古诗词

平水八咏陶唐春色

李俊民

春风桃叶复桃根,相妒封姨似少恩。chūn fēng táo yè fù táo gēn,xiāng dù fēng yí shì shǎo ēn。 无限乱红随水去,人闲何处觅仙源。wú xiàn luàn hóng suí shuǐ qù,rén xián hé chù mì xiān yuán。

平水八咏陶唐春色

李俊民

古渡无人鸟迹多,眼前历历旧山河。gǔ dù wú rén niǎo jì duō,yǎn qián lì lì jiù shān hé。 片帆不是秋风客,谁向中流发棹歌。piàn fān bù shì qiū fēng kè,shuí xiàng zhōng liú fā zhào gē。

平水八咏陶唐春色

李俊民

嫩寒篱落似江村,雪里精神月下魂。nèn hán lí luò shì jiāng cūn,xuě lǐ jīng shén yuè xià hún。 桥北桥南路分处,行人立马待黄昏。qiáo běi qiáo nán lù fēn chù,xíng rén lì mǎ dài huáng hūn。

平水八咏陶唐春色

李俊民

物外神仙自一家,等闲不许占烟霞。wù wài shén xiān zì yī jiā,děng xián bù xǔ zhàn yān xiá。 只今冰雪人何处,惆怅山前日易斜。zhǐ jīn bīng xuě rén hé chù,chóu chàng shān qián rì yì xié。

平水八咏陶唐春色

李俊民

暮云深锁梵王家,楼阁峥嵘阅岁华。mù yún shēn suǒ fàn wáng jiā,lóu gé zhēng róng yuè suì huá。 香火半残僧入定,卧听窗外落檐花。xiāng huǒ bàn cán sēng rù dìng,wò tīng chuāng wài luò yán huā。

锦堂四咏春水满四泽

李俊民

一番雨过绿生肥,正是桃花欲浪时。yī fān yǔ guò lǜ shēng féi,zhèng shì táo huā yù làng shí。 掠地风来吹不皱,细看面面尽玻璃。lüè dì fēng lái chuī bù zhòu,xì kàn miàn miàn jǐn bō lí。

锦堂四咏春水满四泽

李俊民

初见云从山里出,须臾云结势如山。chū jiàn yún cóng shān lǐ chū,xū yú yún jié shì rú shān。 一声霹雳催时雨,云不能闲山自闲。yī shēng pī lì cuī shí yǔ,yún bù néng xián shān zì xián。

锦堂四咏春水满四泽

李俊民

谁为天公洗眸子,试将把酒问姮娥。shuí wèi tiān gōng xǐ móu zi,shì jiāng bǎ jiǔ wèn héng é。 清光一片已如许,斫却桂时应更多。qīng guāng yī piàn yǐ rú xǔ,zhuó què guì shí yīng gèng duō。

锦堂四咏春水满四泽

李俊民

凛凛苍髯晚节孤,雪中倾盖若旁无。lǐn lǐn cāng rán wǎn jié gū,xuě zhōng qīng gài ruò páng wú。 一经元亮盘桓后,气压秦时五大夫。yī jīng yuán liàng pán huán hòu,qì yā qín shí wǔ dà fū。

沁园十二咏熙熙堂

李俊民

眼前草木强争春,往日繁华一聚尘。yǎn qián cǎo mù qiáng zhēng chūn,wǎng rì fán huá yī jù chén。 山水中闲赏心在,不知谁是肯堂人。shān shuǐ zhōng xián shǎng xīn zài,bù zhī shuí shì kěn táng rén。

沁园十二咏熙熙堂

李俊民

蓬艾丛深特地藏,游蜂何处觅幽芳。péng ài cóng shēn tè dì cáng,yóu fēng hé chù mì yōu fāng。 楚人大段无分别,不识离骚传里香。chǔ rén dà duàn wú fēn bié,bù shí lí sāo chuán lǐ xiāng。

沁园十二咏熙熙堂

李俊民

三两横斜鹤膝枝,一朝须有返魂时。sān liǎng héng xié hè xī zhī,yī cháo xū yǒu fǎn hún shí。 试看今后黄昏月,得似西湖七字诗。shì kàn jīn hòu huáng hūn yuè,dé shì xī hú qī zì shī。

沁园十二咏熙熙堂

李俊民

放迹山阳志尚同,至今林下仰高风。fàng jì shān yáng zhì shàng tóng,zhì jīn lín xià yǎng gāo fēng。 欲将人物图中看,恐遇生前李卫公。yù jiāng rén wù tú zhōng kàn,kǒng yù shēng qián lǐ wèi gōng。

沁园十二咏熙熙堂

李俊民

古人观水必观澜,一滴涓流一滴寒。gǔ rén guān shuǐ bì guān lán,yī dī juān liú yī dī hán。 放取黄陂千万顷,莫教龙口吐吞难。fàng qǔ huáng bēi qiān wàn qǐng,mò jiào lóng kǒu tǔ tūn nán。

沁园十二咏熙熙堂

李俊民

羽觞到处不容停,争看中流落酒星。yǔ shāng dào chù bù róng tíng,zhēng kàn zhōng liú luò jiǔ xīng。 彼此一时修禊事,未应人物愧兰亭。bǐ cǐ yī shí xiū xì shì,wèi yīng rén wù kuì lán tíng。

沁园十二咏熙熙堂

李俊民

世上无人可立谈,眼前只有此君堪。shì shàng wú rén kě lì tán,yǎn qián zhǐ yǒu cǐ jūn kān。 当年借得谁家宅,疑是今来屏俗庵。dāng nián jiè dé shuí jiā zhái,yí shì jīn lái píng sú ān。

沁园十二咏熙熙堂

李俊民

高山森似剑铓立,流水平如罗带舒。gāo shān sēn shì jiàn máng lì,liú shuǐ píng rú luó dài shū。 人在水光山色里,笑渠潘阆倒骑驴。rén zài shuǐ guāng shān sè lǐ,xiào qú pān láng dào qí lǘ。

沁园十二咏熙熙堂

李俊民

天于万物岂私我,领略风光天不嗔。tiān yú wàn wù qǐ sī wǒ,lǐng lüè fēng guāng tiān bù chēn。 自古山阳景佳处,尽都分付与闲人。zì gǔ shān yáng jǐng jiā chù,jǐn dōu fēn fù yǔ xián rén。

沁园十二咏熙熙堂

李俊民

一时得意笑春风,不见春风满树空。yī shí dé yì xiào chūn fēng,bù jiàn chūn fēng mǎn shù kōng。 老去惜花心尚在,为君留眼看蒸红。lǎo qù xī huā xīn shàng zài,wèi jūn liú yǎn kàn zhēng hóng。

沁园十二咏熙熙堂

李俊民

绿水古今流不尽,好山前后势相连。lǜ shuǐ gǔ jīn liú bù jǐn,hǎo shān qián hòu shì xiāng lián。 适来荷蒉者谁子,应笑有心哉此贤。shì lái hé kuì zhě shuí zi,yīng xiào yǒu xīn zāi cǐ xián。