古诗词

历阳侯

李俊民

韩生去世冠军废,独望楚强心亦劳。hán shēng qù shì guān jūn fèi,dú wàng chǔ qiáng xīn yì láo。 谩向鸿门撞玉斗,岂知鹿死在金刀。mán xiàng hóng mén zhuàng yù dòu,qǐ zhī lù sǐ zài jīn dāo。

郦食其

李俊民

多少中原逐鹿人,独凭片舌下齐城。duō shǎo zhōng yuán zhú lù rén,dú píng piàn shé xià qí chéng。 淮阴不喜书生事,能免他年猎犬烹。huái yīn bù xǐ shū shēng shì,néng miǎn tā nián liè quǎn pēng。

四皓奕棋图

李俊民

坐看咸阳王气收,岂无人杰自安刘。zuò kàn xián yáng wáng qì shōu,qǐ wú rén jié zì ān liú。 都缘鸿鹄心犹在,一局闲棋不到头。dōu yuán hóng gǔ xīn yóu zài,yī jú xián qí bù dào tóu。

魏徵

李俊民

立朝谠议尽良规,谁使君王死后疑。lì cháo dǎng yì jǐn liáng guī,shuí shǐ jūn wáng sǐ hòu yí。 一旦銮舆渡辽水,即时扶起墓前碑。yī dàn luán yú dù liáo shuǐ,jí shí fú qǐ mù qián bēi。

王季文南迈怏怏不得意书此以缓之

李俊民

大家都待倚栏干,摘索幽花草棘闲。dà jiā dōu dài yǐ lán gàn,zhāi suǒ yōu huā cǎo jí xián。 方便春风无不到,忍教雪里一枝寒。fāng biàn chūn fēng wú bù dào,rěn jiào xuě lǐ yī zhī hán。

代别呼延路钤

李俊民

森森戈戟乱如麻,刚把毛锥傍史家。sēn sēn gē jǐ luàn rú má,gāng bǎ máo zhuī bàng shǐ jiā。 弹铗去年门下客,白头今日又天涯。dàn jiá qù nián mén xià kè,bái tóu jīn rì yòu tiān yá。

梅花堂小酌与河南府马师共

李俊民

往来不绝郑崇门,清浊那分北海尊。wǎng lái bù jué zhèng chóng mén,qīng zhuó nà fēn běi hǎi zūn。 今夜梅花堂上月,与人作个好黄昏。jīn yè méi huā táng shàng yuè,yǔ rén zuò gè hǎo huáng hūn。

过济源

李俊民

几年不到竹梅闲,天际归来两鬓斑。jǐ nián bù dào zhú méi xián,tiān jì guī lái liǎng bìn bān。 一片白云风扫尽,双明喜见旧青山。yī piàn bái yún fēng sǎo jǐn,shuāng míng xǐ jiàn jiù qīng shān。

秋日有感

李俊民

节气先凋一叶桐,人闲何处不秋风。jié qì xiān diāo yī yè tóng,rén xián hé chù bù qiū fēng。 梁园胜事随流水,满目愁云锁故宫。liáng yuán shèng shì suí liú shuǐ,mǎn mù chóu yún suǒ gù gōng。

壬寅九日和君玉来韵

李俊民

山城与客醉陶然,日日相陪费万钱。shān chéng yǔ kè zuì táo rán,rì rì xiāng péi fèi wàn qián。 马上行人几时去,一杯我欲助离筵。mǎ shàng xíng rén jǐ shí qù,yī bēi wǒ yù zhù lí yán。

壬寅九日和君玉来韵

李俊民

书生纸里亦枵然,欲去街头恰百钱。shū shēng zhǐ lǐ yì xiāo rán,yù qù jiē tóu qià bǎi qián。 寄语西风莫相笑,一杯便是菊花筵。jì yǔ xī fēng mò xiāng xiào,yī bēi biàn shì jú huā yán。

贾佐之以进士充军被挞

李俊民

便从宁越立威名,可信王尼长作兵。biàn cóng níng yuè lì wēi míng,kě xìn wáng ní zhǎng zuò bīng。 著甚不谈军旅事,碧油幢下尽书生。zhù shén bù tán jūn lǚ shì,bì yóu chuáng xià jǐn shū shēng。

和段正卿韵

李俊民

悠然相对酒杯闲,忽有新诗落坐闲。yōu rán xiāng duì jiǔ bēi xián,hū yǒu xīn shī luò zuò xián。 唤起东篱无限兴,黄花须待与君看。huàn qǐ dōng lí wú xiàn xīng,huáng huā xū dài yǔ jūn kàn。

和段正卿韵

李俊民

百计寻闲不得闲,功夫那取片时闲。bǎi jì xún xián bù dé xián,gōng fū nà qǔ piàn shí xián。 谁知九日龙山客,却被秋光冷眼看。shuí zhī jiǔ rì lóng shān kè,què bèi qiū guāng lěng yǎn kàn。

孤村

李俊民

舍南舍北地多荒,三两□□□□□。shě nán shě běi dì duō huāng,sān liǎng。 □士尽归箕欲手,未应医得眼前疮。shì jǐn guī jī yù shǒu,wèi yīng yī dé yǎn qián chuāng。

解嘲

李俊民

尊前共醉泼醅香,下马谁家白面郎。zūn qián gòng zuì pō pēi xiāng,xià mǎ shuí jiā bái miàn láng。 见说千金能买笑,老夫那得一钱囊。jiàn shuō qiān jīn néng mǎi xiào,lǎo fū nà dé yī qián náng。

王德华默轩

李俊民

春秋岂敢措一字,宾主不须谈两都。chūn qiū qǐ gǎn cuò yī zì,bīn zhǔ bù xū tán liǎng dōu。 万事尽皆皮里著,为君终日鼓咙胡。wàn shì jǐn jiē pí lǐ zhù,wèi jūn zhōng rì gǔ lóng hú。

对棋

李俊民

到头不可托安危,那用搜寻局上机。dào tóu bù kě tuō ān wēi,nà yòng sōu xún jú shàng jī。 纵出吴宫阵图外,阴山未免嫁明妃。zòng chū wú gōng zhèn tú wài,yīn shān wèi miǎn jià míng fēi。

送苗世显归上党

李俊民

故人千里寄书来,长恨天涯唤不回。gù rén qiān lǐ jì shū lái,zhǎng hèn tiān yá huàn bù huí。 行路难行涩如棘,归装莫待北风催。xíng lù nán xíng sè rú jí,guī zhuāng mò dài běi fēng cuī。

跋鲁直帖

李俊民

鸡毛不择三钱笔,虿尾挥成一幅书。jī máo bù zé sān qián bǐ,chài wěi huī chéng yī fú shū。 莫使观江神会得,因风夺去锦囊虚。mò shǐ guān jiāng shén huì dé,yīn fēng duó qù jǐn náng xū。