古诗词

襄阳咏史古堤

李俊民

萱堂犹是忘忧地,乌屋相传反哺恩。xuān táng yóu shì wàng yōu dì,wū wū xiāng chuán fǎn bǔ ēn。 一段家风谁出自,千年鼻祖守关门。yī duàn jiā fēng shuí chū zì,qiān nián bí zǔ shǒu guān mén。

襄阳咏史古堤

李俊民

归去咸阳是老头,如何此地肯重游。guī qù xián yáng shì lǎo tóu,rú hé cǐ dì kěn zhòng yóu。 分明祀典无交涉,只合英灵在杜邮。fēn míng sì diǎn wú jiāo shè,zhǐ hé yīng líng zài dù yóu。

襄阳咏史古堤

李俊民

相唤相呼上巳游,国人无日不思周。xiāng huàn xiāng hū shàng sì yóu,guó rén wú rì bù sī zhōu。 近来烽火遭三月,那得闲杯逐水流。jìn lái fēng huǒ zāo sān yuè,nà dé xián bēi zhú shuǐ liú。

襄阳咏史古堤

李俊民

怪来赐也多言甚,笑倒忘机老汉阴。guài lái cì yě duō yán shén,xiào dào wàng jī lǎo hàn yīn。 巧拙大都归一溉,宁教劳力莫劳心。qiǎo zhuō dà dōu guī yī gài,níng jiào láo lì mò láo xīn。

襄阳咏史古堤

李俊民

皆因盂酒与豚蹄,致使他乡笑滑稽。jiē yīn yú jiǔ yǔ tún tí,zhì shǐ tā xiāng xiào huá jī。 无限驿亭来往客,独言齐赘不归齐。wú xiàn yì tíng lái wǎng kè,dú yán qí zhuì bù guī qí。

襄阳咏史古堤

李俊民

江上扬扬一棹波,众中清浊笑怀沙。jiāng shàng yáng yáng yī zhào bō,zhòng zhōng qīng zhuó xiào huái shā。 不知歌后沧浪曲,却入骚人屈宋衙。bù zhī gē hòu cāng làng qū,què rù sāo rén qū sòng yá。

襄阳咏史古堤

李俊民

憔悴沉湘楚大夫,魂招鱼腹肯来无。qiáo cuì chén xiāng chǔ dà fū,hún zhāo yú fù kěn lái wú。 至今江上渔歌在,尚问何由得渡湖。zhì jīn jiāng shàng yú gē zài,shàng wèn hé yóu dé dù hú。

襄阳咏史古堤

李俊民

特特来从抵鹊山,一心都在献芹闲。tè tè lái cóng dǐ què shān,yī xīn dōu zài xiàn qín xián。 非关楚国真难辨,举世人皆厌等闲。fēi guān chǔ guó zhēn nán biàn,jǔ shì rén jiē yàn děng xián。

襄阳咏史古堤

李俊民

日日山公载酒过,醒时常少醉时多。rì rì shān gōng zài jiǔ guò,xǐng shí cháng shǎo zuì shí duō。 儿童拍手阑街笑,惊破沧浪一曲歌。ér tóng pāi shǒu lán jiē xiào,jīng pò cāng làng yī qū gē。

襄阳咏史古堤

李俊民

得雨蛟龙未易图,枉劳木禺用机谟。dé yǔ jiāo lóng wèi yì tú,wǎng láo mù yú yòng jī mó。 死生毕竟谁堪托,今日才方见的颅。sǐ shēng bì jìng shuí kān tuō,jīn rì cái fāng jiàn de lú。

襄阳咏史古堤

李俊民

悠悠曾不倦登临,眼底何人为赏音。yōu yōu céng bù juàn dēng lín,yǎn dǐ hé rén wèi shǎng yīn。 白雪一歌犹掩耳,安知梁父是龙吟。bái xuě yī gē yóu yǎn ěr,ān zhī liáng fù shì lóng yín。

襄阳咏史古堤

李俊民

道口亭前多贵游,一时来往亦风流。dào kǒu tíng qián duō guì yóu,yī shí lái wǎng yì fēng liú。 若能共画安刘计,岂独英雄记里收。ruò néng gòng huà ān liú jì,qǐ dú yīng xióng jì lǐ shōu。

襄阳咏史古堤

李俊民

英豪并起望人才,底事将军谩筑台。yīng háo bìng qǐ wàng rén cái,dǐ shì jiāng jūn mán zhù tái。 倘使曹公肉能饱,如何唤得野鹰来。tǎng shǐ cáo gōng ròu néng bǎo,rú hé huàn dé yě yīng lái。

襄阳咏史古堤

李俊民

试看汲古几何深,犹有馀波慰渴心。shì kàn jí gǔ jǐ hé shēn,yóu yǒu yú bō wèi kě xīn。 谁把石栏移便坐,并邻又得一繁钦。shuí bǎ shí lán yí biàn zuò,bìng lín yòu dé yī fán qīn。

襄阳咏史古堤

李俊民

见说襄阳有古风,可怜耆旧老无功。jiàn shuō xiāng yáng yǒu gǔ fēng,kě lián qí jiù lǎo wú gōng。 当年汉主龙兴地,尽在登楼四望中。dāng nián hàn zhǔ lóng xīng dì,jǐn zài dēng lóu sì wàng zhōng。

襄阳咏史古堤

李俊民

愤深藉馆年年祭,痛切夷陵岁岁祠。fèn shēn jí guǎn nián nián jì,tòng qiè yí líng suì suì cí。 不见征南遗爱地,至今泪堕岘山碑。bù jiàn zhēng nán yí ài dì,zhì jīn lèi duò xiàn shān bēi。

襄阳咏史古堤

李俊民

中原人物老书生,塞破乾坤万古名。zhōng yuán rén wù lǎo shū shēng,sāi pò qián kūn wàn gǔ míng。 俗子不知碑尚在,一朝南渡愧荒伧。sú zi bù zhī bēi shàng zài,yī cháo nán dù kuì huāng cāng。

襄阳咏史古堤

李俊民

亭亭霜干上参天,色黛皮苍老更坚。tíng tíng shuāng gàn shàng cān tiān,sè dài pí cāng lǎo gèng jiān。 当日不知谁手植,到今人与树千年。dāng rì bù zhī shuí shǒu zhí,dào jīn rén yǔ shù qiān nián。

襄阳咏史古堤

李俊民

朝朝暮暮蠹书鱼,选尽人闲得意书。cháo cháo mù mù dù shū yú,xuǎn jǐn rén xián dé yì shū。 常恐不能精此理,只缘老杜近楼居。cháng kǒng bù néng jīng cǐ lǐ,zhǐ yuán lǎo dù jìn lóu jū。

襄阳咏史古堤

李俊民

相遇江皋事颇奇,一双佩解去还遗。xiāng yù jiāng gāo shì pǒ qí,yī shuāng pèi jiě qù hái yí。 未能南国无游女,咏取周人汉广诗。wèi néng nán guó wú yóu nǚ,yǒng qǔ zhōu rén hàn guǎng shī。