古诗词

襄阳咏史古堤

李俊民

垓下未闻歌散楚,泽中已见哭亡秦。gāi xià wèi wén gē sàn chǔ,zé zhōng yǐ jiàn kū wáng qín。 乾坤到底归真主,愁杀鸿门碎斗人。qián kūn dào dǐ guī zhēn zhǔ,chóu shā hóng mén suì dòu rén。

襄阳咏史古堤

李俊民

海内英雄待一呼,云龙际会入东都。hǎi nèi yīng xióng dài yī hū,yún lóng jì huì rù dōng dōu。 羯奴不识真人事,徼幸中原欲并驱。jié nú bù shí zhēn rén shì,jiǎo xìng zhōng yuán yù bìng qū。

襄阳咏史古堤

李俊民

一闲茅屋暗尘埃,香火凄凉几奠杯。yī xián máo wū àn chén āi,xiāng huǒ qī liáng jǐ diàn bēi。 故国到今如传舍,后人复使后人哀。gù guó dào jīn rú chuán shě,hòu rén fù shǐ hòu rén āi。

襄阳咏史古堤

李俊民

离骚经里见文章,水绿山青是楚乡。lí sāo jīng lǐ jiàn wén zhāng,shuǐ lǜ shān qīng shì chǔ xiāng。 往事一场巫峡梦,秋风摇落在东墙。wǎng shì yī chǎng wū xiá mèng,qiū fēng yáo luò zài dōng qiáng。

襄阳咏史古堤

李俊民

将将提兵气自扬,一朝翻为沐猴忙。jiāng jiāng tí bīng qì zì yáng,yī cháo fān wèi mù hóu máng。 得从虎口抽身去,不必雷霆怒假王。dé cóng hǔ kǒu chōu shēn qù,bù bì léi tíng nù jiǎ wáng。

襄阳咏史古堤

李俊民

谁是兴刘第一功,我侯只合最先封。shuí shì xīng liú dì yī gōng,wǒ hóu zhǐ hé zuì xiān fēng。 当时猎犬犹争甚,得鹿权都在指踪。dāng shí liè quǎn yóu zhēng shén,dé lù quán dōu zài zhǐ zōng。

襄阳咏史古堤

李俊民

将军命驾出门西,想见门从向日题。jiāng jūn mìng jià chū mén xī,xiǎng jiàn mén cóng xiàng rì tí。 山下卧龙谁说破,赏音元直在檀溪。shān xià wò lóng shuí shuō pò,shǎng yīn yuán zhí zài tán xī。

襄阳咏史古堤

李俊民

一朝师出震关东,料敌曹吴几日功。yī cháo shī chū zhèn guān dōng,liào dí cáo wú jǐ rì gōng。 未毕将军天下计,乾坤容易老英雄。wèi bì jiāng jūn tiān xià jì,qián kūn róng yì lǎo yīng xióng。

襄阳咏史古堤

李俊民

鼎足相吞势未分,谁能倾盖得将军。dǐng zú xiāng tūn shì wèi fēn,shuí néng qīng gài dé jiāng jūn。 曹吴不是中原手,天下英雄有使君。cáo wú bù shì zhōng yuán shǒu,tiān xià yīng xióng yǒu shǐ jūn。

襄阳咏史古堤

李俊民

百年巢穴子孙安,十日长闻九日闲。bǎi nián cháo xué zi sūn ān,shí rì zhǎng wén jiǔ rì xián。 说破姓名人不识,鹿门山是德公山。shuō pò xìng míng rén bù shí,lù mén shān shì dé gōng shān。

襄阳咏史古堤

李俊民

鹰自养来饥肯去,龙从卧后顾须频。yīng zì yǎng lái jī kěn qù,lóng cóng wò hòu gù xū pín。 到头骥足非难展,只在当时驾驭人。dào tóu jì zú fēi nán zhǎn,zhǐ zài dāng shí jià yù rén。

襄阳咏史古堤

李俊民

谁知方寸去留初,尽把功名付葛庐。shuí zhī fāng cùn qù liú chū,jǐn bǎ gōng míng fù gé lú。 举目檀溪人不见,空传谷隐念交书。jǔ mù tán xī rén bù jiàn,kōng chuán gǔ yǐn niàn jiāo shū。

襄阳咏史古堤

李俊民

天运端能卧可收,江山形势数荆州。tiān yùn duān néng wò kě shōu,jiāng shān xíng shì shù jīng zhōu。 当时若听韩嵩策,那得曹瞒享士牛。dāng shí ruò tīng hán sōng cè,nà dé cáo mán xiǎng shì niú。

襄阳咏史古堤

李俊民

衮斧留心汉晋闲,岂期谷隐避名难。gǔn fǔ liú xīn hàn jìn xián,qǐ qī gǔ yǐn bì míng nán。 一人有半随秦去,不得相离释道安。yī rén yǒu bàn suí qín qù,bù dé xiāng lí shì dào ān。

襄阳咏史古堤

李俊民

踏破衡山急急回,凤林尽是漉篱材。tà pò héng shān jí jí huí,fèng lín jǐn shì lù lí cái。 大家了得无生著,倾出团圞话里来。dà jiā le dé wú shēng zhù,qīng chū tuán luán huà lǐ lái。

襄阳咏史古堤

李俊民

天宝诗人去却回,果曾北阙上书来。tiān bǎo shī rén qù què huí,guǒ céng běi quē shàng shū lái。 若为耆旧无新语,明主何尝弃不才。ruò wèi qí jiù wú xīn yǔ,míng zhǔ hé cháng qì bù cái。

襄阳咏史古堤

李俊民

久愤江于投水俗,近忧泉室泣珠人。jiǔ fèn jiāng yú tóu shuǐ sú,jìn yōu quán shì qì zhū rén。 到头不是池中物,血溅惊波剑有神。dào tóu bù shì chí zhōng wù,xuè jiàn jīng bō jiàn yǒu shén。

襄阳咏史古堤

李俊民

见说韩门素识兵,故知西北势先倾。jiàn shuō hán mén sù shí bīng,gù zhī xī běi shì xiān qīng。 未应有子如豚犬,何在夫人自筑城。wèi yīng yǒu zi rú tún quǎn,hé zài fū rén zì zhù chéng。

襄阳咏史古堤

李俊民

未除不必烦周处,欲刺何须待卞庄。wèi chú bù bì fán zhōu chù,yù cì hé xū dài biàn zhuāng。 入市如羊听命去,至今无害到襄阳。rù shì rú yáng tīng mìng qù,zhì jīn wú hài dào xiāng yáng。

襄阳咏史古堤

李俊民

不知故隐几时离,天宝年闲处处诗。bù zhī gù yǐn jǐ shí lí,tiān bǎo nián xián chù chù shī。 过客不须寻世谱,万山山下看沈碑。guò kè bù xū xún shì pǔ,wàn shān shān xià kàn shěn bēi。