古诗词

和张文玘

李俊民

书生幢下布衣多,尽是嘲风咏月家。shū shēng chuáng xià bù yī duō,jǐn shì cháo fēng yǒng yuè jiā。 若使乌台不弹后,看看欲载十牛车。ruò shǐ wū tái bù dàn hòu,kàn kàn yù zài shí niú chē。

和张文玘

李俊民

数闲茆舍老生涯,篱落相依四五家。shù xián máo shě lǎo shēng yá,lí luò xiāng yī sì wǔ jiā。 不见近来门外辙,故人应驾肉轮车。bù jiàn jìn lái mén wài zhé,gù rén yīng jià ròu lún chē。

和君瑞月下闻砧

李俊民

夜凉枕上梦频惊,有底秋天不肯明。yè liáng zhěn shàng mèng pín jīng,yǒu dǐ qiū tiān bù kěn míng。 老眼近来闲泪少,那禁月下捣衣声。lǎo yǎn jìn lái xián lèi shǎo,nà jìn yuè xià dǎo yī shēng。

和筹堂送迎偶得

李俊民

怀抱秋来强自宽,相逢赖有旧青山。huái bào qiū lái qiáng zì kuān,xiāng féng lài yǒu jiù qīng shān。 郊原雨后堪图画,句引诗人兴不闲。jiāo yuán yǔ hòu kān tú huà,jù yǐn shī rén xīng bù xián。

和筹堂送迎偶得

李俊民

出门天地望中宽,马首浓迎著色山。chū mén tiān dì wàng zhōng kuān,mǎ shǒu nóng yíng zhù sè shān。 诗句满前无可道,恨今不复见闲闲。shī jù mǎn qián wú kě dào,hèn jīn bù fù jiàn xián xián。

和筹堂送迎偶得

李俊民

画手从来说范宽,何如着眼看真山。huà shǒu cóng lái shuō fàn kuān,hé rú zhe yǎn kàn zhēn shān。 天公不欲山无主,分付筹堂好处闲。tiān gōng bù yù shān wú zhǔ,fēn fù chóu táng hǎo chù xián。

和筹堂送迎偶得

李俊民

诗愁谁道酒能宽,得句多于饭颗山。shī chóu shuí dào jiǔ néng kuān,dé jù duō yú fàn kē shān。 莫使移文诮长往,工夫那取片时闲。mò shǐ yí wén qiào zhǎng wǎng,gōng fū nà qǔ piàn shí xián。

和平太行路韵

李俊民

六丁驱役鬼神奔,一夜开山掌样平。liù dīng qū yì guǐ shén bēn,yī yè kāi shān zhǎng yàng píng。 多少往来车马客,尚忧行路涩难行。duō shǎo wǎng lái chē mǎ kè,shàng yōu xíng lù sè nán xíng。

和平太行路韵

李俊民

凿开险阻若天成,暂使时闲眼界平。záo kāi xiǎn zǔ ruò tiān chéng,zàn shǐ shí xián yǎn jiè píng。 却羡长安西去路,青山不管送人行。què xiàn zhǎng ān xī qù lù,qīng shān bù guǎn sòng rén xíng。

和平太行路韵

李俊民

千年古道跨山城,可笑人心自不平。qiān nián gǔ dào kuà shān chéng,kě xiào rén xīn zì bù píng。 容易莫将天险坏,须防闲客此闲行。róng yì mò jiāng tiān xiǎn huài,xū fáng xián kè cǐ xián xíng。

和平太行路韵

李俊民

自古太行天下险,纵令禹凿不能平。zì gǔ tài xíng tiān xià xiǎn,zòng lìng yǔ záo bù néng píng。 寻常著脚无安处,何况羊肠路上行。xún cháng zhù jiǎo wú ān chù,hé kuàng yáng cháng lù shàng xíng。

老杜醉归图

李俊民

花下骑驴不踏泥,花闲醉后复何之。huā xià qí lǘ bù tà ní,huā xián zuì hòu fù hé zhī。 殷勤骥子扶归去,明日重来别有诗。yīn qín jì zi fú guī qù,míng rì zhòng lái bié yǒu shī。

和筹堂述怀

李俊民

长恨周人咏黍离,不期亲到闵周时。zhǎng hèn zhōu rén yǒng shǔ lí,bù qī qīn dào mǐn zhōu shí。 一朝小雅废将尽,何处如今更有诗。yī cháo xiǎo yǎ fèi jiāng jǐn,hé chù rú jīn gèng yǒu shī。

和筹堂述怀

李俊民

白头相见话存亡,可惜漫漫夜转长。bái tóu xiāng jiàn huà cún wáng,kě xī màn màn yè zhuǎn zhǎng。 烦恼尽无安脚处,出门十步九羊肠。fán nǎo jǐn wú ān jiǎo chù,chū mén shí bù jiǔ yáng cháng。

保汉公庙

李俊民

仓惶刘氏未能安,跋扈将军力拔山。cāng huáng liú shì wèi néng ān,bá hù jiāng jūn lì bá shān。 若使楚人如却子,肯教义士不生还。ruò shǐ chǔ rén rú què zi,kěn jiào yì shì bù shēng hái。

访德老

李俊民

夜投破戒远公家,醉墨成章点不加。yè tóu pò jiè yuǎn gōng jiā,zuì mò chéng zhāng diǎn bù jiā。 堪笑颍师无手段,听琴人似听琵琶。kān xiào yǐng shī wú shǒu duàn,tīng qín rén shì tīng pí pá。

访德老

李俊民

一朝不饮柰愁何,月下敲门载酒过。yī cháo bù yǐn nài chóu hé,yuè xià qiāo mén zài jiǔ guò。 佳句晓风杨柳岸,醉时吟了醒时哦。jiā jù xiǎo fēng yáng liǔ àn,zuì shí yín le xǐng shí ó。

戏呈节使王子告

李俊民

唤取佳人舞绣筵,醉中往往爱逃禅。huàn qǔ jiā rén wǔ xiù yán,zuì zhōng wǎng wǎng ài táo chán。 我无红袖堪娱夜,翠被薰香独自眠。wǒ wú hóng xiù kān yú yè,cuì bèi xūn xiāng dú zì mián。

戏北台孙讲师仲远

李俊民

何处闲田不可耕,山头烽火水边营。hé chù xián tián bù kě gēng,shān tóu fēng huǒ shuǐ biān yíng。 道人高卧云千顷,留取南台与鹤鸣。dào rén gāo wò yún qiān qǐng,liú qǔ nán tái yǔ hè míng。

元夜与泰禅洛阳观灯

李俊民

行歌声里落梅风,烁烁华灯万盏红。xíng gē shēng lǐ luò méi fēng,shuò shuò huá dēng wàn zhǎn hóng。 何似吾师方寸地,一轮明月小参中。hé shì wú shī fāng cùn dì,yī lún míng yuè xiǎo cān zhōng。