古诗词

沁园十二咏熙熙堂

李俊民

渊底睡龙徒有颔,沙中老蚌恐无胎。yuān dǐ shuì lóng tú yǒu hàn,shā zhōng lǎo bàng kǒng wú tāi。 疾雷惊裂苍苔地,迸出鲛人泪颗来。jí léi jīng liè cāng tái dì,bèng chū jiāo rén lèi kē lái。

碧落四景横峰卧云

李俊民

蛰龙起后愿相从,便有人闲润物功。zhé lóng qǐ hòu yuàn xiāng cóng,biàn yǒu rén xián rùn wù gōng。 一片青山是归处,无心更逐渡溪风。yī piàn qīng shān shì guī chù,wú xīn gèng zhú dù xī fēng。

碧落四景横峰卧云

李俊民

漠漠山阴雪拥门,何时天道变寒暄。mò mò shān yīn xuě yōng mén,hé shí tiān dào biàn hán xuān。 虽然不是回光地,销得阳和几许恩。suī rán bù shì huí guāng dì,xiāo dé yáng hé jǐ xǔ ēn。

碧落四景横峰卧云

李俊民

沥沥山泉枕畔鸣,六根先得一根清。lì lì shān quán zhěn pàn míng,liù gēn xiān dé yī gēn qīng。 从来只向琴中听,不识徽弦意外声。cóng lái zhǐ xiàng qín zhōng tīng,bù shí huī xián yì wài shēng。

碧落四景横峰卧云

李俊民

门前老树数难推,独有栽松道者知。mén qián lǎo shù shù nán tuī,dú yǒu zāi sōng dào zhě zhī。 夜半风催山月上,政当鹤睡觉来时。yè bàn fēng cuī shān yuè shàng,zhèng dāng hè shuì jué lái shí。

集古南游

李俊民

一片归心白羽轻,一场春梦不分明。yī piàn guī xīn bái yǔ qīng,yī chǎng chūn mèng bù fēn míng。 东风二月淮阴郡,总是关山离别情。dōng fēng èr yuè huái yīn jùn,zǒng shì guān shān lí bié qíng。

周昉内人图吹笙

李俊民

旧曲闻来似敛眉,料应只恨赏音迟。jiù qū wén lái shì liǎn méi,liào yīng zhǐ hèn shǎng yīn chí。 梨园传得新翻谱,着意参差竹里吹。lí yuán chuán dé xīn fān pǔ,zhe yì cān chà zhú lǐ chuī。

周昉内人图吹笙

李俊民

非关古井不波澜,只恨银瓶一掬悭。fēi guān gǔ jǐng bù bō lán,zhǐ hèn yín píng yī jū qiān。 欲助长流御沟水,再教红叶到人闲。yù zhù zhǎng liú yù gōu shuǐ,zài jiào hóng yè dào rén xián。

周昉内人图吹笙

李俊民

心情犹在未收时,却顾花闲影渐移。xīn qíng yóu zài wèi shōu shí,què gù huā xián yǐng jiàn yí。 不道春来添几线,日长只与睡相宜。bù dào chūn lái tiān jǐ xiàn,rì zhǎng zhǐ yǔ shuì xiāng yí。

周昉内人图吹笙

李俊民

一夕秋风雁过声,铁衣辛苦向边城。yī xī qiū fēng yàn guò shēng,tiě yī xīn kǔ xiàng biān chéng。 将军不用和戎计,双杵休辞月下鸣。jiāng jūn bù yòng hé róng jì,shuāng chǔ xiū cí yuè xià míng。

周昉内人图吹笙

李俊民

袖里纤纤只合存,如何春笋不嫌髡。xiù lǐ xiān xiān zhǐ hé cún,rú hé chūn sǔn bù xián kūn。 金钗坠后无因见,藏得开元一捻痕。jīn chāi zhuì hòu wú yīn jiàn,cáng dé kāi yuán yī niǎn hén。

周昉内人图吹笙

李俊民

休言三尺是枯桐,大抵声音与政通。xiū yán sān chǐ shì kū tóng,dà dǐ shēng yīn yǔ zhèng tōng。 曾得王君意中事,便从弦上和薰风。céng dé wáng jūn yì zhōng shì,biàn cóng xián shàng hé xūn fēng。

周昉内人图吹笙

李俊民

数幅云笺自卷舒,试教落笔看何如。shù fú yún jiān zì juǎn shū,shì jiào luò bǐ kàn hé rú。 休将彤管题闲句,正要班姬续汉书。xiū jiāng tóng guǎn tí xián jù,zhèng yào bān jī xù hàn shū。

周昉内人图吹笙

李俊民

倚风无力见温柔,初下喧天羯鼓楼。yǐ fēng wú lì jiàn wēn róu,chū xià xuān tiān jié gǔ lóu。 犹向花阴理新曲,君王不惜锦缠头。yóu xiàng huā yīn lǐ xīn qū,jūn wáng bù xī jǐn chán tóu。

周昉内人图吹笙

李俊民

不教朱粉污天真,长对菱花顾影频。bù jiào zhū fěn wū tiān zhēn,zhǎng duì líng huā gù yǐng pín。 但把蛾眉扫来淡,尚嫌不似虢夫人。dàn bǎ é méi sǎo lái dàn,shàng xián bù shì guó fū rén。

集古自遣

李俊民

南路蹉跎客未回,山桃野杏两三栽。nán lù cuō tuó kè wèi huí,shān táo yě xìng liǎng sān zāi。 逢春渐觉飘蓬苦,更向花前把一杯。féng chūn jiàn jué piāo péng kǔ,gèng xiàng huā qián bǎ yī bēi。

襄阳咏史古堤

李俊民

一决江源水自东,长堤隐隐卧如虹。yī jué jiāng yuán shuǐ zì dōng,zhǎng dī yǐn yǐn wò rú hóng。 不因传得襄阳操,人世何由见禹功。bù yīn chuán dé xiāng yáng cāo,rén shì hé yóu jiàn yǔ gōng。

襄阳咏史古堤

李俊民

闻道沙堤水陷时,茫茫无处觅完堤。wén dào shā dī shuǐ xiàn shí,máng máng wú chù mì wán dī。 当时禹迹依然在,以壑为邻笑白圭。dāng shí yǔ jì yī rán zài,yǐ hè wèi lín xiào bái guī。

襄阳咏史古堤

李俊民

屯彻南阳井井田,剑牛刀犊两功全。tún chè nán yáng jǐng jǐng tián,jiàn niú dāo dú liǎng gōng quán。 石城惊落吴儿胆,野宿貔貅万灶烟。shí chéng jīng luò wú ér dǎn,yě sù pí xiū wàn zào yān。

襄阳咏史古堤

李俊民

暂来朱序秦还守,初入曹仁汉复攻。zàn lái zhū xù qín hái shǒu,chū rù cáo rén hàn fù gōng。 颠倒江山今几主,樊侯依旧袭周封。diān dào jiāng shān jīn jǐ zhǔ,fán hóu yī jiù xí zhōu fēng。