

归去连昌忆旧游,长安回望使人愁。guī qù lián chāng yì jiù yóu,zhǎng ān huí wàng shǐ rén chóu。 只夸杨氏锦绣谷,曾上李家花萼楼。zhǐ kuā yáng shì jǐn xiù gǔ,céng shàng lǐ jiā huā è lóu。

侄谦甫任长安回

李俊民

枝连叶附本同气,骨亲肉疏今几家。zhī lián yè fù běn tóng qì,gǔ qīn ròu shū jīn jǐ jiā。 但留济叔易一卷,与送蒋兄麻两车。dàn liú jì shū yì yī juǎn,yǔ sòng jiǎng xiōng má liǎng chē。

和张文玘

李俊民

景物秋来件件佳,江山都助与诗家。jǐng wù qiū lái jiàn jiàn jiā,jiāng shān dōu zhù yǔ shī jiā。 我怜五鬼俱难送,先为文穷结柳车。wǒ lián wǔ guǐ jù nán sòng,xiān wèi wén qióng jié liǔ chē。

和张文玘

李俊民

白发诗人喜诞夸,词源倾倒少陵家。bái fā shī rén xǐ dàn kuā,cí yuán qīng dào shǎo líng jiā。 问君读后书多少,得满当年惠子车。wèn jūn dú hòu shū duō shǎo,dé mǎn dāng nián huì zi chē。